Ktetaichinh’s Blog

January 29, 2010

Hàng tết xuất ngoại

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:27 am
Tags: ,

TT – Trong khi người Việt trong nước đang hối hả chuẩn bị đón tết thì kiều bào sinh sống ở nước ngoài cũng nóng lòng chờ những chuyến hàng mang hương vị tết ấm áp từ quê nhà gửi sang.

Công nhân Công ty TNHH sản xuất – thương mại Hải Minh đóng gói sản phẩm mắm nêm để xuất khẩu sang thị trường Mỹ (ảnh chụp chiều 28-1)  – Ảnh: M.ĐỨC

Các doanh nghiệp xuất khẩu phải làm việc thâu đêm suốt sáng để kịp chuyển các loại đặc sản tết như gạo, nếp, trái cây, bánh tráng, hoa… đến nơi trước tết.

Trắng đêm chuẩn bị hàng tết

Đêm 27-1, toàn bộ lãnh đạo và công nhân Công ty CP chế biến nông sản Ngọc Ngân (huyện Cái Bè, Tiền Giang) phải thức trắng để xử lý, đóng gói 10 tấn nhãn, bưởi, xoài, mận An Phước xuất sang Singapore.

Ông Nguyễn Xuân Huy, giám đốc công ty, cho biết hai tuần trước đó hầu như ngày nào công nhân cũng phải làm đến khuya để kịp giao năm container hơn 100 tấn trái cây đặc sản Tiền Giang xuất sang Ý theo đơn đặt hàng của Công ty MC&S.

Công ty MC&S sẽ phối hợp với hội người Việt Nam ở các nước tổ chức phân phối số trái cây này tới tay kiều bào trước khi kết thúc năm cũ.

Tại Khu công nghiệp Mỹ Tho, Công ty TNHH một thành viên Long Uyên cũng tất bật thu gom, sơ chế, đóng gói ớt trái, gừng, thanh long để xuất khẩu sang Hàn Quốc, Malaysia, Singapore. Đây là những mặt hàng rất cần thiết đối với kiều bào và người Hoa trong dịp Tết Nguyên đán. Thanh long để chưng, gừng có thể làm mứt và chế biến thức ăn rất tốt trong mùa lạnh.

Hơn 150 công nhân của Công ty thương mại sản xuất Hải Minh (Củ Chi, TP.HCM) đang phải làm việc hết công suất và tăng ca trong những ngày cuối năm mới đáp ứng đủ đơn đặt hàng từ Mỹ, Úc, New Zealand và châu Âu.

Ông Quách Hưng Tòng, tổng giám đốc Hải Minh, hồ hởi cho biết: “Dù khủng hoảng kinh tế nhưng nhu cầu ăn uống, đặc biệt là các đặc sản tết của kiều bào như bánh chưng, bánh tét, mứt…  không giảm, thậm chí còn tăng”.

Năm 2009, mỗi tháng Công ty Hải Minh xuất khẩu trên 10 container các loại đặc sản Việt Nam, tăng khoảng 10-15% so với năm 2008 và dịp giáp tết nhu cầu đặc sản còn cao hơn.

Đủ hương vị tết

Điều ghi nhận hàng tết xuất khẩu cho kiều bào năm nay chính là ở sự đa dạng về chủng loại sản phẩm. Các công ty đã tận dụng đem mọi đặc sản trong nước để chuyển đến cộng đồng người Việt trên khắp thế giới.

Năm nay Công ty TNHH Phát Triển Đồng Tháp tiếp tục xuất 15 container (mỗi container khoảng 20 tấn) bánh mứt các loại sang thị trường châu Âu.

Ông Nguyễn Thái Quân, đại diện công ty, cho biết ngay từ tháng 10-2009 những lô hàng đầu tiên đã được vận chuyển bằng đường biển để kịp đến tay bà con Việt kiều trong dịp tết cổ truyền. Ngoài các mặt hàng quen thuộc là bánh tét, bánh chưng, bánh ít, bánh da lợn, năm nay có thêm xôi gấc đỏ. Các sản phẩm này đều được cấp đông nên bảo quản 1-2 năm.

Nhờ kinh nghiệm lâu năm xuất hàng đi nước ngoài, bánh chưng của công ty chỉ cần rã đông bằng lò vi ba hoặc luộc sơ 15-20 phút là dùng được mà vẫn giữ vị thơm của lá chuối, vị dẻo của nếp và mùi béo ngậy của nhân thịt heo, đậu xanh.

Thương hiệu mứt Thành Long (Q.3, TP.HCM) mỗi mùa tết đều dành từ 5-10% sản lượng mứt để xuất khẩu cho thị trường châu Âu. Bà Ngọc Thúy, chủ cơ sở, cho biết ba loại mứt dừa, mứt gừng, mứt bí đao chủ đạo phục vụ bà con Việt kiều đều được sử dụng các kỹ thuật gia truyền để đảm bảo độ trắng của lát mứt cũng như thời gian bảo quản được lâu nhất.

Bên cạnh những thị trường truyền thống có nhiều người Việt định cư như Mỹ, Úc…, điểm đến của những chuyến hàng tết cũng đa dạng hơn.

Theo ông Nguyễn Phụng Hoàng – giám đốc Công ty TNHH một thành viên Bà Giáo Khỏe 55555 (thị xã Châu Đốc, An Giang), đơn vị chuyên cung cấp các loại đặc sản khô và mắm miền Tây như khô cá lóc, khô cá tra phồng, khô cá kết, khô cá lăng…, năm nay thị trường Đài Loan có nhu cầu hàng khô tăng mạnh 30-40%.

“Đó là đặc sản quê người ta mua cho những cô dâu Việt ở Đài Loan không có điều kiện về quê ăn tết” – ông Hoàng nói.

Không chỉ cho người Việt

Qua nhiều năm, hàng đặc sản tết giờ đây không chỉ dành cho những người Việt xa quê, mà đã dần trở thành một lựa chọn mới trong phong cách ẩm thực của nhiều người nước ngoài.

Theo ông Quách Hưng Tòng, hiện có hơn 800 mặt hàng đặc sản Việt Nam do Công ty Hải Minh sản xuất mang thương hiệu “Cô gái Việt Nam”, “Quê hương”… có mặt tại nhiều hệ thống siêu thị của người Việt ở Mỹ cũng như trong siêu thị Costco (một nhà phân phối của Mỹ dạng Metro ở Việt Nam).

Ngoài khách hàng là Việt kiều sống tại đây, đặc sản Việt Nam hiện là món ăn ưa thích của những người gốc châu Á khác như Trung Quốc, Campuchia, Lào… “Dù bị cạnh tranh gay gắt với sản phẩm của Thái Lan nhưng sản phẩm Việt có chất lượng và giá rẻ hơn nên rất nhiều người tiêu dùng gốc Á thích vào các siêu thị hàng Việt” – ông Tòng cho hay.

Tương tự, bà Hoàng Ny, giám đốc Trung tâm đào tạo nghệ thuật bonsai Thanh Tâm (TP.HCM), cho biết trong năm 2009 đã xuất khẩu chín container cây cảnh các loại sang các thị trường châu Á như Malaysia, Singapore, Indonesia, Philippines, Ấn Độ… Dịp tết này, đơn vị cũng xuất khẩu được ba chuyến hàng với hàng chục ngàn cây mai tết phục vụ Việt kiều cũng như người dân tại các nước kể trên.

Gạo đặc sản, bánh tráng… cũng xuất ngoại

Theo ông Nguyễn Ngọc Nam – giám đốc Công ty Lương thực Tiền Giang, chỉ trong hai tháng cận tết công ty đã xuất gần 4.000 tấn gạo đặc sản Việt Nam thương hiệu “Chín con rồng”, “Hương Việt”, nếp bè Chợ Gạo và 200 tấn bánh tráng Thuận Bình sang nhiều nước.

Theo ông Nam, lượng hàng xuất khẩu tăng do hàng hóa thương hiệu Việt Nam đã khẳng định được chất lượng và giá cả phù hợp.

January 6, 2010

Something fishy is going on Visiting a fish sauce factory in Vietnam is like going on a wine-tasting tour of a vineyard, only a more pungent experience

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 5:54 am
Tags: , ,
The Straits Times (Singapore)
January 5, 2010 Tuesday
Something fishy is going on
Visiting a fish sauce factory in Vietnam is like going on a wine-tasting tour of a vineyard, only a more pungent experience

Gemma Price

When cruising through Normandy in France, you might stop to pick up a few rounds of Camembert. While in Spain, you would want to sample some of the finest Iberian acorn ham as you stand in a forest of suspended hams at a Seville charcuter?a.

In Vietnam, the speciality is fish sauce and I was keen to sample some of this highly prized tincture in its purest form.

My quest took me to Phan Thiet, a sunny beach town located 200km east of southern economic hub Ho Chi Minh City. In recent years, this picturesque sequence of sandy bays has been popularised as one of Asia’s top kite-surfing destinations. But the region’s main industry, fishing and the manufacture of fish sauce, is still going strong.

The distinct – and stinky – brown liquid forms the foundation of Vietnam’s rich and varied cuisine, and is a fixture at almost every Vietnamese meal. Nuoc mam, or fish sauce, can be used at any stage of the cooking process: as a marinade for meat, a stock base, added for flavour or diluted to create a light dipping sauce.

It is one of Vietnam’s proudest culinary traditions and, like a fine wine or mature cheese, quality ranges from simple working kitchen standard to high-end connoisseur specialities.

The Sao Vang Dat Viet (Vietnam’s Golden Star) is awarded to the creme de la creme and competition is fierce. There are around 600 nuoc mam factories of different sizes in Binh Thuan province, producing a combined total of 36 million litres a year.

The provincial capital Phan Thiet and nearby town of Muine are recognised as the country’s leading sources of fish sauce, and an excursion to the local factories is an interesting, albeit overwhelming, sensory experience.

At Phan Thiet’s Fish Sauce Joint Stock Company (Fisaco), the biggest operation of all which produces 16 million litres of nuoc mam every year under four brand names, curious gastronomes are offered a somewhat smellier take on a wine-tasting tour: a guided stroll around the compound to see the process in all its olfactory foulness as well as the opportunity to sample some of the finished products.

The tours, which are free, are conducted from Mondays to Fridays, from 9am to 5pm.

‘Anchovies or salmon are best but you can use pretty much any fish. We collect ours from the port or market as soon as the fishermen dock every morning,’ explained my tour guide as we meandered between the jars and barrels.

‘The fast option is to put fish into 30-tonne wooden tanks called leu at a fish to salt ratio of 10 to four, or three to one,’ he continued. ‘We don’t wash the fish first – they have already been washed by the sea – and the run-off (the salt and water mixture that runs through the layers of fish and sinks to the bottom) from the fish is removed through a hole in the bottom of the tank, and put through the tank again and again. Within five days, we can take the first fish sauce.’

Once the first high-grade sauce has been decanted from the festering cocktail, manufacturers will add more salt and water to produce another 60 litres of low-grade product. Like with olive oil, the quality of the first collection is the best. Rich, dark and pungently aromatic, this black gold earns the makers around 40,000 dong (S $3) a litre.

‘The other, more traditional method is to layer fish sauce and salt in jars under the sun and wait for three months while natural hydrolysis occurs,’ said the tour guide.

This low-tech method has been used by fishing families all over Binh Thuan province for generations. Most of the families do not offer tours as a matter of course, but it seems everyone knows someone with a boutique outfit. Just mentioning my interest in trying the local speciality at a beachfront cafe was enough to secure an invite to one of the staff’s uncle’s nuoc mam shop.

A 15-minute motorbike ride later, I found myself in a lean-to shack fronting a family-owned yard along Muine beach’s main stretch.

Under the shade of a rickety corrugated iron roof fringed by coconut trees, a girl dressed in pink floral pyjamas and, incongruously, white heavy-duty rubber boots squatted over a collection of dish bowls, cutting the dorsal fins of a dead, bleached-pink perch.

Catching sight of us, she waved cheerily and gestured towards the yard out back, where immense clay jars arranged roughly in three haphazard rows bore the full brunt of the scorching midday sun, some topped with bamboo lids, some capped with recycled rubber tyres, and all elevated from the sandy ground on chunks of house brick.

In Muine, statistically Vietnam’s most sunny locale, the midday sun is unforgiving. But here in the yard the air seemed to shimmer more from the rank stench than the tropical heat. In each of the still, solemn brown bellies a wickedly mephitic mix was silently festering away – a salty cocktail of rotting, fermenting fish that could singe nose hair at 100 paces.

‘It’s very important to keep the temperature constantly high – a higher temperature means better fish sauce,’ explained my waitress-cum-tour guide Nhu from beneath her newspaper sun visor.

‘After a few months, you draw the nuoc mam off and filter it. Each of these jars has a capacity of 400 litres and the first tapping will give 100 litres of premium nuoc nam.’

In the past, local producers would give bus drivers ferrying tourists between Nha Trang and Ho Chi Minh City a tip to stop at their factory shop. Militant schedules imposed by tour companies have meant this practice has stopped completely. Besides, let’s face it, when you are happily snoozing away the 10-hour jaunt between the two destinations, an opportunity to experience one of the most offensive smells on the planet is not much of an incentive to get up.

Now it is only Fisaco that offers a taste tour.

Standing among wooden barrels surrounded by an assortment of bottles, I felt like I was attending a wine tasting at a vineyard – apart from the smell, of course.

The Vietnamese even package and promote their brands just like a fine wine. ‘Purity and well-balanced flavour’, proclaimed the Fisaco brand label. The nose was not unpleasant: Rich, acrid, meaty, it was reminiscent of Bovril and Worcester sauce.

On the palate, the caramel liquid was salty, with well-rounded salmon tones that developed quickly on the tongue. When used as a dip, marinade or sauce base, nuoc mam is commonly mixed with lime juice, water and sugar.

But even undiluted I found it flavourful and extremely appetising. I bought three bottles (15,000 to 40,000 dong a bottle) and then went in search of some of Phan Thiet’s more pleasurable aromas at the Princess d’Annam resort, Vietnam’s first all-villa boutique luxury resort 35km south of the Fisaco factory.

stlife@sph.com.sg

Gemma Price is a freelance writer based in Ho Chi Minh City.

Blog at WordPress.com.