Ktetaichinh’s Blog

March 13, 2010

Fitch Freaking Out About A Sovereign Crisis In Vietnam- Barclays thinks the downgrade is ridiculous

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:53 pm
Tags: , ,

There’s still confidence in the dong, trade data is improving, the nation’s financial position is manageable, and the central bank is actually tightening policy ever so quietly:

Economist Prakriti Sofat @ Barclays Capital:

First, we do not believe domestic confidence in the VND has deteriorated, although the currency remains weak. When the State Bank of Vietnam devalued the currency in early February, spot VND did not immediately jump to the top end of the new band, as was the case in previous devaluations, which suggests underlying pressures were not that stretched. Also the grey-market rate is currently trading fairly close to the official rate, indicating improved FX demand-supply dynamics. The closure of the bulk of the gold trading floors ahead of the official 30 March deadline is also helping.

Second, the trade deficit has improved since the start of the year. The deficit was USD1.8bn during January-February 2010, versus FDI disbursements of USD1.1bn and healthy remittances inflows ahead of Lunar New Year in February. For 2010, we expect FDI disbursements to be USD11bn and remittances of USD7bn, which should more than cover the trade deficit.

Third, Vietnam’s external position remains fairly healthy, with external debt amounting to roughly 30% of GDP and the bulk being multilateral and bilateral loans with long maturity profile. Short-term external liabilities stand at USD4.4bn as of Q3 09, according to World Bank data. Fitch reported that FX reserves were USD16bn in October – suggesting a cover ratio of nearly 4x. By comparison, Indonesia’s short-term external debt was USD29bn as of Q3 09, according to World Bank data, versus FX reserves of USD62.3bn – a cover ratio of 2.1x.

Fourth, the central bank is tightening policy quietly. It removed the 12% interest rate cap on medium- to long-term loans in late February. This implies an effective tightening in policy, with newswires indicating that lending interest rates have risen as high as 19%. The current policy move will be supported by previously announced tightening measures that took effect in January. These include a halving of the government interest rate subsidy for medium- to long-term loans to 2pp; eliminating he subsidy for short-term loans; and a decree that only 30% of short-term deposits can be used for medium/long-term lending, from 40% previously.

Fitch might be missing the fact that Vietnam’s long-term prospects are very bright. For Vietnam, the economic pie is highly likely to grow substantially over time, which means a lot of near-term problems could be eventually solved by the simple benefits of rapid economic growth.

Add my twitter for more investor-related analysis like this: @vincefernando

Fitch Warns May Cut Vietnam Ratings As Dong Confidence Crumbles

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 4:58 am
Tags: , , , ,

By Leigh Murray
Fitch Ratings Friday warned it may cut Vietnam's credit ratings deeper into junk
territory, citing weakening domestic confidence in the dong, and said balance of payment
support is needed before trust can be restored.
Fitch put Vietnam's long-term foreign and local currency ratings of BB- on negative
watch. It also put its short-term foreign currency rating and country ceiling of BB- on negative
The ratings agency said the Southeast Asian country must allow greater data transparency
for international reserves and the balance of payments to help avert negative rating action.
“The strength of Vietnam's external finance position, which has provided support to the
sovereign's overall creditworthiness, has been sharply eroded as the economy
displays signs of domestic overheating and residents lose confidence in the local currency,”
Ai Ling Ngiam, Director in Fitch's Asia Sovereign team, said in a statement released by
the ratings agency.
“Without a strong policy tightening backed by significant BOP support, confidence in the
Vietnamese dong is unlikely to be restored,” the Fitch statement said.
An official at the State Bank of Vietnam said he was not aware of the Fitch announcement
and had no comment.
The Fitch move is the latest sign of pressure on Vietnam's economy. Vietnam's
recovery from the global crisis–growth is set to rise to 6.5% this year from 5.32% in 2009–is
marred by surging inflation and a wide trade deficit. An interest rate hike Dec. 1 and two
currency devaluations since November have done little to fix those problems.
Black market traders Friday were demanding a 4.2% premium for the U.S. dollar over the
official dollar-dong exchange rate, underlining weak confidence in the Vietnamese currency.
Fitch said the premium indicates ongoing depreciation pressures on the dong.
The central bank recently said flexibility in the exchange rate in coming months was
necessary to boost exports, reduce Vietnam's trade deficit and improve its
international balance of payments, but economists say a tighter monetary policy is also necessary to cool the economy, restrain demand-side inflation and help make dongdenominated
assets more attractive for foreign investors.
Barclays Capital analyst Prakriti Sofat said in a note that the Fitch move was not justified,
arguing that while the dong remains weak he doesn't believe domestic confidence in
the currency has deteriorated. He added that Vietnam's trade deficit has improved this
year, its external debt is relatively healthy and the central bank has been moving to tighten
“Given this backdrop we believe that Fitch rating outlook change to negative is hasty and
short-sighted. It does not take into account the fundamental strength of the Vietnamese
economy and the country's long-term potential,” Sofat said.
Fitch said official data show gross international reserves have fallen to $15.9 billion in
October last year from $23.6 billion in September 2008, adding that more recent figures have
not been published.
It forecast that foreign exchange reserves may decline to 2.6 months of imports and 1.6
months of current external payments this year–the lowest since 1994 and weakest
“A preference towards Vietnamese dong devaluation to boost exports and the
authorities' pro-growth policy measures in the run-up to the January 2011 national
congress of the ruling Communist Party point to risks of further build-up in inflationary
pressures and a weak policy response,” Fitch said.
Further evidence of deteriorating public confidence in dong-denominated assets and rising
dollar liquidity constraints–due to robust dollar demand–is the nine failed primary auctions by
the State Treasury since last November.
Fitch warned that bond yields may spike further due to increasing interbank rates at a time
loan demand is propped up by the government's three interest rate subsidy scheme.
Fitch's Ai Ling later told Dow Jones Newswires the most immediate and effective
support for the balance of payments would come from fiscal tightening, while other avenues
would include government debt issuance, foreign direct investment, portfolio inflows, as well
as bilateral and multilateral support in the form of developmental assistance.
Brayan Lai, credit analyst at Credit Agricole, said the Fitch news didn't mark a major
event for the market, given ongoing “expectations that Vietnam faces fiscal and monetary
Vietnam's 2020 dollar-denominated bond, which it sold in January at 98.576, was
quoted unchanged from yesterday at 101.75-102.50, said Singapore-based trader.
Still, the announcement isn't likely to bode well for Vietnamese borrowers that may be
looking at tapping the international bond market Phu My Bridge BOT Joint Stock Co was reported by state media Thursday to be planning to
raise $700 million from an overseas bond issue to fund the construction of three projects,
including the construction of two bridges and a tram system in Ho Chi Minh City. So far, only
the Vietnam government has issued overseas bonds.
-By Leigh Murray, Dow Jones Newswires; 66-2690-4200; leigh.murray@dowjones.com
(Ditas Lopez in Singapore contributed to this article.)
Trang 3/3

March 5, 2010

The Tet effect- Worries about renewed overheating

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 4:10 am
Tags: , ,

Mar 4th 2010 | HANOI | From The Economist print edition

DURING Tet, the lunar new year holiday, money is everywhere in Vietnam. It is dished out to children, gambled in roadside card-games, and splurged on gifts, feasts, and trips to home villages. This leads to an annual bump in inflation. And this year’s spike in the consumer-price index, which rose by 2% in February, seemed bearable at a time of rapid growth. GDP grew by 5.3% last year. It came, however, among some more worrying signs.

On February 10th, just before Tet, the central bank devalued the currency, the dong, by 3.4%, following a devaluation of 5.4% in November. The aim was to entice holders of dollars to buy dong. A dollar shortage has been starving Vietnam’s exporters of the currency they need to purchase imported parts and materials.

The government blamed the shortage on dollar hoarding, but the prime cause was its own stimulus spending. That juicy growth-rate came at a price. It is believed to have spent over $1 billion in 2009 (over 1% of GDP) to prop up the economy, mainly by subsidising banks’ loans to businesses. As a result, the credit supply expanded by 37%, driving up the black-market price of dollars.

Meanwhile, the exchange rate was artificially high, leading to a sharp rise in the trade deficit. Foreign-exchange reserves have shrunk. The government has reluctantly raised state-controlled commodity prices: petrol, electricity and coal are all to be more expensive. All of this has observers wondering whether inflation might be about to take off again, as it did in early 2008.

Some analysts saw it coming. In April last year Jonathan Pincus, an economist who has long followed Vietnam, wrote a paper arguing that Vietnam’s options for responding to the global financial crisis were limited. With a small, open economy, it cannot maintain an overvalued exchange rate and pour in stimulus spending without seeing much of the money leak away into trade deficits. At the time Mr Pincus argued it should depreciate its currency to boost exports, and focus investment on labour-intensive small businesses rather than inefficient state-owned enterprises (SOEs). The government did the opposite. The loan-subsidy programme largely benefited well-connected SOEs, and the currency has been kept artificially strong.

Independent Vietnamese economists have criticised the timing of the government’s devaluations and price rises. If investors expect devaluations every three months, they argue, they will buy dollars and wait for the next one. Foreign businesses, meanwhile, are worried about how the government might respond if inflation does take off. The finance ministry has been circulating a draft decree that would allow the government to impose price controls on a wide range of essential goods. The European Chamber of Commerce has warned that such measures may well lead to nothing but “shortages” and “hoarding”. So March’s inflation data will be closely watched, for evidence of whether February’s were simply a seasonally exuberant blip, or something more dangerous.

March 2, 2010

USD tự do tăng mạnh: áp lực đè nặng DN

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:42 am
Tags: , , ,

01/03/2010 17:05:20

– Ngay sau khi Ngân hàng Nhà nước quyết định tăng mạnh tỷ giá liên ngân hàng giữa đồng Việt Nam và đô la Mỹ từ 17.941 lên 18.544 (khoảng 3,3%), giá đô la trên thị trường tự do cũng tăng mạnh. Giao dịch mua vào bán ra sáng nay (1/3) giao động khoảng 19.450 – 19.500 đồng/USD, tăng từ 50 – 70 đồng/USD.

Theo ông Vũ Đình Ánh, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu khoa học thị trường giá cả (Bộ Tài chính), sức ép về cân đối cung cầu ngoại tệ sẽ buộc phải phá giá. Phá giá đồng VN thì lại làm tăng giá hàng nhập khẩu, dẫn đến giá cả trong nước cũng tăng theo làm đồng VN mất giá..

Áp lực tỷ giá

Ông đánh giá thế nào với việc tăng tỷ giá liên ngân hàng giữa đồng Việt Nam và đô la Mỹ lên 3,3%?

Mô tả ảnh.
Tiến sĩ Vũ Đình Ánh

Việc tăng tỷ giá này của ngân hàng nhằm mục đích bình ổn giá đô la Mỹ, kéo giá đô la trong ngân hàng và thị trường tự do gần nhau để giảm tình trạng ngoại tệ chảy khỏi kênh ngân hàng.

Ngoài ra, chúng ta phải điều chỉnh tỷ giá vì thâm hụt cán cân quá lớn. Tháng 1, tháng 2 mới chỉ là những tháng khởi động, nhưng từ tháng 3 trở đi, nhập siêu sẽ tăng lên rất lớn.

Nhập siêu như thế lại gây áp lực lên tỷ giá vì mất cân đối về ngoại tệ, các nguồn ngoại tệ hiện nay mình vẫn chưa kiểm soát được. Bắt các Tổng công ty bán nhưng họ cũng chỉ bán một phần nhỏ, còn ngoại tệ ngoài luồng thì chịu, mà trên tài khoản không phải tất cả bán hết.

Để hạn chế tình trạng này, Ngân hàng Nhà nước đã quy định trần lãi suất tiền gửi bằng tiền đô là 1%, nhưng thực tế hiện nay vẫn tồn tại cơ chế 2 giá, kể cả giá tiền gửi và cho vay. Cho vay danh nghĩa là theo mức lãi suất quy định nhưng nhiều khi để hấp dẫn, nhiều ngân hàng thương mại lại cho vay với mức giá khác. Để loại bỏ cơ chế 2 giá này thì rất khó vì hiện nay chúng ta vẫn không đủ ngoại tệ.

Việc tăng tỷ giá này có ảnh hưởng như thế nào đến hoạt động xuất nhập khẩu?

Hiện nay các ngân hàng thương mại đều đồng loạt tăng trần cả huy động và cho vay. Theo quy luật, cứ phá giá thì sẽ có lợi cho xuất khẩu và có hại cho nhập khẩu.

Tuy nhiên, xuất khẩu ở Việt Nam, do không khống chế được về giá và kết cấu của xuất khẩu là khai thác nguyên liệu thô để bán, nên thu được nhiều hay ít, cho dù có phá giá thì cũng chỉ thêm được tiền Việt Nam, chứ không có giá trị về mặt cạnh tranh quốc tế. Mình không thể hạ giá bằng đô la thấp hơn vì đây là tỷ giá của mình thay đổi. Nói chung phá giá không ảnh hưởng nhiều đến xuất khẩu.

Tăng tỷ giá nhằm bình ổn thị trường đô la.
Tăng tỷ giá nhằm bình ổn thị trường đô la.

Trong xuất khẩu các nhóm hàng khác nhau cũng chịu những tác động khác nhau. Đối với nhóm hàng khai khoáng (dầu thô, gạo,…) thì càng điều chỉnh tỷ giá thì doanh nghiệp càng nộp ngân sách nhiều tiền hơn.

Tuy nhiên, với một số mặt hàng phải nhập khẩu nguyên, nhiên vật liệu như may mặc, da dày, thì điều chỉnh tỷ giá không tác động là mấy, do nhóm hàng này thực chất không làm lợi được mấy, chủ yếu là đầu vào tăng, sau đó họ lại gia công một chút rồi bán thì hàm lượng giá trị gia tăng cũng không đáng kể.

Về nhập khẩu, phá giá càng không ảnh hưởng nhiều. Khi điều chỉnh tăng tỷ giá hối đoái thì giá bán của hàng nhập khẩu ở VN sẽ cao, thế nhưng hàng nhập khẩu của VN thì giá cao thế chứ cao nữa vẫn dùng, vì hàng trong nước không thay thế được. Do đó, không giảm về tiêu dùng.

Do vậy mỗi lần điều chỉnh tỷ giá hối đoái là giá lại tăng, và tăng đầu tiên là hàng hóa nhập khẩu. Hàng hóa nhập khẩu lại là đầu vào cho những sản xuất khác, kéo theo giá thành của nhiều sản phẩm cũng tăng.

Đối với doanh nghiệp, tỷ giá tăng có ảnh hưởng tới hoạt động sản xuất kinh doanh không?

Ở VN hiện nay, một mặt cơ quan quản lý không cho mua đô la chợ đen, chỉ được bán. Tuy nhiên, khi doanh nghiệp nhập khẩu hàng về thì cũng không ai hỏi nguồn ngoại tệ ở đâu và bản thân ngân hàng không cung cấp đủ nên khác gì bảo người ta ra ngoài mà mua…”

Đối với doanh nghiệp, khi họ không mua được đô la ở trong ngân hàng thì họ sẽ phải mua ở ngoài thị trường tự do. Giá đô la ở ngoài tăng cao thì họ sẽ mua với giá cao, sau đó cũng bán với giá cao.

Họ sẽ chỉ thiệt ở chặng thứ hai khi bán rồi lại mua đô la để nhập. Nhưng thực tế cái đó đều được tính trong cả một chu trình kinh doanh, chứ nếu thiệt thì doanh nghiệp sẽ không nhập hàng về để chịu thua lỗ.

Còn việc mua đô la trong ngân hàng thì cũng chưa chắc đã mua được với mức giá đúng của nó. Vì vậy, họ sẵn sàng mua đô la ở bất cứ đâu miễn là đủ ngoại tệ để nhập hàng. Tuy nhiên, nếu mua ở ngoài chợ đen thì sẽ khó khăn về mặt hạch toán.

Ở VN hiện nay, một mặt cơ quan quản lý không cho mua đô la chợ đen, chỉ được bán. Tuy nhiên, khi doanh nghiệp nhập khẩu hàng về thì cũng không ai hỏi nguồn ngoại tệ ở đâu và bản thân ngân hàng không cung cấp đủ nên khác gì bảo người ta ra ngoài mà mua.

Muốn cân đối nguồn đô la hiện nay, theo tôi cách tốt nhất là hạn chế nhập siêu.

Xăng tăng giá, DN giải thích “cho vui”

Hiện nay giá xăng thành phẩm đang giảm, trong khi giá xăng bán tại các đại lý lại tăng, điều này có phải bị tác động với việc tăng tỷ giá?

Giá bán lẻ xăng dầu hiện nay có khoảng 11 bộ phận cấu thành, tỷ giá là một phần. Nhà nước cho phép doanh nghiệp được quyết định giá xăng theo nguyên tắc cộng trừ 7% .

Nhiều doanh nghiệp cho rằng do giá xăng thế giới thay đổi nên tăng giá. Nhưng giá xăng không thay đổi trong thời điểm mà trong thời gian dài, tương ứng với lượng dự trữ xăng dầu của VN, trước kia là 20 ngày, bây giờ là 30 ngày. Nó phải biến động giá trong một chu kỳ như thế mới coi là tỷ giá là một yếu tố.

Thực chất 10 yếu tố còn lại không ai đưa ra giải thích nên mỗi lần DN xăng dầu giải thích như thế cũng chỉ là nói cho vui, không có nghĩa giá xăng dầu thế giới tăng 10% thì VN cũng tăng 10%, còn các yếu tố khác như thuế nhập khẩu, thuế giá trị gia tăng, tỷ lệ hoa hồng trích cho các đại lý và là đại lý nhiều cấp thì sao.

Việc tăng tỷ giá này có ảnh hưởng như thế nào đến nền kinh tế và chính sách tiền tệ?

Sức ép về cân đối cung cầu ngoại tệ sẽ buộc phải phá giá. Phá giá đồng VN thì lại làm tăng giá hàng nhập khẩu, dẫn đến giá cả trong nước cũng tăng theo làm đồng VN mất giá.

Đồng VN mất giá lại tạo sức ép lên tỷ giá, tạo ra vòng xoáy. Khi đồng VN liên tục mất giá thì người ta chối bỏ đồng VN và quay sang ngoại tệ khác hoặc dự trữ vàng, và như thế đồng VN sẽ càng mất giá.

  • Nguyễn Yến (thực hiện)

February 22, 2010

Bài toán ngoại tệ tạm thời có lời giải

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:22 pm
Tags: ,

Lao Động số 39 Ngày 22/02/2010 Cập nhật: 9:17 AM, 22/02/2010

(LĐ) – 27 Tết, khi mà mọi giao dịch của nền kinh tế được giảm thiểu đến mức tối đa để chuẩn bị đón tết cổ truyền thì Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đột ngột ra thông báo quy định mức lãi suất tiền gửi tối đa bằng USD của tổ chức kinh tế tại TCTD và quyết định điều chỉnh tỉ giá bình quân liên NH.

TGĐ một NHTMCP thốt lên: “Tôi không ngờ NHNN lần này lại ra tay nhanh và bất ngờ như vậy”.

Ngoài dự đoán của thị trường, nhưng trong tính toán thời điểm của NHNN. Khi tỉ giá thị trường tự do đang ở mức thấp nhất trong vòng nhiều tháng qua, người dân và DN đa phần đã ngừng các giao dịch tài chính để mua sắm, những xáo động về tâm lý sẽ giảm thiểu.

Để ý thấy những quyết định quan trọng của NHNN thường được đưa ra trong hai bối cảnh. Thứ nhất trong tình thế bắt buộc phải đưa ra quyết định (như cho phép nhập khẩu vàng vừa rồi) tình thế này khá dễ đoán định.

Thứ hai chọn thời điểm tình hình có vẻ êm ả, hầu như không có những vấn đề nóng mà thị trường nghĩ rằng cần có giải pháp (như quyết định nâng mức LS tiền gửi USD và điều chỉnh tỉ giá bình quân liên NH hôm 10.2 vừa qua).

Chính sách ban hành trong thời gian này sẽ khiến thị trường bớt bị sốc và không có những phản ứng thái quá, nóng vội gây thiệt hại cho các chủ thể tham gia thị trường. Trong tình huống này, mặc dù thị trường bị bất ngờ, nhưng những hiệu quả đạt được trong công tác quản lý là khá cao.

Lần này cũng vậy, sau cơn sốt ngắn ngủi trong buổi sáng ngày 11.2, USD trên thị trường tự do nhảy lên 19.650 đồng/USD, đến trưa cùng ngày tỉ giá đã giảm dần và chiều giảm khá mạnh.

Phản ứng của giới tài chính chưa rõ rệt, còn các NĐT coi quyết định này của NHNN là tích cực cho NH và TTCK. Một NĐT nói: “NHNN điều chỉnh tỉ giá như thế là rất tốt cho thị trường tiền tệ nói chung và hệ thống NH nói riêng. Thanh khoản USD sẽ được cải thiện đáng kể. Tỉ giá tăng, LS gửi USD giảm buộc các DN sẽ phải so sánh lợi ích giữa găm giữ USD trên tài khoản hay chuyển đổi thành VND thì có lợi hơn, để từ đó tự nguyện bán USD cho NH. Khi tỉ giá trong và ngoài thị trường chính thức không chênh lệch nhiều nữa thì nguồn cung USD cho NH cũng sẽ tăng lên. Bài toán ngoại tệ tạm thời có lời giải”.

Cơ sở ra quyết định

Theo thông tư số 03/2010/TT-NHNN, kể từ ngày 11.2.2010, mức lãi suất tiền gửi tối đa bằng USD của tổ chức kinh tế (trừ TCTD) tại TCTD tối đa là 1,0%/năm (mức LS tối đa mà các NHTM đang áp dụng là 4,5%/năm). Tỉ giá bình quân liên NH giữa USD và VND áp dụng cho ngày 11.2.2010 là 18.544 VND/USD (tăng 603 đồng, tương ứng 3,3% so tỉ giá ngày hôm trước 10.2).

Mục đích của việc ban hành thông tư 03 và điều chỉnh tỉ giá bình quân liên NH theo NHNN là nhằm cân đối hài hoà cung – cầu ngoại tệ, tăng cường sự lưu thông trên thị trường ngoại tệ, góp phần kiểm soát nhập siêu và ổn định kinh tế vĩ mô.

Như chúng ta đã biết, trong năm 2009, NHNN đã thực hiện một loạt biện pháp để bình ổn thị trường như điều chỉnh tỉ giá bình quân liên NH, bán can thiệp với quy mô lớn cho tất cả các TCTD có trạng thái ngoại tệ từ âm 5% trở xuống.

Bên cạnh đó, Thủ tướng Chính phủ cũng yêu cầu 7 DN và tập đoàn nhà nước lớn bán ngoại tệ cho NHTM. Những biện pháp trên tuy đã cải thiện tình hình thị trường ngoại hối, tăng tính thanh khoản cho thị trường nhưng kết quả chưa được như mong đợi.

Lượng ngoại tệ mà các DN bán cho NHTM thấp hơn nhiều với số dư trên tài khoản tiền gửi; nhu cầu nhập khẩu ngày càng tăng mạnh do kinh tế đang phục hồi. Dự trữ ngoại hối quốc gia ở mức thấp. Hiện tượng hai tỉ giá khiến cho tâm lý kỳ vọng găm giữ USD trên tài khoản chờ hưởng chênh lệch tỉ giá không hề giảm bớt, đã tác động xấu đến tỉ giá trên thị trường tự do khiến cho niềm tin vào VND bị giảm sút…

Việc NHNN buộc quy định trần LS tiền gửi USD của các TCKT tối đa 1%/năm cho thấy hiện tượng găm giữ USD trên tài khoản của các DN còn rất nặng nề. Họ vẫn có tâm lý kỳ vọng tỉ giá VND/USD còn có sự điều chỉnh, thêm nữa DN lo bán rồi không mua được ngoại tệ từ NH khi cần.

Từ trước đến giờ DN giữ ngoại tệ vẫn lợi hơn giữ VND vì hưởng lợi kép từ tỉ giá lẫn lãi suất đó là chưa kể nguồn gốc ngoại tệ này có được của nhiều DN từ sự hưởng lợi độc quyền với nhiều ưu đãi trong khai thác tài nguyên khoáng sản của quốc gia và từ đồng vốn VND được hưởng chính sách kích cầu của Chính phủ năm 2009.

Khống chế LS trần tiền gửi USD của các tổ chức 1%/năm, đi kèm với điều chỉnh mạnh tỉ giá liên NH, NHNN đã “kinh tế hoá biện pháp hành chính” buộc các tổ chức kinh tế khi nắm giữ USD sẽ phải tính toán việc găm giữ hay bán ngay ngoại tệ cho NH khi có nguồn thu.

Tỉ giá-vẫn cần giải pháp căn bản

Việc điều chỉnh mạnh tỉ giá chia thành từng đợt (lần đầu vào quý IV/2009 và mới đây) là thông điệp mà NHNN gửi đến giới DN là NHNN sẽ cương quyết làm cho mối quan hệ giữa VND và USD ở mức hợp lý hơn và các DN vay USD (kể cả vay vốn trong ngoài nước) nếu sử dụng đồng vốn có hiệu quả thì hiệu quả làm ra vẫn thừa khả năng bù cho khoản chênh lệch tỉ giá này.

Như vậy, kỳ vọng về việc tìm kiếm lợi ích tăng giá ngoại tệ trong thời gian tới là rất nhỏ, không đáng kể so với việc mau chóng biến nguồn ngoại tệ có được thành VND để đưa vào một chu trình luân chuyển vốn mới, nhằm tìm kiếm lợi nhuận trong kinh doanh.

Tuy nhiên, theo nhiều ý kiến thì việc điều chỉnh tỉ giá và LS vừa qua tuy là yếu tố tích cực cho thị trường trong thời gian tới, nhưng có tác dụng dài hạn hay không lại là một vấn đề còn chờ xem. Liệu các NHTM có nhân dịp này mà hạ LS huy động USD của các thành phần khác xuống để giảm chi phí bình quân đầu vào chung của nguồn vốn huy động? Và các NHTM là đối tượng đầu tiên được hưởng lợi từ chính sách sẽ có hành động gì để san sẻ lợi ích này thông qua lãi suất cho vay với các thành phần kinh tế khác?…

Một chuyên gia tài chính NH nói: “Quyết định điều chỉnh tỉ giá vừa rồi của NHNN chỉ giải quyết triệu chứng, chưa căn bản. Nếu vấn đề nhập siêu cao chưa được giải quyết thì cung-cầu ngoại tệ vẫn mất cân đối và đương nhiên sẽ lại tạo ra chênh lệch tỉ giá giữa hai thị trường chính thức và không chính thức”.

Việc nhập siêu này, nếu VN không có các biện pháp thích hợp cùng với một quyết tâm thực hiện cao để giảm dần, thông qua các chính sách khuyến khích sản xuất, gia tăng xuất khẩu, nâng cao khả năng cạnh tranh của DN, khai thác được nguồn lực đầu tư của toàn XH, cải cách chuyển đổi cơ cấu kinh tế và thủ tục hành chính, có những giải pháp chủ động về nguồn ngoại tệ nhằm bù đắp cho sự sụt giảm của dòng vốn đầu tư nước ngoài, của kiều hối… thì các chính sách ngoại hối mà NHNN ban hành vẫn chỉ mang tính ngắn hạn và chắp vá mà thôi.

Bài toán ngoại tệ tạm thời có lời giải

Thống đốc Ngân hàng và một năm kích cầu

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:22 pm
Tags: ,

Tết Kỷ Sửu, ngành ngân hàng đón năm mới bằng một nhiệm vụ chưa ai làm để rồi cả năm quay cuồng với kích cầu và phòng chống tác dụng phụ của chính sách “bao cấp” bằng lãi suất này.

Thống đốc Nguyễn Văn Giàu nhậm chức từ giữa năm 2007. Ảnh: PV
Thống đốc Nguyễn Văn Giàu nhậm chức từ giữa năm 2007, từ đó đến nay ngành ngân hàng đối mặt với nhiều khó khăn. Ảnh: PV

Kinh tế thế giới bước vào năm 2009 sau hàng chục vụ phá sản đình đám trong hệ thống tài chính ngân hàng Mỹ Âu, hàng nghìn tỷ đôla bốc hơi khỏi các thị trường chứng khoán, tình trạng thất nghiệp gia tăng, người dân khắp nơi thắt chặt chi tiêu và hoang mang về tương lai. Cuộc khủng hoảng thế kỷ cũng đẩy Việt Nam đối mặt với nhiều khó khăn: xuất khẩu ngưng trệ, sản xuất đình đốn vì không có đầu ra và thiếu vốn, vốn đầu tư gián tiếp tháo chạy khỏi thị trường, một số nhà đầu tư nước ngoài cũng xem xét dừng dự án đang triển khai để gom vốn về công ty mẹ ở chính quốc.

Gói kích cầu đã ra đời trong bối cảnh đó, chẳng giống chính sách kích thích kinh tế của bất cứ nước nào và cũng chưa có tiền lệ tại Việt Nam. “Hai phương án được đưa ra, một là tập trung đầu tư một số công trình lớn làm động lực kích thích các ngành phụ trở phát triển – giống cách làm của Trung Quốc. Và hai là chỉ hỗ trợ một số khu vực chẳng hạn doanh nghiệp vừa và nhỏ, vì lúc đó anh Cao Sĩ Kiêm, Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp vừa và nhỏ đưa ra những con số bi quan như 20% phá sản, 60% khó khăn và chỉ 20% còn lại có thể trụ vững”, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu nhớ lại.

Nhiệm vụ trọng tâm đặt vào vai ngành ngân hàng, cả 3 bộ trưởng (Tài chính, Kế hoạch và Đầu tư và Ngân hàng Nhà nước) đều vào cuộc để xử lý. Tất cả đều xác định cuộc khủng hoảng tài chính, kinh tế trên thế giới đang diễn ra vô cùng phức tạp và tác động rất xấu đến Việt Nam.

Chiều thứ bảy, 17/1/2009, tức 22 tháng chạp âm lịch, Chính phủ giao cho Ngân hàng Nhà nước tính toán phương án cụ thể. Ngay tối hôm đó, Thống đốc Giàu triệu tập đủ bộ máy lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước và họp tới 10h đêm. Có người gợi ý giảm lãi suất tái cấp vốn cho ngân hàng để nguồn tiền này hòa chung với vốn ngân hàng đã huy động và cho ra mặt bằng lãi suất phù hợp, giảm áp lực chi phí đầu vào cho khách vay vốn.

Nhưng thật khó khăn để lựa chọn phương án cụ thể vì nếu tính toán không cẩn thận và làm đề án chặt chẽ, có thể ảnh hưởng xấu tới toàn hệ thống và con người trong ngành ngân hàng. “Ở đâu cũng thế thôi, có bao cấp là có tiêu cực”, ngay lúc đó Thống đốc và nhiều chuyên gia trong ngành đã mường tượng tới nhưng hệ lụy phát sinh từ gói kích cầu.

Hai ngày sau, Vụ Chính sách Tiền tệ đã phác thảo xong “bộ khung” và trình lên phương án kích thích kinh tế bằng cách hỗ trợ lãi suất, giải ngân qua hệ thống ngân hàng. Gói giải pháp này được ngành ngân hàng đánh giá có nhiều ưu điểm, không chỉ hỗ trợ trực tiếp cho doanh nghiệp mà còn gắn với lợi ích và trách nhiệm của từng ngân hàng thương mại. Vốn được giải ngân theo cơ chế thông thường, phần hỗ trợ lãi suất 4% từ ngân sách được trả lại ngân hàng sau khi đã cấp bù cho doanh nghiệp.

Mặc nhiên, ngân hàng thương mại được lợi vì gói hỗ trợ lãi suất sẽ kích thích nhu cầu vay vốn của doanh nghiệp và ngân hàng bớt áp lực cân đối chi phí đầu vào với lãi suất đầu ra. Nếu làm tốt, cả vốn lẫn lãi của ngân hàng vẫn được bảo toàn, tín dụng được khơi thông, điều mà không một hệ thống ngân hàng của quốc gia nào tại thời điểm đó làm được.

Tính toán rất căng thẳng và lường trước các tác dụng phụ, Ngân hàng Nhà nước thống nhất lựa chọn phương án này để trình Chính phủ và được thông qua ngày 23/1, tức 28 Tết Kỷ Sửu. 18h20 chiều hôm đó, toàn bộ thông tin về chính sách hỗ trợ lãi suất được công bố trên website Ngân hàng Nhà nước.

“Tự đặt mình vào địa vị một ông chủ doanh nghiệp, nếu khó khăn như vậy thì các phương án làm ăn sẽ như thế nào? Mà bất kỳ phương án nào cũng liên quan đến việc làm của người lao động. Nếu xếp xó nhà xưởng, máy móc thì liệu người lao động có công ăn việc làm? Rồi tâm lý của người lao động khi biết mình ăn Tết xong sẽ thất nghiệp, thử hỏi, cái Tết đó có ấm cúng, có còn dư vị của ba ngày Tết?”, nghĩ như vậy, Thống đốc và các cán bộ Ngân hàng Nhà nước xác định làm việc quên Tết để có thể sớm đưa chính sách vào triển khai.

Với thông tư hướng dẫn vừa được ban hành, cả ngành ngân hàng lao vào thực hiện ngay khi đi làm trở lại sau Tết. Ngân hàng lớn thì đăng ký giải ngân cả trăm nghìn tỷ đồng hỗ trợ lãi suất, ngân hàng bé cũng ngót nghét chục nghìn, nhà nhà đua nhau tổ chức chương trình tập huấn khách hàng, ai nấy đều hăm hở, náo nức như tham gia phong trào thời chiến. Kinh phí của cả chương trình – 17.000 tỷ đồng theo kế hoạch được trích từ dự trữ ngoại hối quốc gia và dự kiến cho ra khoảng 420.000 tỷ đồng vốn vay hỗ trợ lãi suất. Ngay tháng 2, tháng đầu tiên triển khai chương trình, hơn 93.000 tỷ đồng đã được giải ngân. Đến hết tháng 3, con số này tăng thêm gấp đôi.

Gói kích thích tổng trị giá 8 tỷ USD, trong đó hỗ trợ 4% lãi suất là một phần quan trọng, đã giúp vực dậy hoạt động sản xuất kinh doanh đang trong tình trạng suy giảm. Sản xuất công nghiệp ổn định trở lại và tăng 2,1% vào cuối quý I, sau khi giảm tới 4,4% trong tháng đầu năm 2009. GDP tăng trưởng 3,1% trong quý I và có khả năng tăng dần trong các tháng tiếp theo. Sức tiêu thụ trong nước dần phục hồi, thị trường chứng khoán và bất động sản cũng phát những tín hiệu tích cực. Hầu hết doanh nghiệp khó khăn đã khôi phục hoạt động sản xuất, thu hút lao động trở lại làm việc.

Tuy nhiên, khi những đồng vốn kích cầu bắt đầu ngấm vào nền kinh tế, cũng là lúc các tác dụng phụ của liều thuốc này xuất hiện. Dư luận bắt đầu lo ngại về chuyện vốn kích cầu đến không đúng địa chỉ, thậm chí làm thị trường chứng khoán và bất động sản sốt ảo.

Sức ép tăng trưởng tín dụng bắt đầu xuất hiện vào cuối tháng 6 đầu tháng 7. Theo kế hoạch đầu năm, nếu tăng trưởng kinh tế cả năm là 6,5% thì tăng trưởng tín dụng chỉ ở mức 21-23% là vừa. Nhưng chỉ trong 6 tháng đầu năm, lượng vốn cho vay ra đã tăng 17,01% so với cuối năm 2008 và tiếp tục tăng thêm 2,15% trong tháng 7. Các tháng tiếp theo, lượng vốn mà hệ thống ngân hàng cho vay với nền kinh tế luôn cao hơn vốn huy động được.

Tỷ giá cũng là vấn đề đau đầu. Chính sách hỗ trợ lãi suất chỉ áp dụng với vốn vay tiền đồng, vì thế đã nảy sinh tâm lý ngại vay đôla. Doanh nghiệp nếu có nhu cầu thanh toán bằng ngoại tệ thì quyết mua đôla để trả đối tác, chứ không vay ngân hàng. Thậm chí có tình trạng vay tiền đồng để gom đôla. Hệ thống ngân hàng lâm vào cảnh dư thừa đôla cho vay nhưng không có để bán. Tỷ giá chợ đen được dịp leo thang, ngay trong ngân hàng cũng xuất hiện tình trạng hai giá, niêm yết một đàng, bán một nẻo. Các cơn sốt giá vàng càng khiến thị trường ngoại tệ thêm căng thẳng, khi giới đầu cơ gom đôla nhập lậu vàng. Một quan chức cấp vụ của Ngân hàng Nhà nước tâm sự, cả năm 2009 không ngày nào không bạc mặt, bạc đầu vì tỷ giá.

“Khi mới triển khai gói kích cầu, tôi lo lắm, vì thế giới chưa ai làm, hơn nữa lại kéo cả hệ thống ngân hàng tham gia. Và nó còn liên quan nhiều đến yếu tố đạo đức nữa”, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu hồi tưởng những ngày đầu triển khai gói hỗ trợ lãi suất. Nhưng ông tâm niệm thuốc nào cũng có tác dụng phụ và nếu dùng quá liều sẽ không tốt, điều quan trọng là khi xây dựng chính sách phải lường trước được những điều đó để có phương án xử lý phù hợp.

Đầu tháng 11/2009, khi Chính phủ đánh giá lại toàn bộ gói kích thích để xem xét kết thúc đúng thời hạn, một số ý kiến cho rằng nên kéo dài thêm một thời gian để tránh sốc cho doanh nghiệp vì nền kinh tế chưa khỏe lắm, nếu cắt đột ngột thì sẽ có vấn đề; các phản ứng phụ như tăng trưởng dư nợ nhanh, sức ép tỷ giá và chuyện lợi dụng sẽ có cách xử lý khác.

Tuy nhiên, Chính phủ vừa họp xong thì giá vàng lên ào ào, đặc biệt là trong ngày 11/11, đẩy đôla chợ đen leo lên mốc 20.000 đồng. Tại phiên họp thường kỳ của Chính phủ cuối tháng, Thống đốc Giàu đã nêu quan điểm, nếu kéo dài chính sách hỗ trợ lãi suất thì sẽ ảnh hưởng rất xấu đến chính sách vĩ mô và một trong những thách thức lớn là chính sách tỷ giá. Chủ trương ngừng hỗ trợ 4% lãi suất ngắn hạn đúng thời điểm cũng được Quốc hội chấp thuận.

Những ngày cuối cùng của năm Kỷ Sửu, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu lại phải đặt bút ký quyết định tăng tỷ giá liên ngân hàng lần thứ hai trong vòng 3 tháng, một biện pháp mạnh tay với mong muốn trị dứt điểm tác dụng phụ của kích cầu. Tết Canh Dần, ông được thảnh thơi hơn một chút, có điều kiện về quê thăm họ hàng nội ngoại và dành thời gian thư thái cho riêng mình.

Phu nhân của ông đã sắm sẵn vài chiếc áo mới sáng màu để ông diện trong ngày Tết, những mong một năm xán lạn và thuận lợi trong công việc. Nhưng ông hiểu thách thức với ngành ngân hàng vẫn còn nặng nề, năm 2010 chính sách tiền tệ được xem là trọng tâm trong điều hành kinh tế thời hậu khủng hoảng.

Mà ngẫm lại, gần ba năm điều hành Ngân hàng Nhà nước, với ông không ngày nào không có thách thức. Phu nhân của ông vẫn ở trong Nam, khi có người hỏi tại sao không đưa bà ra Hà Nội sống cùng, ông cười: “Bả mà ra, tôi thức khuya làm việc sao được”. Ngay cả những lúc bận bịu nhất, ông vẫn cố gắng duy trì thói quen tự nấu ăn bữa tối bằng thức ăn do bà nhà chuẩn bị sẵn và gửi ra, để đảm bảo sức khỏe làm việc.

February 15, 2010

Thais unfazed by Dong devaluation

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:23 am

Thai companies are expected to experience a limited impact from yesterday’s further devaluation of the dong, which is aimed at easing Vietnam’s current-account deficit rather than boosting the country’s export competitiveness.

Bank of Thailand Deputy Governor Bandid Nijathaworn said any increase in Vietnamese manufacturers’ export competitiveness from the devaluation would be offset by higher inflation.

Vietnamese production costs are higher than those in Thailand, given January’s inflation rate of 7.62 per cent against 4.1 per cent in the Kingdom.

“The January inflation figure indicates that their production costs are higher than Thailand’s,” he said.

Responding to exporters’ requests for the Bank of Thailand to intervene to weaken the baht against the US dollar, he said that before making any move, the bank had to take many issues into consideration, particularly economic stability and inflation.

“In any action we take, we need to balance inflation and economic recovery. The economy is picking up and we need to see if the recovery is sustainable,” Bandid said.

Vietnam yesterday surprised the market with its second devaluation in three months amid widespread concerns over a high trade deficit and inflation.

The average interbank rate yesterday was 18,544 dong per US dollar, against 17,941 the previous day, a fall of 3.4 per cent, the State Bank of Vietnam said.

The country’s central bank said the decision had been taken to balance supply and demand, as well as to increase flows in the foreign-exchange market “while contributing to controlling the trade deficit and stabilising the macroeconomy”.

In November, Vietnam effectively devalued the dong by 5.4 per cent and reduced the trading band from 5 per cent.

Sethaput Suthiwart-Narueput, executive vice president and chief economist of Siam Commercial Bank, foresees a limited impact from the latest move due to the small overlapping export interests of Vietnam and Thailand.

For example, although both countries are key players in the textile industry, Thailand operates at the upper end and the weaker dong will not damage the Kingdom’s exports, he said.

“Foreign-exchange rates alone cannot determine competitiveness. We need to take into account Thai inflation, as well as the inflation rates in other countries. A currency can be weakened, but the benefit could then be offset by high inflation,” he added.

In the year to date, the dong has not appreciated against the US dollar, while the baht has gained 0.5 per cent. This week alone, the dong has depreciated 0.8 per cent against the greenback.

Bangkok Bank managing director Singh Tangtatsawad expects only a minor impact from the dong’s devaluation on the bank’s export clients, who are all fundamentally strong.

However, he said exporters as a whole needed to improve their production and service efficiency, particularly product quality, as they could no longer focus on price competitiveness alone.

Against the background of yesterday’s black-market rate of 19,500 dong per US dollar in Vietnam and the country’s trade deficit of US$12 billion (Bt398 billion) last year, Singapore-based DBS Group Research said further weakening towards 19,640 per greenback could be expected during the rest of the year.

Dong impact limited

Devaluation unlikely to hurt the baht

  • Published: 12/02/2010 at 12:00 AM
  • Newspaper section: Business


Vietnam’s decision to devalue the dong for the second time in three months is unlikely to have a major impact on the local baht, according to local analysts.

But exporters say the 3.4% devaluation against the US dollar, coming off a 5% devaluation three months ago, will only put further price pressure on Thai goods in the global market.

The State Bank of Vietnam (SBV) yesterday set its average interbank rate at 18,544 dong to the US dollar, compared with 17,941 the previous day.

The bank said the decision was taken to balance supply and demand, and increase flows in the foreign exchange market “while contributing to controlling the trade deficit and stabilising the macroeconomy”.

Vietnam’s trade deficit reached $12.2 billion last year.

The central bank maintained the 3% daily trading band for buying and selling US dollars by commercial banks.

Because the band remains unchanged, there was no official devaluation, a banker said, but in practice the new interbank rate means the dong loses value, “so we can say it’s a devaluation”.

In its order yesterday, the SBV also capped the interest rates for corporate dollar savings accounts at 1%, less than what lenders had been offering.

Devaluation, coupled with lower interest rates, aims to encourage businesses to sell dollars to banks, said the banker, who declined to be named.

“This (interbank) rate might be maintained in the next few months in order for the state to control the trade deficit,” she said.

Singapore-based DBS Group Research said yesterday’s move should not be seen as a surprise and was likely to be followed by more devaluation during the year.

“Under the circumstances, we remain comfortable with our end-2010 target of 19,640 [dong per US dollar],” DBS said.

The latest devaluation came during a period of high demand for cash before a week-long Lunar New Year holiday known as Tet.

In the Thai market, the baht was relatively stable, trading at 33.15/18 to the US dollar against 33.13/18 on Wednesday. The baht has appreciated by 2.5% against the dollar over the past six months, in line with regional currencies. Over the past month, the baht has weakened slightly, as investors have moved out of emerging markets and risky assets over concern about the global economic recovery.

Bandid Nijathaworn, a deputy governor of the Bank of Thailand, said the devaluation of the dong would not necessarily lead to an advantage for Vietnamese exporters considering the country’s higher inflation rate.

Consumer prices in Vietnam rose 7.62% year-on-year in January, compared with a 4.1% increase in Thailand’s consumer price index.

Pornsilp Patcharintanakul, deputy secretary-general of the Thai Chamber of Commerce, said Thai agricultural exports, particularly rice and seafood, would be most affected by the dong devaluation.

Thai exports are also facing more competitive pressure from other countries with relatively cheaper currencies, including China, India, Indonesia and Malaysia.

“[Thailand’s] export competitiveness has eroded as the baht has strengthened even as the Chinese yuan is pegged [to the dollar],” Mr Pornsilp said.

“The gap widened last year. The baht appreciated by 4% [to the dollar] last year, while the dong weakened by 5%.”

But Mr Pornsilp said he understood that the Bank of Thailand had only a limited capacity to intervene in the currency markets.

“The central bank has a burden to mop up liquidity from its foreign exchange transactions to help stem inflation. We hope the central bank is doing its best,” he said.

Thailand’s foreign reserves stood at $142.4 billion at the end of last month, compared with $111 billion at the end of 2008. Reserves have risen steadily as a result of central bank measures to ease baht appreciation due to trade surpluses and capital inflows.

Thanavath Phonvichai, director of the Economic and Business Forecasting Centre of the University of the Thai Chamber of Commerce (UTCC), said the dong devaluation would inevitably affect Thai exporters in a number of product categories.

He said the devaluation was not unexpected, given Vietnam’s fundamental economic troubles.

According to the UTCC, low-priced goods would be most heavily affected, especially Thai rice, fishery products, garments and shoes.

Thailand’s exports to China, the US, Japan, and the EU, the markets where Vietnam also have significant market shares, would feel the pinch from the lower dong, the study says.

February 12, 2010

Vì sao “thắt” lãi suất tiền gửi USD của tổ chức?

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:11 pm
Tags: , ,
Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 15:49

Vì sao “thắt” lãi suất tiền gửi USD của tổ chức?

Ngày 11/2, các ngân hàng đồng loạt rút lãi suất huy động USD đối với các tổ chức về tối đa 1% thay vì từ 2,5% – 4,5%/năm trước đó.

Sau 3 năm cho thực hiện cơ chế thỏa thuận, Ngân hàng Nhà nước bắt đầu “thắt” lãi suất tiền gửi USD của các tổ chức tại ngân hàng

Sau 3 năm cho thực hiện cơ chế thỏa thuận, Ngân hàng Nhà nước bắt đầu “thắt” lãi suất tiền gửi USD của các tổ chức tại ngân hàng.

Ngày 10/2, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước ban hành Thông tư số 03/2010/TT-NHNN quy định mức lãi suất tiền gửi tối đa bằng Đô la Mỹ (USD) của tổ chức kinh tế tại tổ chức tín dụng.

Theo đó, kể từ ngày 11/2/2010, mức lãi suất tiền gửi tối đa bằng USD của tổ chức kinh tế (trừ tổ chức tín dụng) tại tổ chức tín dụng được ấn định tối đa là 1,0%/năm. Quy định về lãi suất tiền gửi bằng USD của tổ chức kinh tế tại tổ chức tín dụng theo Quyết định số 07/2007/QĐ-NHNN ngày 6/2/2007 của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước về lãi suất tiền gửi của pháp nhân tại tổ chức tín dụng hết hiệu lực thi hành.

Đối với lãi suất tiền gửi có kỳ hạn bằng USD của tổ chức kinh tế tại tổ chức tín dụng phát sinh trước thời điểm chính sách mới có hiệu lực thi hành, thì được tiếp tục thực hiện cho đến hết thời hạn đã thoả thuận giữa tổ chức tín dụng và tổ chức kinh tế.

Như vậy sau 3 năm cho thực hiện cơ chế thỏa thuận, Ngân hàng Nhà nước trở lại “thắt” lãi suất tiền gửi USD của các tổ chức tại ngân hàng. Trước năm 2007, Ngân hàng Nhà nước cũng từng áp cơ chế trần cụ thể ở các kỳ hạn đối với nguồn tiên gửi này.

Trước mắt, có thể thấy chính sách trên ảnh hưởng cụ thể đến lợi ích của các tổ chức gửi ngoại tệ có kỳ hạn tại các tổ chức tín dụng ở những hợp đồng mới bắt đầu từ ngày 11/2/2010. Trước đó họ được nhận các mức lãi suất có từ 2,5% – 3,5%/năm, thậm chí tại một số ngân hàng cổ phần lên tới trên 4%/năm, hoặc theo thỏa thuận đối với các trường hợp cụ thể và theo các mức tiền gửi; nay tối đa chỉ 1%/năm.

Vì sao Ngân hàng Nhà nước có quyết định “thắt” lại lãi suất của nguồn tiền gửi này? Thông cáo của Ngân hàng Nhà nước cho biết, cùng với việc tăng mạnh tỷ giá bình quân liên ngân hàng, mục đích của Thông tư là “nhằm cân đối hài hòa cung – cầu ngoại tệ, tăng cường sự lưu thông trên thị trường ngoại tệ, góp phần kiểm soát nhập siêu và ổn định kinh tế vĩ mô”.

Tất nhiên giải thích đó không thỏa mãn với những yêu cầu cụ thể. Nhưng có thể tính đến một số phản ứng mà có thể Ngân hàng Nhà nước mong đợi.

Theo bình luận của một công ty chứng khoán gửi đến nhà đầu tư mang tính tư vấn, “đây chính là một hình thức kết hối theo hình thức “tự xử” đối với các tổ chức có tiền gửi USD, ngăn chặn việc Đô la hóa trong nền kinh tế và giúp tăng nguồn cung USD đối với các ngân hàng thương mại”.

Hiện nay, đầu vào ngoại tệ của Việt Nam chủ yếu có từ xuất khẩu, kiều hối, đầu tư nước ngoài… Trong năm 2009, một tình trạng nổi bật và kéo dài là việc nhiều doanh nghiệp có nguồn thu ngoại tệ, ngay cả nguồn kiều hối, găm giữ và không bán lại cho ngân hàng, dẫn đến căng thẳng trên thị trường. Nay, với chính sách mới, quyết định găm giữ sẽ phải cân nhắc.

Với quy định trên, lãi suất tiền gửi USD của tổ chức kinh tế tối đa là 1%/năm, tạo sự chênh lệch quá lớn so với lãi suất tiền gửi VND (phổ biến là 10,49%). Chênh lệch và lợi ích lớn khi chuyển sang tiền gửi VND sẽ có giá trị thúc đẩy hoạt động bán lại ngoại tệ cho ngân hàng, nhất là từ các doanh nghiệp xuất khẩu. Hẳn đây là mục đích cụ thể của Ngân hàng Nhà nước, để từ đó “cân đối hài hòa cung – cầu ngoại tệ, tăng cường sự lưu thông trên thị trường ngoại tệ” như nhà điều hành giải thích.

Cùng với quy định “trần” lãi suất, việc tăng mạnh tỷ giá bình quân liên ngân hàng cùng thời điểm cũng là một quyết định cộng hưởng để các tổ chức đang găm giữ ngoại tệ hài lòng hơn với quyết định bán ra.

Tuy nhiên, một vấn đề khác nảy sinh là khi lãi suất tiền gửi có kỳ hạn “rơi” mạnh và bị khống chế tối đa 1%/năm như vậy sẽ ảnh hưởng đến nguồn vốn huy động ngoại tệ của các ngân hàng thương mại từ khối tổ chức. Điều này hẳn Ngân hàng Nhà nước đã có sự tính toán và cân đối trên cơ sở cơ cấu các nguồn tiền gửi ngoại tệ trong hệ thống hiện nay.

Mặt khác, cũng không loại trừ khả năng mức “trần” theo cơ chế mới có một sự linh hoạt; Ngân hàng Nhà nước có thể điều chỉnh trong từng thời điểm để phù hợp với tình hình huy động và cho vay ngoại tệ trong hệ thống.

February 11, 2010

Ngân hàng Nhà nước tăng giá đô la Mỹ thêm 3,3%

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 5:29 am
Tags: , , , ,

(TBKTSG Online) – Ngân hàng Nhà nước chiều ngày 10-2 đã quyết định tăng mạnh tỷ giá liên ngân hàng giữa đồng Việt Nam và đô la Mỹ từ 17.941 lên 18.544, tương đương với mức tăng 3,3% và chính thức áp dụng mức tỷ giá này cho ngày 11-2.

>>E ngại kiều hối chảy khỏi kênh ngân hàng

Như vậy, ngày 11-2, các ngân hàng thương mại có thể tăng giá mua và bán đô la Mỹ lên mức cao nhất là 19.100 đồng/đô la Mỹ, tức cao hơn 3% so với tỷ giá liên ngân hàng. Mức giá này cũng gần với giá đô la Mỹ trên thị trường tự do, những ngày gần đây xoay quanh mức 19.150 – 19.250 đồng giá mua vào, bán ra.

Trong cùng ngày, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước cũng ban hành Thông tư số 03/2010/TT-NHNN quy định mức lãi suất tiền gửi tối đa bằng đô la Mỹ của tổ chức kinh tế tại tổ chức tín dụng là 1%/năm. Hiện nay, lãi suất niêm yết cho tiền gửi bằng đô la Mỹ tại các ngân hàng dao động trong khoảng 2,3% – 4%/năm đối với ngân hàng thương mại nhà nước và 3,3% – 4,5%/năm đối với ngân hàng thương mại cổ phần.

Vị trí đặt quảng cáo

Những động thái trên của Ngân hàng Nhà nước nhằm thực hiện mục tiêu bình ổn giá đô la Mỹ, kéo giá đô la Mỹ trong ngân hàng và thị trường chợ đen gần nhau để giảm tình trạng ngoại tệ chảy khỏi kênh ngân hàng.

Việc quy định lãi suất tối đa bằng đô la Mỹ đối với các tổ chức kinh tế cũng nhằm hạn chế việc các công ty thu được ngoại tệ nhưng không bán lại cho ngân hàng mà để trên tài khoản hy vọng giá sẽ tăng. Việc găm giữ đã khiến các ngân hàng lâm vào cảnh khó khăn về nguồn ngoại tệ để bán cho các doanh nghiệp có nhu cầu, gián tiếp đẩy giá đô la trên thị trường chợ đen lên cao.

Theo số liệu tính đến ngày 30-11-2009 của Ngân hàng Nhà nước, số dư tiền gửi có kỳ hạn của các tập đoàn, tổng công ty lớn vào khoảng 1,2 tỉ đô la Mỹ và số dư tiền gửi không kỳ hạn là khoảng 700 triệu đô la. Tổng lượng ngoại tệ trên tài khoản của các tổ chức, doanh nghiệp gửi ngân hàng vào khoảng 10,3 tỉ đô la Mỹ. Sau khi Chính phú có yêu cầu buộc các tập đoàn kinh tế nhà nước bán ngoại tệ cho ngân hàng, hệ thống ngân hàng đã mua được 450 triệu đô la Mỹ tính đến đầu tháng 2.

Giá vàng tăng vọt sau quyết định điều chỉnh tỷ giá

Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 11:15
Giá vàng trong nước sáng nay đội thêm 500.000 đồng/chỉ so với sáng qua, chủ yếu do tỷ giá USD/VND tăng mạnh

Giá vàng trong nước sáng nay đội thêm 500.000 đồng/chỉ so với sáng qua, chủ yếu do tỷ giá USD/VND tăng mạnh trên cả hai thị trường ngân hàng và tự do sau quyết định điều chỉnh tỷ giá ngày 10/2 của Ngân hàng Nhà nước.

Trên thị trường thế giới, áp lực giảm giá vẫn đè nặng lên vàng sau khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) bàn chuyện rút lui khỏi các kế hoạch kích thích kinh tế.

Sáng nay, 28 Tết, giá vàng trong nước đứng phổ biến ở mức 26,30-26,40 triệu đồng/lượng (mua vào) và 26,50-26,60 triệu đồng/lượng (bán ra). So với giá sáng qua, giá vàng trong nước hiện đã tăng thêm khoảng 500.000 đồng/lượng. Như vậy, tới thời điểm này, giá vàng trong nước đã phục hồi trở lại bằng với mức giá ở thời điểm cách đây một tuần, trước khi sụt giảm chóng mặt vào ngày thứ Sáu tuần trước.

Việc giá vàng trong nước tăng mạnh trong sáng nay không bắt nguồn từ sự biến động của giá vàng thế giới, mà chủ yếu là kết quả của việc Ngân hàng Nhà nước điều chỉnh tỷ giá.

Ngày 10/2, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước đã ban hành Thông tư số 3/2010/TT-NHNN, quy định tỷ giá bình quân liên ngân hàng USD/VND áp dụng cho ngày 11/2/2010 là 18.544 VND/USD, tăng 603 VND/USD (tương đương hơn 3%) so với ngày 10/2. Trước đó, mức tỷ giá bình quân liên ngân hàng 1 USD tương đương 17.941 VND đã được duy trì trong một khoảng thời gian tương đối dài.

Như vậy, với biên độ biến động tỉ giá là +/-3%, ngân hàng có thể mua/bán USD với giá trần là 19.100,32 VND/USD và giá sàn là 17.987,68 VND/USD.

Sáng nay, tại Ngân hàng Vietcombank, tỷ giá USD/VND mua vào dao động ở mức 18.495 – 18.595 đồng “ăn” 1 USD và giá niêm yết bán ra dao động ở mức từ 18.800 – 19.000 đồng đổi 1 USD. Trước đó, tỷ giá USD/VND tại ngân hàng này đã đứng yên ở mức 18.469 VND/USD (mua vào) và 18.479 USD/VND (bán ra) trong suốt thời gian tỷ giá liên ngân hàng đứng ở mức 17.941 VND/USD.

Tỷ giá USD/VND trên thị trường tự do sáng nay cũng tăng lên mức 19.500 VND/USD từ mức trên 19.200 VND/USD mấy ngày gần đây.

Như một hệ quả tất yếu, giá vàng trong nước đã tăng theo tỷ giá USD/VND.Ngay từ thời điểm mở cửa, giá vàng SBJ tại hệ thống Sacombank đã được điều chỉnh lên mức 26,43 triệu đồng/lượng (mua vào) và 26,45 triệu đồng/lượng (bán ra).

Tại thị trường Hà Nội, giá vàng SJC giao dịch tại Phú Quý lúc gần 10h30 là 26,35 triệu đồng/lượng (mua vào) và 26,60 triệu đồng/lượng (bán ra). Tại PNJ Hà Nội, giá vàng Phượng Hoàng PNJ-DongA Bank tương ứng lần lượt là 26,28 triệu đồng/lượng và 26,50 triệu đồng/lượng.

Tại thị trường Tp.HCM, giá vàng SJC do Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) công bố trên website doanh nghiệp là 26,33 triệu đồng/lượng (mua vào) và 26,48 triệu đồng/lượng (bán ra).

Giá vàng thế giới lúc 10h25 sáng nay là gần 1.079 USD/oz, tăng hơn 7 USD/oz so với giá đóng cửa phiên đêm qua tại New York. Mức giá này quy đổi theo tỷ giá USD/VND thị trường tự do, cộng thêm thuế và các chi phí khác, tương ứng với khoảng 25,65 triệu đồng/lượng.

Như vậy, giá vàng trong nước hiện đang đứng cao hơn giá vàng thế giới khoảng 800.000-gần 1 triệu đồng/lượng. Theo một số nhà kinh doanh vàng, giá vàng trong nước đang bị đẩy lên so với giá thế giới do lực cầu vàng vật chất trong nước mạnh ngay ở thời điểm sát Tết.

Bà Nguyễn Thị Cúc, Phó tổng giám đốc PNJ cho biết, 80% khách giao dịch tại hệ thống cửa hàng PNJ trên toàn quốc mấy ngày gần đây là khách mua, 20% là khách bán. “Vàng miếng bán rất chạy sau khi giá vàng trong nước giảm mạnh tuần trước. Mỗi ngày chúng tôi bán 3.000-4.000 lượng”, bà Cúc cho biết.

Trong đợt nhập khẩu vàng đầu năm nay, mới chỉ có SJC được cấp phép và đã nhập về 4 tấn vàng. Một số doanh nghiệp khác cho biết, họ đã xin cấp phép nhưng chưa được Ngân hàng Nhà nước cấp phép.

Giá vàng thế giới đêm qua suy yếu trở lại do đồng USD tăng giá. Kết thúc phiên giao dịch, giá vàng giao ngay tại New York giảm 6,9 USD/oz (0,6%), còn 1.071,7 USD/oz, sau khi đã có thời điểm giảm xuống mức 1.061,4 USD/oz trong phiên.

Giá vàng tăng do đầu cơ

TTO – Buổi sáng 10-2, giá bán vàng miếng SJC tại các cửa hàng vàng phổ biến ở 25,8 -25,9 triệu đồng/lượng trong khi tại SJC chỉ 24,45 triệu đồng/lượng.

Giá vàng tăng trở lại do hai nguyên nhân: giá vàng thế giới tăng trở lại và để hạn chế tình trạng đầu cơ.

Giới đầu cơ mua vàng

SJC cho biết chỉ trong bốn ngày qua đã bán ra thị trường 4,3 tấn vàng – Ảnh: Tr.Huỳnh

Trong những ngày qua người dân không mua vàng mà chủ yếu là các tiệm vàng tư nhân, công ty vàng mua, sau đó bán lại ngoài thị trường với chênh lệch vài trăm nghìn đồng/lượng. Buổi sáng 10-2, giá bán vàng miếng SJC tại các cửa hàng vàng phổ biến ở 25,8-25,9 triệu đồng/lượng trong khi tại SJC chỉ 24,45 triệu đồng/lượng, các đơn vị kinh doanh này đã cử nhiều người đến xếp hàng tại SJC để đợi mua vàng.

Tuy nhiên sau đó khi SJC tăng giá lên ngang bằng thị trường, lập tức đám đông giải tán. Như vậy có thể thấy người dân có không có nhu cầu mua vàng cất giữ mà chỉ có giới đầu cơ tranh thủ chênh lệch giá giữa SJC và thị trường để mua bán liền tay hưởng chênh lệch.

Đại diện Công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) cho biết chỉ trong bốn ngày qua đã bán ra thị trường 4,3 tấn vàng, tương đương hơn 100.000 lượng, trị giá hơn 2.000 tỷ đồng. Đại diện SJC cũng cho biết trong tuần trước các đơn vị kinh doanh rất ít giao dịch, tuy nhiên khi SJC kéo giá xuống thì xảy ra tình trạng rồng rắn xếp hàng.

Thời điểm trước SJC chấp nhận cho các đơn vị kinh doanh chốt giá qua điện thoại sau đó nộp tiền vào tài khoản SJC rồi đến  khi nhận hàng. Tuy nhiên bốn ngày trở lại công ty chỉ chốt giá bán khi nhận tiền nhằm tránh nhu cầu ảo vì nhiều đơn vị chốt giá nhưng không nộp tiền tạo nhu cầu giả tạo cho thị trường nhằm đẩy giá lên.

Công ty SJC cũng khẳng định không có tình trạng thu tiền rồi ghi phiếu hẹn như phản ánh của một số đơn vị mà sau khi người mua nộp tiền xong vào tài khoản thì  SJC sẽ giao hàng ngay. Trong số nhiều người xếp hàng rồng rắn tại SJC sáng 10-2 nhiều trường hợp là chờ người nhà gom tiền chứ không phải SJC chậm giao hàng.

Trong ngày 10-2, SJC đã tung ra thị trường 150 miếng vàng 10 lượng đầu tiên, tương đương 1.500 lượng nhưng hầu hết cung ứng cho ngân hàng, các cửa hàng vàng chỉ mua miếng vàng 1 lượng để tiện bán lại.

Vì sao chỉ có SJC nhập vàng?

Do Ngân hàng Nhà nước mới chỉ cấp quota nhập vàng cho SJC, do vậy nhiều doanh nghiệp kinh doanh vàng cho rằng đã dẫn đến tình trạng thắt nút cổ chai. Các doanh nghiệp đặt vấn đề nếu nhiều đơn vị kinh doanh cùng được nhập vàng thì sẽ mạnh tay vay vàng bán ra thị trường sau đó nhập vàng về hoàn trả lại, như vậy sẽ giải quyết được tình trạng xếp hàng rồng rắn như những ngày qua, nguồn cung vàng thị trường sẽ dồi dào hơn.

Phó tổng giám đốc một công ty kinh doanh vàng nói rằng nếu quy về một đầu mối thì khó có thể can thiệp thị trường kéo giá vàng trong nước giảm sâu.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online chiều 10-2, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Giàu cho biết lý do Ngân hàng Nhà nước cấp quota nhập khẩu cho SJC là do nơi này là đầu mối cung ứng vàng cho thị trường. Hiện có nhiều thương hiệu vàng nhưng thị trường chỉ chuộng vàng SJC do vậy nếu cấp phép cho nhiều đơn vị nhập vàng như cuối năm 2009 cũng khó tránh khỏi nút thắt cổ chai vì các đơn vị này đều phải nhờ SJC gia công dập thành vàng miếng SJC.

Trong chiều 10-2 giá vàng niêm yết tại thị trường vẫn cao hơn SJC khoảng 240.000 đồng/lượng, bán ra 26 triệu đồng/lượng. Tuy nhiên khoảng cách giữa giá mua – bán lên đến 350.000 đồng/lượng, do vậy các tiệm vàng chỉ treo giá chứ hầu như không có khách hàng giao dịch.

Cuối ngày 10-2, giá vàng thế giới ở 1.080 USD/ounce quy theo tỉ giá ngân hàng là 24,1 triệu đồng/lượng, thấp hơn giá bán trong nước 1,66 triệu đồng/lượng.

Vietnam’s central bank devalued the official VND exchange rate for the 2nd time in the past 3 months
What happened:
The State Bank of Vietnam (SBV) announced a devaluation of the Vietnamese Dong (VND) by
lowering its mid-point exchange rate to 18,544 from 17,941 previously on February 10, to be
effective February 11. This 3.4% adjustment in the value of the VND is the second time in the last
3 months, which is smaller than the previous 5.4% depreciation on November 25, 2009.
The direction of this move is in line with our long maintained view that the VND will depreciate
against the USD, but we did not expect depreciation to take place through another official
exchange rate adjustment so soon after the previous one.
What we think:
In our view, the devaluation is another attempt made by the SBV to narrow the gap between
the quoted exchange rate and the prevailing rate in the black market and relieve the
pressure on balance of payment imbalances. Vietnam’s trade deficit has remained relatively
stable at just above US$1 billion per month in December 2009 and January 2010. Compared to the
FX reserve level we heard of (well above US$15 billion, and some street talk of even above
US$30 billion), the VND devaluation does not seem to be an involuntary move, unless massive
capital outflows have occurred under the capital account recently. Given the gap between the
official exchange rate and the black market rate is only 4% or so before the announcement on
February 10, the government probably considered the devaluation as a preemptive move before
the Tet holidays to help clear the foreign exchange demand in the black market.
However, our concern is that the exchange rate gap could widen again in the near future on
the back of the expectations of a weaker VND trend. Notably, frequent downward adjustments
in the VND exchange rate may deter investors and Vietnamese citizens (who hold a large
proportion of assets in FX and gold) from holding the local currency even for the short term.
Before the central bank demonstrates a strong willingness and capability of defending and
stabilizing the exchange rate, we believe the public will find it more difficult to regain their
confidence in the VND.
In addition, we believe the devaluation will likely put further upside pressure on inflation.
The double-digit sequential mom growth rates in both industrial production and headline CPI
inflation in January suggest the emergence of overheating and inflation risks. Neither the inflation
pass through from imports nor the depreciation expectations going forward will likely help the
SBV rein in inflationary pressures. A gesture from the central bank to increase the VND interest
rate would be helpful in reinstating the credibility of the monetary authority on inflation control
and anchor the expectation of the VND exchange rate.

Đôla chợ đen tăng vọt, trong ngân hàng vượt 19.000 đồng

Rao bán đắt hơn buổi sáng 200-300 đồng, các điểm thu đổi tại Hà Nội hôm nay được dịp làm kiêu, quyết giữ giá không bớt đồng nào dù khách mua nhiều hay ít. Giao dịch tại TP HCM trầm lắng.
Phố Hà Trung – Hà Nội ngày 28 Tết nườm nượp người qua lại. Bảo vệ của các cửa hàng vàng bạc mau lẹ hướng dẫn khách để xe ngăn nắp tránh tắc đường. Bên trong các cửa hàng không thấy ai mua bán vàng, đa phần khách đến đều hỏi giá đôla.

Giá bán đôla tăng ngay sau khi tiệm mở cửa, vọt từ mức 19.300-19.350 hôm qua lên 19.600 đồng. Các cửa hàng lớn bán giá cao hơn, có nơi lên tới 19.700 thậm chí 19.800 đồng đổi một đôla. Trong khi giá mua vào tăng không đáng kể, có nơi giữ nguyên 19.300 đồng, cao hơn cũng chỉ 19.400 đồng một đôla.

Một khách hàng hỏi mua 15.000 đôla, đề nghị bớt vài giá nhưng chủ tiệm kiên quyết không hạ, có chăng chỉ lì xì khách mỗi nghìn đôla 1.000 đồng lấy may. “Đô hôm nay không có chuyện bớt. Cửa hàng đi mua còn chẳng có hàng, sao mà bớt được”, bà chủ tiệm trên phố Hà Trung lạnh lùng nói với khách.

Tuy nhiên, phần đông khách đến cửa hàng để khảo giá, nếu mua chủ yếu với số lượng nhỏ vài trăm đến một, hai nghìn đôla để trả nợ hoặc đổi để đi du lịch.

Tại TP HCM, ghi nhận của VnExpress.net trưa 28 Tết, giá USD tại các tiệm vàng khu vực chợ Bến Thành vượt ngưỡng 19.600 đồng một đôla. Ở trên hai con phố bên hông chợ Bến Thành, giá đôla giao dịch đã khác nhau. Các hiệu vàng bạc đá quý trên đường Phan Châu Trinh, cửa Tây chợ, giá USD mua vào 19.300 đồng bán ra 19.600 đồng. Trong khi đó, các hiệu vàng trên đường Phan Bội Châu – cửa Đông chợ, cả mua và bán đều cao hơn 50 đồng so với cửa Tây, ở mức 19.350 – 19.650 đồng một USD.

Giao dịch khá trầm lắng. Đa số khách hỏi mua USD đều bất ngờ khi hay tin giá bán ra tăng cao. Có nhiều người khách phải dọ giá lẫn nhau để “sang tay” lại, nếu mua số lượng lớn có thể giảm giá bán còn 19.550 đồng một USD. Các chủ tiệm vàng quanh chợ Bến Thành khuyên khách: “USD mới tăng giá trong sáng nay, nếu cần gấp với số lượng ít thì nên mua ngay vì chiều nay có thể giá lại tiếp tục nhích lên”.

Trong khi đó các tiệm vàng ở chợ Thị Nghè, Vườn Chuối sáng nay thu mua USD giữ ở mức giá 19.200 – 19.350 (mua vào – bán ra), tăng 200 đồng so với hôm qua. Một số chủ cửa hàng cho biết không dám mua cao hơn mức 19.350 đồng bởi lo ngại giá USD sẽ tuột dốc trong những ngày tới.

Theo anh Trung, chủ tiệm vàng ở quận Bình Thạnh: “Không ít khách hàng đề nghị được bán ra với giá 19.600-19.700, lý do tỷ giá USD liên ngân hàng tăng mạnh”. Tuy nhiên, do chưa đoán biết xu hướng biến động thị trường trong những ngày tới nên nhiều tiệm vàng ngả giá từng trăm đồng với khách, không dám mua giá cao.

Theo các chủ tiệm vàng, nhu cầu mua bán USD những ngày qua tại TP HCM chỉ dùng cho mục đích tiêu dùng, không có tình trạng người dân kéo nhau đi mua hay bán như các lần điều chỉnh giá đôla trước đây.

Giá USD tăng mạnh khi tỷ giá liên ngân hàng điều chỉnh sáng 11/2. Ảnh: Hoàng Hà

Giá đôla trong ngân hàng sáng nay tăng mạnh hơn so với thị trường tự do. Ngân hàng Ngoại thương hôm qua còn giao dịch với giá 18.469 – 18.479 đồng (mua vào – bán ra) thì đến sáng nay nâng lên lần lượt là 18.495 – 18.880 đồng. Lúc 11h, ngân hàng đã điều chỉnh tỷ giá lên mức mới: 18.595 – 19.000 đồng. Cùng lúc này, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam niêm yết giá mua vào – bán ra lần lượt là 18.650 – 19.050 đồng ăn một đôla.

Diễn biến thị trường ngoại tệ sáng nay chịu chi phối bởi quyết định mới của Ngân hàng Nhà nước về việc tăng tỷ giá liên ngân hàng thêm gần 3,4% và khống chế lãi suất tối đa với tiền gửi ngoại tệ của doanh nghiệp ở mức 1%. Quyết định này được đưa ra khá bất ngờ, Chính phủ duyệt phương án vào buổi chiều qua và tới 9h tối Ngân hàng Nhà nước chính thức công bố.

Trao đổi với VnExpress.net sáng nay, Thống đốc Nguyễn Văn Giàu cho biết Ngân hàng Nhà nước quyết định điều chỉnh vào ngày cận Tết khi thấy tín hiệu thị trường thuận lợi, nguồn cung đôla dồi dào hơn sau vài ngày doanh nghiệp tăng cường bán cho ngân hàng, lượng tiền do bà con kiều bào gửi về nước cũng nhiều hơn. Quyết định điều chỉnh biên độ và tỷ giá liên ngân hàng cuối tháng 11/2009 đã có tác dụng tích cực, song theo ông Giàu, để kiểm soát nhập siêu và kích thích xuất khẩu vẫn thêm “liều thuốc” mạnh.

Theo Tổng Cục thống kê, xuất khẩu tháng 1 tăng hơn 30%, trong khi nhập khẩu tăng gần 80%.

Nguồn: Vnexpress

Thursday, February 11, 2010

First domino

Năm cùng tháng tận mà Asia Times (qua link của GS Trần Hữu Dũng) tặng cho VN cái title Asia’s first domino mới chán chứ. Nhưng đọc bài này xong … thở phào yên tâm đi ăn Tết :-), lý thuyết domino đã không đúng 35 năm trước, lần này chắc cũng vậy.
Vậy điều gì làm Shawn Crispin của AT lo cho VN quá vậy? Bài báo khá dài dòng, rối rắm, nhưng có lẽ điều làm Crispin lo ngại là lạm phát và tỷ giá. Tác giả bài này chắc chưa biết NHNN vừa phá giá thêm 3.3%, chỉ hai ngày sau khi thống đốc Nguyễn Văn Giàu trả lời phỏng vấn VNEconomy ngụ ý NHNN không muốn tiếp tục phá giá. Thông đốc Giàu nói đúng, phá giá sẽ tạo áp lực lên lạm phát. Tuy nhiên có lẽ ông không để ý rằng không phá giá, trong hoàn cảnh đa số người dân và doanh nghiệp cho rằng VNĐ đang overvalued, cũng gây ra inflation expectation. Việc người dân và doanh nghiệp (kể cả các “đầu tàu kinh tế” SOE) hoarding USD là bằng chứng của cái expectation này. Tôi đồng ý với Crispin ở điểm này.
Nhưng lập luận của Crispin cho rằng NHNN thiếu khả năng và ý định (ability and willingness) kiểm soát lạm phát có lẽ đi quá xa. Không một ngân hàng trung ương nào không muốn kiểm soát lạm phát (và thiểu phát), NHNN VN cũng không phải ngoại lệ. Trong một vài thời điểm VN có thể đã quá chú trọng vào tăng trưỡng dẫn đến lạm phát tăng cao, hoặc có thể đã accommodate các chính sách fiscal của chính phủ nên “vô tình” bơm quá nhiều liquidity ra nền kinh tế. Nhưng đó là những trade off mà bất kỳ ngân hàng trung ương nào cũng phải đối mặt, cái chính là khả năng đánh giá/phân tích tình hình và đưa ra những quyết định đúng đắn và kịp thời. Quan điểm của tôi là NHNN có chính sách sai lầm chứ không phải không có willingness.
Nói NHNN VN không có khả năng kiểm soát lạm phát cũng hơi quá. NHNN có đầy đủ các công cụ tiền tệ như các ngân hàng trung ương khác, thậm chí còn có khả năng “ra lệnh” cho các NHTM tăng/giảm credit growth một cách trực tiếp, điều mà Fed, ECB, BoE… không thể làm được (đúng hơn là không được phép làm). Bên cạnh NHNN, Bộ Tài chính VN còn có cơ quan quản lý giá, bất kỳ lúc nào cũng có thể đặt giá trần cho các mặt hàng thiết yếu, điều mà các nước phát triển đa phần cũng không làm được. Do đó có thể nói VN hoàn toàn có khả năng kiểm soát được lạm phát, vấn đề là chính phủ có chấp nhận các trade off về phát triển kinh tế để kiềm chế lạm phát hay không thôi.
Vấn đề tỷ giá cũng vậy, NHNN hoàn toàn có ability và willingness điều chỉnh tỷ giá. Tôi nghĩ thống đốc Giàu trả lời phỏng vấn bên trên chỉ có tính tactical thôi (tuy có thể bị credibility damage), chứ NHNN thừa hiểu phá giá là biện pháp duy nhất để phục hồi lại external balance của VN. Phá giá nhanh, quyết liệt để đưa VNĐ về đúng vị trí của nó (vd PPP equilibrium hay BEER) sẽ giúp giải tỏa risk/uncertainty cho các doanh nghiệp, kể cả các FDI investors. Capital account của VN còn đóng nên NHNN không phải lo ngại về capital flight hay currency attack.
Vấn đề original sin chắc chắn có nhưng không quá serious, nên nhớ VNĐ bị overvalued chủ yếu vì lạm phát quá cao. Trước đây vay 1 USD đổi được 15000 VNĐ, bây giờ phải trả 19000 VNĐ nhưng nếu số tiền đi vay được đầu tư hiệu quả thì sản phẩm bán ra đã tăng giá ít nhất với tốc độ tăng lạm phát, đủ để bù cho chênh lệch tỷ giá. Còn nếu đồng tiền đi vay đầu tư không hiệu quả thì đó là vấn đề khác chứ không phải original sin và không phải trách nhiệm của NHNN. Tóm lại, điều chỉnh tỷ giá hoàn toàn manageable và không phải là drama gì lớn cho nền kinh tế. Cái chính là liệu NHNN có bị các tác động non-economic khi ra quyết định điều chỉnh tỷ giá hay không, có lẽ không sau lần điều chỉnh thứ hai này. Philosophy điều hành kinh tế VN vẫn là “dò đá qua sông” hay theo như JPM’s Sriyan Pietersz nói: “learning by doing”.
Bỏ qua khả năng contagion ra các nước châu Á khác vô cùng nhỏ (domino theory), tôi cho rằng Shawn Crispin đã sai lầm khi cho rằng VN sẽ là quân domino đầu tiên sụp đổ. Rủi ro về lạm phát và tỷ giá có thật và khá lớn, nhưng tôi không nghĩ các policy makers của VN không có ability và willingness đối phó với những rủi ro đó. Có điều họ còn phải cân nhắc nhiều khía cạnh, đại hội Đảng năm tới là một trong những yế tố có ảnh hưởng lớn đến các chính sách kinh tế.
Update: Mới tìm được link này từ blog Krugman: Latvia’s GDP giảm 18% QoQ trong Q4 2009 và IMF dự báo sẽ giảm tổng cộng 30% peak-to-trough. Lý do chính theo các tác giả của bài nghiên cứu là nước này đã cố gắng bảo vệ tỷ giá overvalued của mình quá lâu. Undervaluation có thể có ích (như trường hợp TQ) còn overvaluation chưa bao giờ có lợi (eg Latvia hiện tại hay Thailand thời 97-99).

February 8, 2010

Con đường tạo uy tín cho đồng Việt Nam

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:12 pm
Tags: ,

Tạo uy tín cho đồng tiền Việt Nam là một nhiệm vụ không thể không làm để Việt Nam có thể duy trì được tốc độ tăng trưởng cao và bền vững. Nhưng đây không phải là công việc ngày một ngày hai.

Sau khi điều chỉnh mạnh tỷ giá vào cuối tháng 11 và trước diễn biến lạm phát không thuận lợi trong tháng 11 và 12.2009, Chính phủ đã có những động thái chính sách mạnh khác như tăng lãi suất cơ bản từ 7% lên 8%, chấm dứt chính sách hỗ trợ lãi suất 4%, yêu cầu bảy tập đoàn và tổng công ty nhà nước lớn bán ngoại tệ cho các ngân hàng, và sắp tới, đóng cửa các sàn vàng.

Những chính sách này đều nhằm giữ niềm tin của người dân vào đồng nội tệ. Nhưng có vẻ như niềm tin chưa dễ quay trở lại. Hầu hết các ngân hàng thương mại đều gặp phải khó khăn trong việc huy động vốn ngay cả khi hầu hết các mức lãi suất đã được đẩy lên sát trần 10,5%; tỷ giá trên thị trường tự do vẫn được duy trì ở mức cao, khoảng 19.400đ/USD; và giá vàng trong nước luôn cao hơn khá nhiều so với giá vàng thế giới.

Tạo uy tín cho đồng tiền Việt Nam là một nhiệm vụ không thể không làm để Việt Nam có thể duy trì được tốc độ tăng trưởng cao và bền vững. Nhưng đây không phải là công việc ngày một ngày hai. Việt Nam cần phải có một chính sách nhất quán và dài hạn về vấn đề này càng sớm càng tốt.

Tác hại kinh tế của việc đồng bản tệ không được tín nhiệm

Chỉ số giá tiêu dùng của một số nước và Việt Nam giai đoạn 1980 – 2009.
Nguồn: http://www.indexmundi.com

Trước hết, cần lưu ý rằng một quốc gia có thể phát triển mà không cần đồng bản tệ. Các nước thuộc khối Cộng đồng chung châu Âu đã từ bỏ đồng bản tệ của mình để cùng sử dụng một đồng tiền chung. Một số nước nhỏ như Panama, El Salvador, Ecuador, và gần đây là Zimbabwe đã từ bỏ đồng bản tệ. Họ sử dụng USD làm phương tiện thanh toán.

Nhưng một khi đồng bản tệ trở thành đồng tiền bắt buộc trong các giao dịch chính thức của một quốc gia thì việc nó không được tín nhiệm sẽ gây cản trở cho sự phát triển của quốc gia đó. Khi đồng bản tệ không được tín nhiệm, nó sẽ không đáp ứng được đồng thời cả ba chức năng: phương tiện thanh toán, dự trữ giá trị và đơn vị tính toán. Một mặt, theo quy định của pháp luật, mọi người buộc phải sử dụng đồng bản tệ làm phương tiện thanh toán; mặt khác, xuất phát từ lợi ích kinh tế, người dân sẽ có xu hướng sử dụng các đồng tiền khác làm phương tiện dự trữ giá trị và đơn vị tính toán cho một phần tài sản hoặc một số các dự án kinh tế của mình.

Khi người dân sử dụng những đồng tiền khác thay vì đồng bản tệ để tiết kiệm, lãi suất huy động đồng bản tệ của các ngân hàng thương mại buộc phải duy trì ở mức cao, dẫn đến lãi suất huy động vốn của các doanh nghiệp cũng phải cao tương ứng. Chẳng hạn, trong khi hoạt động kinh doanh trên toàn thế giới vẫn còn đang rất khó khăn, thì lãi suất cơ bản của Việt Nam được thiết lập ở mức 8%, so sánh với mức lãi suất “benchmark” của hai nước láng giềng Thái Lan là 1,25% và Malaysia là 2%. Với mức lãi suất cao như vậy, doanh nghiệp Việt Nam sẽ khó có thể cạnh tranh được với các doanh nghiệp của các quốc gia mà lãi suất huy động thấp.

Thiệt hại cũng đến với cả người dân khi phải sử dụng phương tiện khác như ngoại tệ mạnh hoặc vàng để tiết kiệm. Lãi suất của những phương tiện này đều thấp. Hơn nữa, người dân lại còn phải trả các chi phí chuyển đổi khi phải chuyển qua lại giữa VND với các phương tiện dự trữ giá trị đó.

Việc đồng bản tệ không được tín nhiệm còn khiến các đơn vị kinh doanh dễ gặp phải sai lầm khi tính toán và xây dựng các kế hoạch kinh doanh. Khi đồng bản tệ không được sử dụng làm đơn vị tính toán, trong khi vẫn phải dùng làm phương tiện thanh toán, các chủ thể kinh tế sẽ liên tục phải điều chỉnh giá cả đầu vào và đầu ra mỗi khi tỷ giá biến động để đảm bảo mức lợi nhuận kỳ vọng theo kế hoạch của mình. Thật khó có thể tránh được sai lầm khi ta phải làm công việc này liên tục, giống như người kỹ sư sẽ khó có thể tránh được sai lầm nếu như anh ta sử dụng cả hệ đơn vị mét và đơn vị inch cùng một lúc trong thiết kế.

Ngoài ra, đồng bản tệ không được tín nhiệm còn dẫn đến bất bình đẳng kinh tế. Khi đồng bản tệ luôn trong tình trạng mất giá, một bộ phận nhỏ dân chúng có khả năng tiếp cận nhanh chóng với các cơ hội đầu tư cũng như phương tiện dự trữ giá trị khác sẽ không những tránh được các tổn thất mà còn thu được lợi nhuận cao. Trong khi đó, bộ phận dân chúng lớn hơn, như những người làm công ăn lương, công nhân và nông dân, sẽ có ít cơ hội hoặc luôn chậm chân hơn so với các bộ phận dân chúng kia trong việc chuyển đổi tài sản tích luỹ của mình. Kết quả là nhóm người này sẽ ngày càng trở nên nghèo đi do tài sản của họ bị mất giá nhiều hơn so với tài sản của nhóm người kia.

Nguyên nhân dẫn đến VND không được tín nhiệm

Tỷ giá đồng bản tệ so với USD của một số nước và Việt Nam giai đoạn 1980 – 2008 (1991=100) (*)

Một quá khứ xấu về lạm phát và tỷ giá có thể khiến cho đồng bản tệ của một quốc gia không được tín nhiệm ngay cả khi các chính sách hiện tại là tốt đẹp. VND rơi vào trường hợp như vậy.

Lạm phát luôn là một nỗi ám ảnh trong tâm trí của người Việt. Trong khi các nước tiêu biểu hay “tấm gương” trong khu vực (Đài Loan, Hàn Quốc, Malaysia, Thái Lan) liên tục duy trì được CPI dưới hoặc xấp xỉ 5% trong một khoảng thời gian rất dài thì Việt Nam chỉ có duy nhất vài năm 1989 – 2003 duy trì được CPI dưới 5%. Trong những năm khác, CPI thường xuyên ở mức 8 – 9% (xem hình 1). Quá khứ lạm phát trên hai con số, thậm chí ba con số, vẫn còn khá gần.

VND cũng mất giá nhiều so với các đồng tiền khác, thể hiện qua việc tỷ giá danh nghĩa VND/USD thường xuyên tăng. Nếu loại trừ giai đoạn đặc biệt 1980 – 1985, khi cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED) nâng lãi suất USD lên rất cao để kiềm chế lạm phát dẫn đến USD tăng giá so với hầu hết các đồng tiền khác trên thế giới, và loại trừ giai đoạn khủng hoảng tiền tệ khu vực năm 1997 – 1998, thì bốn nước trong khu vực mà ta đang so sánh đã duy trì được tỷ giá đồng bản tệ so với USD tương đối ổn định trong suốt lịch sử phát triển của mình (xem hình 2).

Đặc biệt, sau giai đoạn khủng hoảng tài chính, các quốc gia đó đã có những thay đổi căn bản về chính sách tiền tệ, giúp đồng bản tệ của họ không những ổn định trở lại mà còn có xu hướng tăng giá trong những năm sau đó.

Trong khi đó, tuy VND không bị mất giá nhiều khi xảy ra khủng hoảng tài chính khu vực, nhưng lại liên tục bị giảm giá kể từ năm 1996. Trong giai đoạn 1996 – 2008, VND bị mất giá khoảng 45% so với USD, trong khi các đồng tiền khác chỉ mất giá trong khoảng từ 18 – 27% so với USD bất chấp một số trong đó đã có lúc mất giá đến gần 100% trong giai đoạn khủng hoảng.

Làm thế nào để tạo uy tín cho VND?

Để tạo được uy tín cho VND, Chính phủ không có cách nào khác ngoài việc theo đuổi một số chính sách nhất quán sao cho lạm phát được kiềm chế ở mức thấp (theo kinh nghiệm thế giới nên dưới 5%) và đồng nội tệ liên tục tăng giá ở mức hợp lý so với các đồng tiền mạnh khác.

Đây là một nhiệm vụ tưởng chừng khó nhưng hoàn toàn khả thi đối với một nước đang phát triển. Kinh nghiệm của các nước đi trước như Hàn Quốc, Đài Loan, Malaysia, Úc, New Zealand v.v… đã chứng tỏ điều này. Tuy nhiên, để theo đuổi mục tiêu này, có hai quan niệm sai lầm cần phải vượt qua.

Xuất khẩu gạo của Việt Nam, 2005 – 2009
Nguồn: Hiệp hội Lương thực Việt Nam, Tổng cục Thống kê

Quan niệm sai lầm thứ nhất là về mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế và lạm phát. Một số người vẫn quan niệm rằng để đạt tăng trưởng kinh tế cao thì chúng ta buộc phải chấp nhận lạm phát cao. Đây là một quan niệm sai lầm trên cả phương diện lý thuyết lẫn thực tiễn.

Trên phương diện lý thuyết, sự phát triển không ngừng của công nghệ và năng suất lao động bù đắp được sự khan hiếm tài nguyên cũng như sự gia tăng của cầu, khiến cho giá cả của rất nhiều loại hàng hoá tiêu dùng giảm hoặc tăng không đáng kể theo thời gian. Hay nói cách khác, một quốc gia có thể duy trì được tốc độ phát triển cao mà không phải đối mặt với sự tăng giá nếu nó liên tục cải thiện được năng suất lao động. Trong khi đó, nếu để lạm phát xảy ra, những tổn thất kinh tế như đã trình bày ở trên sẽ cản trở phát triển.

Trên phương diện thực tiễn, bốn nước trong khu vực trong minh hoạ của chúng ta đã duy trì được mức tăng trưởng rất cao trong thập kỷ 1980 và đầu thập kỷ 1990 với mức CPI thấp, chỉ xấp xỉ hoặc dưới 5%. Cụ thể, Hàn quốc đạt được tốc độ tăng trưởng GDP rất cao ở mức 8 – 11% trong giai đoạn 1986 – 1990; Đài Loan ở mức trung bình 8% trong thập kỷ 1980 và 7% trong nửa thập kỷ 1990; Thái Lan đạt khoảng 8 – 13% trong giai đoạn 1987 – 1995; và Malaysia tăng trưởng liên tục ở mức 9% trong giai đoạn 1988 – 1996.

Việt Nam chưa từng khi nào đạt được mức tăng trưởng ổn định cao như những nước “tấm gương” trong khu vực. Thời kỳ đạt tăng trưởng cao lâu nhất là giai đoạn 1992 – 1997 và gần đây nhất là giai đoạn 2005 – 2007, với mức tăng trên 8%. Trong giai đoạn tăng trưởng 1992 – 1997, đã có vài năm Việt Nam duy trì được CPI ở mức thấp. Nguyên do chính của hiện tượng này là trong nửa thập kỷ 1990, Việt Nam đã có những cải cách mạnh mẽ trong khu vực doanh nghiệp, dẫn đến năng suất lao động được cải thiện đáng kể. Tăng trưởng kinh tế trong giai đoạn 2005 – 2007 gắn với CPI tăng ở mức cao từ 7,5 – 8,4%, và năm 2008 là 23%, thể hiện tăng trưởng trong giai đoạn này không phải do sự gia tăng năng suất lao động. Nó là kết quả của chính sách tín dụng dễ dãi.

Quan niệm sai lầm thứ hai là về ổn định tỷ giá. Tỷ giá ổn định, hay chính xác hơn, dao động trong một biên độ vừa phải là điều cần thiết cho việc xây dựng các kế hoạch kinh doanh. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng, đối với một nước đang phát triển, để duy trì tỷ giá ổn định thì Nhà nước cần phải can thiệp mạnh vào thị trường ngoại hối bao gồm quản lý nguồn cung, quản lý nguồn cầu và quản lý cả cách thức cung – cầu gặp nhau.

Thực ra điều này không cần thiết nếu không muốn nói là luôn tạo ra bất ổn tiềm tàng cho nền kinh tế. Trên nguyên tắc, một nước đang phát triển thường có tốc độ phát triển cao hơn các nước đã phát triển, chẳng hạn Mỹ. Nên nếu quốc gia đang phát triển này duy trì được CPI ở mức thấp thì giá trị đồng tiền của quốc gia này sẽ luôn có xu hướng tăng giá so với USD. Nếu để cho dân chúng và các doanh nghiệp được tự do tham gia vào thị trường ngoại hối thì người dân nước đang phát triển sẽ có xu hướng tin tưởng vào đồng tiền của họ hơn là vào ngoại tệ. Họ chỉ giữ ngoại tệ khi thực sự cần, như nhập khẩu hàng hoá, đầu tư hoặc đi du lịch ra nước ngoài. Chính phủ chỉ cần thực hiện một số các chính sách kiểm soát dòng vốn ra vào quốc gia sao cho tránh được các cú sốc lớn về cung và cầu là đủ để tạo ra một tỷ giá có xu hướng ổn định.

Thực tế chứng minh điều này: các quốc gia trong khu vực sau khủng hoảng tài chính 1997 – 1998 đều chuyển sang chế độ tỷ giá thả nổi (trừ Malaysia chính thức thả nổi có kiểm soát từ năm 2006). Họ không những duy trì được tỷ giá ổn định mà còn tạo ra được đồng bản tệ có giá trị tăng dần so với USD. Và để ngăn chặn đồng tiền của họ tăng giá quá nhanh so với USD, ngân hàng trung ương của các quốc gia này đã phải liên tục mua vào ngoại tệ. Kết quả là họ đều đã tích luỹ được một lượng ngoại tệ khổng lồ để đối phó với các bất ổn.

Duy trì lạm phát thấp, tỷ giá thả nổi (có kiểm soát) và quyết tâm phát triển kinh tế bằng cải thiện năng suất lao động là những điều kiện cần để tạo uy tín thực sự cho VND.


(*) Số liệu được tính toán bởi tác giả từ các nguồn sau:

– Số liệu các nước từ 1990 – 2008 là tỷ giá trung bình trong tháng 1 hàng năm tại http://www.x-rates.com.

– Số liệu các nước trong hai năm 1980 và 1985 là tỷ giá trung bình năm được lấy từ http://www.wikipedia.org.

– Số liệu của Việt Nam từ 1990 – 2003 là tỷ giá trung bình trong tháng 12 được lấy từ Ohno, K. (2003) “Exchange Rate Management of Vietnam: Re-examinations of Policy Goals and Modality”.
– Số liệu của Việt Nam từ 2004 – 2008 là tỷ giá chuyển khoản ngày 1.1 hàng năm được lấy từ http://www.vietcombank.com.vn.

– Trung tâm nghiên cứu kinh tế và chính sách (www.vepr.org.vn), trường Kinh tế, đại học Quốc gia Hà Nội

Next Page »

Blog at WordPress.com.