Ktetaichinh’s Blog

March 17, 2011

Khám phá văn hóa tắm hơi của xứ sở kim chi

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:01 am
Tags: ,

Với người Hàn Quốc và nhiều khách du lịch tắm hơi sauna và tắm ngủ Jjimjilbang đã trở thành một phần không thể thiếu khi trải nghiệm những văn hóa của xứ kim chi.

Ở Hàn Quốc có ba hình thức nhà tắm công cộng. Trong đó phân loại chính là mogyoktang ( nhà tắm), sauna ( sauna, xông hơi) và jjimjilbang (xông hơi khô, phòng tắm sauna có kèm nhiều dịch vụ giải trí.)  Không chỉ tiết kiệm kinh tế khi giá sử dụng của các phòng tắm công cộng đều rất hợp lí cho các dịch vụ trọn gói mà việc đến các phòng sauna, jjimjilbang đều rất thú vị và mang lại nhiều cảm nhận độc đáo đối với du khách nước ngoài nói riêng.
Kiến trúc và nhiệt độ của các phòng tắm hơi sauna và tắm ngủ jjimjilbang được thiết kế đặc biệt để khách sử dụng cảm thấy thoải mái và được thư giãn. Bể tắm lớn có nhiệt độ từ 43-45°C, nhiệt độ trong các sảnh phòng jjimjilbang hoặc phòng ngủ là 40-70°C. Không gian xông hơi khô là 70-100°C, xông hơi nước là 70-130°C, và tất cả đều được sử dụng miễn phí.
Bên cạnh các dịch vụ massage, cung cấp phòng ngủ, phòng sinh hoạt chung cho gia đình, các dịch vụ ăn uống, sách báo… các phòng tắm hơi sauna và tắm ngủ Jjimjilbang còn có một điều thú vị nữa là khách có thể yêu cầu nhân viên phòng tắm kì cọ cho mình với chi phí khoảng 10,000 won.
Việc các thành viên trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp cùng đến phòng tắm chung và kì cọ cho nhau là một điều rất thú vị. Điều này có thể khiến không ít người cảm thấy ngượng nghịu, thậm chí ngại ngần khi bạn bè hoặc người lạ kì cọ cho mình. Tuy nhiên, việc này lại khá bình thường trong văn hóa Hàn Quốc và càng chứng tỏ mối quan hệ thân thiết trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp.
Khi đến các phòng tắm hơi, món thường được yêu thích là trứng luộc. Đây là món ăn chơi được phục vụ nhiều nhất tại các phòng sauna và Jjimjilbang để khách nhấm nháp sau khi tắm và xông hơi. Đặc biệt hơn, thay vì đập trứng xuống sàn nhà thì cách bóc trứng thú vị nhất là đập vào đầu người bạn, người thân đi cùng với mình.
Đây là nét truyền thống đặc biệt trong văn hóa tắm hơi ở Hàn chứ không hề có ý xục phạm hay vô phép. Bên cạnh đó, các món ăn tại các jjimjilbang cũng rất đa dạng để phù hợp với khẩu vị của đông đảo các đối tượng khách. Sau khi làm sạch cơ thể và thư giãn hết mức, bao giờ gọi một phần ăn ngon và đầy đủ năng lượng cũng được nhiều người lựa chọn.
Các loại thảo dược, tinh dầu dùng trong các phòng xông hơi khô, phòng xông nóng, xông lạnh đều là những nguyên liệu tự nhiên. Với nhiệt độ nóng trong các phòng hoặc ngâm mình vào các hồ nước ấm, hồ thủy lực, hồ massage… là điều kiện để lỗ chân lông trong cơ thể giãn nở và bài tiết chất thải hữu hiệu. Không những thế, hơi tinh dầu và tinh dầu trong nước giúp lưu thông nội tiết, kích thích và chăm sóc các tế bào.
Việc đến sauna và jjimjilbang được xem là hình thức chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp hiệu quả và tiết kiệm nhất. Nhiều người lựa chọn đến sauna và jjimjilbang không chỉ để tắm, massage… mà còn là nơi thư giãn hoàn toàn khi các phòng tắm công cộng cung cấp nhiều dịch vụ giải trí khác nữa.
Với các phòng jjimjilbang, có nét đặc biệt là các phòng ngủ để khách nghỉ ngơi, thậm chí ngủ lại qua đêm. Đây là phòng ngủ chung, có các khoang hoặc giường tầng để mọi người có chỗ nằm riêng, yên tĩnh cho mình. Văn hóa trong các phòng ngủ nói riêng và ở jjimjilbang nói chung cũng rất lịch sự, không gây ồn ào và làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.
Mách nhỏ:Khi đến với một phòng sauna hay jjimjilbang, bạn cần thực hiện các quy trình sau:

– Mua vé dùng dịch vụ tại các bàn hướng dẫn. Các dịch vụ sử dụng phòng tắm, phòng xông hơi, phòng ngủ…nói chung sẽ bao gồm trọn gói trong giá vé này. Những dịch vụ ăn uống, sử dụng Internet… sẽ được tính riêng khi khách có yêu cầu sử dụng.

–  Cất đồ dùng, giày dép cá nhân vào ngăn tủ riêng, các nhân viên ở đây sẽ cất chìa khóa này cho bạn. Sau đó lấy chìa khóa ngăn tủ thay đồ để thay trang phục dùng riêng trong phòng tắm. Khi sử dụng các bồn tắm ở sauna và jjimjilbang, bạn được yêu cầu phải cởi bỏ tất cả các trang phục đang mặc, kể cả quần áo lót.

– Theo biển hướng dẫn để lên các khu vực của nam, nữ riêng biệt.

– Tắm bằng vòi sen để làm sạch cơ thể.-  Sử dụng các hồ tắm: hồ nước nóng, hồ nước lạnh, phòng xông hơi khô, phòng xông hơi muối biển, phòng ướp lạnh, hồ ngâm nửa người, hồ nước có than hoạt tính, hồ nước có lọc đá ngọc bích, vòi nước áp suất cao, bồn massage chân…

– Sau khi tắm xong, trở lại phòng thay đồ, mặc áo quần trang phục của spa. Lên tầng vào các phòng chăm sóc sức khỏe đặc biệt: phòng sưởi 80°C, phòng lạnh âm 10°C, phòng nằm trên muối biển nóng, phòng nằm trên đá sỏi nóng, phòng thở ôxy, phòng sưởi ấm cơ thể bằng tia hồng ngoại, phòng ốp than hoạt tính. Có thể nằm nghỉ thư giãn trong các phòng này.

– Trong spa còn có nhiều dịch vụ có tính phí khác: nhà hàng, phòng tập thể dục thể hình, phòng chơi game, internet, ghế massage điện, phòng đọc sách.-  Cuối cùng, muốn có một giấc ngủ đầy đủ qua đêm, lên tầng dành để ngủ, phòng ngủ của nam và nữ riêng biệt, có nhân viên quản lý an ninh trật tự. Phòng ngủ của một Jjimjilbang lớn có khoảng 200 giường tầng, có gối và chăn đắp, mỗi người một gường. Chính vì vậy, nói không ngoa khi phòng tắm ngủ jjimjilbang là nơi lý tưởng để hồi phục sức khỏe và ngủ lại qua đêm với giá rẻ so với việc thuê phòng khách sạn.

– Chính vì mang tính công cộng và nhằm mục tiêu đảm bảo và chăm sóc sức khỏe tối đa nên có một số trường hợp bị khuyến cáo là không được và cấm sử dụng các phòng tắm hơi. Đầu tiên các các khách bị bệnh ngoài da và bệnh truyền nhiễm. Thứ đến là phụ nữ mang thai hoặc bệnh nhân tim mạch, khi các khách này dễ gặp vấn đề sức khỏe nếu ở trong các phòng xông hơi quá nóng, hoặc quá lạnh lâu.

Có không ít người sau khi uống rượu say và không muốn về nhà khuya thì thường đến Jjimjilbang nghỉ đêm nhưng thực chất việc ngày khá nguy hiểm khi lượng nước mất đi sau khi uống rượu cộng thêm nhiệt độ tại các phòng Jjimjilbang luôn cao làm mồ hôi chảy nhiều sẽ dẫn đến nhiều trường hợp nguy hiểm không lường trước được

Advertisements

June 10, 2010

Những người đạp xe lôi cuối cùng

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:23 pm
Tags: , , ,

Nó đã từng là phương tiện vận tải trên bộ quen thuộc nhất ở miền Tây nhưng giờ ngày càng vắng bóng. Cũng không ai muốn kế thừa cái nghề cực nhọc này. Xe lôi đạp rồi sẽ thành ký ức.

Không như những nghề khác con nối nghiệp cha, nghề xe lôi đạp hiện nay hầu như không có truyền nhân, không có trai trẻ mà chỉ còn lại những người ở hàng U-50, U-60.

Xe lôi đạp đắc dụng

Anh Huỳnh Thiệt Giỏi đã có trên 30 năm sống bằng nghề xe lôi đạp trước cổng BV Nguyễn Đình Chiểu (Bến Tre). Thuở học sinh, anh thường mặc áo ủi phẳng phiu, chân mang giày Bata, đầu tóc chải tém, rất đẹp trai. Nhưng rồi đời mỗi người mỗi phận, anh gắn bó đời mình với chiếc xe lôi đạp, trông anh thật phong trần so với bạn cùng trang lứa. Anh kể: “Đời sống của gia đình tôi nào giờ chỉ biết trông cậy vào chiếc xe lôi. Nhưng bây giờ chạy xe lôi rất vắng khách. Cuộc sống cứ như là chờ… sung rụng từng ngày!”.

Quả vậy, ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với anh Giỏi gần cả tiếng đồng hồ, vậy mà không thấy có người khách nào đến kêu anh chạy xe. Hai chiếc xe lôi đạp đậu kế bên anh cũng vậy, không có khách. Cả hai bác tài xe lôi bên cạnh ngả người trên xe của mình, thiu thiu ngủ.

Xe lôi chờ chở hoa xuân. Ảnh: PLHH

Anh Giỏi tiếp tục câu chuyện, giọng lạc quan: “Có nhiều trường hợp xe Honda ôm, xe taxi không thể nào chở được bệnh nhân đâu. Ví như những bệnh nhân bị bó bột ở chân, bệnh nhân bị gãy xương sống, hoặc là những lúc chở xác bệnh nhân trong đêm. Việc này thì xe lôi đạp luôn tỏ ra đắc dụng. Và đắc dụng hơn cả là xe lôi có thể đạp luồn sâu vào được các con hẻm nhỏ, kể cả đường vườn trong khi taxi bó tay”. Anh Giỏi kể tiếp: “Có lần một bệnh nhân nghèo qua đời lúc nửa đêm, gia đình đã nhờ xe lôi chở về xã Hữu Định. Đường từ BV Nguyễn Đình Chiểu đến xã Hữu Định khá xa nên trong trường hợp này, anh xe lôi phải kêu thêm anh Honda ôm để trợ lực, xong việc sẽ chia tiền 3/7 cho anh Honda ôm”. “Trợ lực là sao?” – tôi hỏi. Anh Giỏi nói rằng đạp xe lôi quá xa sẽ đuối sức, thêm nữa đi trong đêm đường sá tối tăm, cần anh Honda ôm tiếp sức, pha đèn cho xe chạy. Xong việc, trở về trong đêm với chiếc xe lôi vừa chở xác người, có hai người cũng ấm áp, yên lòng hơn. Còn với cánh taxi, họ đâu có chịu chở xác, họ sợ xui xẻo…”.

Bến đò (Bến Lở) TP Bến Tre giờ chỉ còn lại ba chiếc xe lôi, chủ yếu để chở hàng hóa. Ảnh: PLHH

Trước năm 1995 là thời hoàng kim của nghề chạy xe lôi đạp tại thị xã Bến Tre (nay là TP Bến Tre) với trên 600 chiếc nhưng hiện giờ chỉ còn khoảng 60 chiếc. Tại cổng BV Nguyễn Đình Chiểu, nơi xe lôi chuyên chở khách, ít chở hàng hóa, trước đây có trên 30 chiếc sắp tài với nhau, giờ chỉ còn lại bảy, tám chiếc, khách của ai người đó chở. Những chỗ khác lèo tèo hơn nhiều. Tại Bến Lở còn hai, ba chiếc, ngã tư Tân Thành hai chiếc, chợ An Hòa, phường 8 vài ba chiếc, Chợ Giữa (Phú Hưng) hai chiếc… và một số đậu xe tại nhà chờ mối quen đến gọi thì chạy. Hầu hết những chiếc xe lôi trên đều chở hàng hóa, bàn ghế, vật dụng xây dựng…

Vào dịp tết, đi chợ hoa xuân, muốn mua vài chậu hoa kiểng đem về nhà mới thấy chiếc xe lôi cần thiết dường nào. Mặt khác, số tiền phải trả cho người đạp xe lôi xem ra cũng phải chăng. Anh Giỏi thì thầm: “Những người chạy xe lôi như tụi tôi bây giờ đã bước vào hàng… U-60 hết rồi. Cái tuổi tri thiên mệnh, khó mà thay đổi được gì nên phải ráng!”.

Không mong truyền nghề

Anh Lê Văn Hai ngụ phường 5, TP Bến Tre đến với chiếc xe lôi đạp cũng cùng thời với anh Giỏi. Vợ anh Hai vốn là giáo viên (cô Võ Thị Vân, nay đã nghỉ hưu) dạy học ở trường tiểu học xã Phú Hưng. Cuộc sống khó khăn, vất vả, vợ chồng anh quyết định chỉ có một đứa con. Con trai của anh chị là Lê Quốc Tuấn, sinh năm 1987. Hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng Tuấn rất hiếu học, lại học giỏi. Tuấn học ở Trường THPT chuyên Bến Tre, rồi được tuyển thẳng vào Trường đại học Y Dược TP.HCM.

Anh Lê Văn Hai bên giường bệnh. Ảnh: PLHH

Từ đầu năm 2003, vì bị bệnh, anh Hai không còn đạp xe lôi ở bến trước cổng BV Nguyễn Đình Chiểu nữa. Mấy năm gần đây, sức khỏe của anh sa sút hẳn vì chứng bệnh u xơ tuyến tiền liệt. Anh vén áo cho xem ống nước tiểu đeo bên hông rồi giãi bày: Dù khó khăn, bệnh tật nhưng anh rất tự hào về đứa con trai. Đó là niềm an ủi lớn nhất đối với vợ chồng anh.

Anh Lê Văn Hai tâm sự: “Biết cháu Tuấn học giỏi, gia đình chúng tôi khó khăn, khi cháu học năm thứ nhất, Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo và người tàn tật tỉnh Bến Tre đã cấp học bổng cho cháu. Tôi rất cảm ơn hội và lòng tốt của một số bạn hữu khác đã hỗ trợ, giúp đỡ cháu. Còn bằng như không có gì mà nó ham học như vậy, nếu phải bán nhà để lo cho nó ăn học thì tôi cũng làm”.

Rồi anh lại dè dặt nhưng giọng bình thản: “Nhờ vào chiếc xe lôi mà hơn 20 năm tôi đã nuôi sống bản thân và lo cho con ăn học. Nhưng trên đời này có những nghề ta cũng đừng cần đến sự kế thừa, như nghề đạp xe lôi của chúng tôi. Đời mình đã quá nhọc nhằn nên vợ chồng tôi cố gắng nuôi con ăn học để sau này nó có một cái nghề không vất vả như cha”.

“Hậu duệ” của xe kéo, tiền thân của xe ôm

Nhà văn Trang Thế Hy, quê Bến Tre, nay 88 tuổi, nhớ lại: “Trước năm 1945, tuy không nhiều nhưng nơi nội ô tỉnh lỵ Bến Tre cũng có xe kéo. Những chiếc xe kéo có hai càng, kéo đi bằng sức người, chạy sòng sọc trên đường phố. Người phu xe có chiếc khăn quấn ở cổ để thỉnh thoảng lau mồ hôi, trông thật gian lao, tội nghiệp!”. “Xe kéo dành để chở người nhà giàu, người có chức có quyền?” – tôi hỏi nhà văn. ông nói: “Ai đi cũng được, nhất là các sản phụ rất cần. Hồi nhỏ tôi cũng có lần đi xe kéo với má tôi…”.

Năm 1945 là thời điểm bắt đầu xuất hiện những chiếc xe lôi đạp. Đồng hành với xe lôi đạp còn có xe xích lô, xe lôi máy (folit) rồi xe lam. Thường xe lôi đạp, xe xích lô hoạt động nơi nội ô các đô thị ở miền Nam, còn xe lôi máy, xe lam chạy xa hơn, dùng lúc đi liên huyện chẳng hạn. Tiếng nổ của xe lôi máy rền rền, chạy đến đâu thì từ đầu xóm đến cuối xóm đều nghe, nó tựa như “sư phụ” của xe lôi đạp.

Sau này Honda ôm ngày càng phổ biến và tiện ích, xe lôi ngày càng vắng bóng.

PHAN LỮ HOÀNG HÀ

May 9, 2010

Mang theo sức khoẻ đi chơi

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 10:37 pm
Tags: ,

Cuộc vui trên những chặng đường du lịch sẽ không thể nào trọn vẹn nếu sức khoẻ chúng ta gặp trục trặc.

Đã có những tai nạn đau lòng như đột quỵ khi chơi leo núi, ngất xỉu vì không chịu nổi những trò chơi mạo hiểm, nhiễm bệnh độc của vùng miền nơi đến tham quan… Hầu hết mọi người khi lên kế hoạch du lịch cũng chỉ quan tâm nhiều đến hành lý mang theo mà quên rằng sức khoẻ cũng là một thứ hành lý đặc biệt cần phải chuẩn bị trước khi khởi hành.

Cuộc sống và việc làm của con người trong xã hội hiện đại ngoài những điều thú vị còn có rất nhiều căng thẳng gây ra stress không có lợi cho sức khoẻ. Đi du lịch không những giúp khám phá những nền văn minh, những khu vực văn hoá khác với nơi chúng ta đang sống, mà còn góp phần rất quan trọng làm giảm đi các căng thẳng, giúp con người thư giãn và phục hồi sức khoẻ. Đây là một đặc điểm rất có giá trị của du lịch nghỉ ngơi.

Khám sức khoẻ trước khi đi

Với những cuộc du lịch tương đối dài ngày hoặc du lịch theo kiểu balô, để bảo đảm có một cuộc nghỉ ngơi và tìm hiểu văn hoá hoàn hảo, tránh những bất trắc về sức khoẻ trong quá trình du lịch, chúng ta nên đến gặp bác sĩ để kiểm tra sức khoẻ trước khi đi.
Khi khám cũng cần nói rõ mục đích, thời gian và hình thức du lịch để bác sĩ có một lời khuyên tốt nhất về tình trạng sức khoẻ hiện tại của mình, xem có khả năng tham gia cuộc du hành hay không? Ngoài ra khám sức khoẻ trước khi đi du lịch còn giúp phát hiện kịp thời những bệnh về tim mạch, hô hấp, xương khớp… có thể làm ảnh hưởng đến cơ thể về lâu dài hoặc gây ra bất trắc trên đường đi. Nếu có các bệnh này, tuỳ mức độ diễn tiến, bác sĩ sẽ khuyên chúng ta nên ở nhà chữa bệnh hay sử dụng thuốc trước khi đi du lịch.

Trong một số trường hợp như du lịch mạo hiểm, du lịch dài ngày đến những vùng có khí hậu khắc nghiệt, chẳng hạn đi vào xứ sở Tây Tạng, lên các vùng núi cao, thám hiểm rừng già Amazone, du lịch hành hương về đất Phật, thăm thánh địa Jerusalem… do điều kiện khí hậu khắc nghiệt, đường đi xa, phải qua nhiều loại địa hình phức tạp, có phần hiểm trở, người đi du lịch rất cần phải rèn luyện thể dục thể thao trước khi bắt đầu khởi hành. Những môn cần rèn luyện là những môn thể thao tăng cường sức bền bỉ, tăng khả năng chịu đựng của cơ thể và các kỹ năng sống trong nhiều vùng văn hoá và khí hậu khác nhau. Thời gian luyện tập vào khoảng từ 2 – 3 tuần trước khi lên đường.

“Khám sức khoẻ trước khi đi du lịch còn giúp phát hiện kịp thời những bệnh về tim mạch, hô hấp, xương khớp… có thể gây bất trắc trên đường đi”

Tiêm ngừa và mang theo thuốc

Khi quyết định đến một vùng miền nào đó, người đi du lịch nên nắm vững tình hình địa lý, lịch sử và nhất là tình trạng bệnh tật lây nhiễm của vùng đó. Nếu có thể nên tiêm ngừa các loại bệnh thường gặp khi đi du lịch như: viêm phổi, cúm, tiêu chảy… Tốt nhất vẫn là tránh đi vào các vùng đang có dịch bệnh vì thật ra không có một loại vắcxin nào có thể bảo vệ con người 100% trước các tác nhân gây bệnh cả.

Ngoài ra, trước khi khởi hành cũng nên chuẩn bị sẵn một số loại thuốc thông thường như thuốc hạ sốt, giảm đau, chống nôn, trị tiêu chảy, vài miếng băng keo cá nhân, cồn y tế, bông băng, dầu gió, trà gừng… và những loại thuốc mà mình đang sử dụng theo đơn của bác sĩ, đặc biệt là thuốc tim mạch, hen suyễn và chống dị ứng. Nhiều khi do thay đổi khí hậu, thời tiết, chế độ ăn… chúng ta dễ bị mắc phải những bệnh thông thường như: đau đầu, sổ mũi, đau bụng, tiêu chảy hay các vết trầy xước nhỏ. Nếu vì những bệnh này mà phải đi bệnh viện thì chi phí rất đắt đỏ, còn tự mua thuốc, nếu chúng ta du lịch nước ngoài, nhiều nước quy định các cửa hàng dược phẩm chỉ bán thuốc khi có toa bác sĩ, vì vậy sẽ rất khó mua. Tốt nhất vẫn là nên chuẩn bị sẵn từ nhà trước khi khởi hành.

Cảnh giác mầm bệnh từ ăn uống
Khi đi du lịch, thức ăn chín luôn là sự ưu tiên lựa chọn hàng đầu. Dù có được giới thiệu ngon, bổ hay hấp dẫn đến mấy thì tất cả các món gỏi hải sản, thịt sống cũng đều là loại thức ăn không an toàn, nguy cơ chứa mầm bệnh rất cao.
Trong trường hợp đi chơi dài ngày ở những nơi hẻo lánh, thưa dân cư thì nên mang theo một số thực phẩm cần thiết để tránh thay đổi đột ngột thói quen ăn uống và lại ít tốn kém.
Trong quá trình du lịch, đói bụng là chuyện thường tình, nhưng không nên ăn uống tuỳ tiện. Nếu như gặp đâu ăn đó, rất dễ bị tiêu chảy hoặc nhiễm độc. Cẩn thận khi dùng các thực phẩm mới lạ.
Nếu có chọn mua đồ hộp, sản phẩm ăn liền đóng gói sẵn thì cần lưu ý nhãn hiệu bao bì, chọn hàng mới sản xuất và còn hạn sử dụng lâu, bảo quản ở nơi khô ráo, thoáng mát, không bị chiếu nắng. Khi mở bao bì hoặc ăn nếu thấy khác lạ, thay đổi màu, mùi vị thì không nên sử dụng.
Ở những nơi chưa có nguồn nước máy dứt khoát chỉ uống nước đã nấu sôi. Tại một số đô thị lớn, cho dù nước đã được xử lý bằng hoá chất khử khuẩn thì vẫn có một số loài virút và ký sinh trùng có khả năng sống sót, vì thế cũng không nên uống nước trực tiếp từ vòi nước.
Tốt nhất nên chuẩn bị những chai nước đóng sẵn ngay từ lúc khởi hành. Cố gắng đừng để bị uống nước khi bơi lội, tắm hay tham gia các hoạt động dưới nước bởi đó cũng có thể là đường vào của một số mầm bệnh.

April 15, 2010

Kinh nghiệm đi trekking

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:48 am
Tags:

Hiểu một cách đơn giản nhất, đi trekking, tức là khoác ba lô trên vai, đi bộ đến vùng nông thôn, vào rừng hoặc xuyên núi để tìm hiểu thiên nhiên cũng như cuộc sống của người dân bản xứ.

Các địa điểm được bạn trẻ chọn để Trekking thường là những khu vực núi rừng hoặc bản làng cách xa đồng bằng và thành phố, giao thông bất tiện, không có đường cho ôtô, xe máy. Bạn chỉ có thể tiếp cận bằng cách đi bộ và phải mất khá nhiều thời gian.
Những điểm đến này thường không có tên trên bản đồ mà chỉ đi đến tận nơi du khách mới biết và khám phá ra những điều đặc biệt. Chặng đường đi trekking thường rất hoang dã nhưng cũng nhiều bất ngờ thú vị.

Nhiều bạn trẻ thích khám phá thiên nhiên bằng trekking.

Ở miền núi phía bắc, Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (Thanh Hóa) và Rừng Quốc gia Hoàng Liên (Lào Cai) là hai điểm đến được nhiều du khách nước ngoài thám hiểm nhất do những chính sách mở nhằm phát triển du lịch của chính quyền địa phương tại đây.
Các bạn trẻ có thể tự tổ chức các kế hoạch đi trekking theo các cung đường như: Na Hang – Tuyên Quang, Ba Bể – Bắc Cạn, Y Tý Bát Xát – Lào Cai, Mù Căng Chải hay Tà Sì Láng – Yên Bái… chủ yếu là các vùng rừng núi thuộc Tây bắc.
Chuẩn bị các vật dụng chung trong chuyến đi:
Lều trại, dây thừng (dù), tấm trải, túi ngủ, dao đi rừng, bật lửa, nến đốt, nồi niêu xoong chảo, siêu đun nước.
Một số thuốc men cơ bản như viên thuốc tiệt khuẩn nước, dầu gió, hạ sốt, đau bụng, kháng sinh, bông băng, thuốc đỏ, cồn y tế, kem chống muỗi, vắt.
Một số đồ ăn có thể bảo quản lâu và dễ sử dụng, nhiều năng lượng như ruốc khô, xúc xích, đồ hộp, lương khô, mỳ tôm, thịt bò khô, lạc rang mặn, rau khô đóng gói, bánh quy, kẹo ngọt, sô cô la, viên C sủi để tăng cường sức đề kháng và đặc biệt là café hay một chai rượu nhỏ. Số đồ dùng này sẽ được chia đều cho các thành viên trong nhóm mang.
Các đồ vật cá nhân:
Những vật dụng không nên thiếu trong ba lô của bạn là một vài bộ quần áo đi trekking (siêu nhẹ, chống mưa, muỗi, vắt), một bộ quần áo mềm để mặc đi ngủ vào buổi tối, tất chân, khăn quàng cổ, mũ đội đầu, găng tay bảo hộ, đồ vệ sinh cá nhân (bàn chải, khăn mặt, dầu gội, xà phòng, kem đánh răng), một đôi dép lê, áo mưa choàng, giầy đi mưa, dao cá nhân, đèn pin (tốt nhất là loại đèn đeo trán), một bộ bát (nhựa), đũa thìa và một ít đồ ăn vặt như kẹo, bánh, lương khô để ở vị trí dễ lấy nhất trong ba lô. Một bản copy về lịch trình chuyến đi hoặc bản đồ khu vực đi trekking.
Các đồ nghề khác (nếu có) rất thú vị như máy nghe nhạc Ipod hay MP3, máy định vị GPS, la bàn, máy ảnh, một cuốn sổ nhỏ và cây bút để ghi chép lại những kinh nghiệm quý báu trên đường.
Bạn nên mặc quần áo rộng rãi, thoải mái, loại có nhiều túi đựng đồ. Mùa hè, nên mặc một áo phông bên trong và một áo khoác dài tay bên ngoài để đảm bảo bạn sẽ không bị xây xước do cây rừng cào phải cũng như bảo vệ bạn không bị cảm lạnh do vã mồ hôi và gặp gió rừng. Bạn nên đi giày vải mềm, có nhiều gai để bám đường chắc. Ba lô nên dùng loại có dây đeo thắt ngang lưng để cố định không lắc lư giúp di chuyển dễ dàng.
Ba lô của bạn có thể nặng từ 5 đến hơn 15 kg tùy thuộc vào thời gian, kế hoạch và số lượng người tham gia đi trekking. Do đó, bạn phải có một sức khỏe tốt, có luyện tập vận động thường xuyên trước chuyến đi.
Di chuyển trên đường:
Di chuyển theo cự ly để có thể hỗ trợ nhau trong trường hợp có sự cố, không nên tách ra đi một mình, nhất là khi vượt suối, qua vực, đi trên đường hiểm.
Khi dừng lại nghỉ không nên tháo ba lô ra mà hãy dùng chính ba lô làm điểm tựa lưng.
Uống nước vừa phải, không nên uống quá nhiều dẫn đến chóng mệt mỏi.
Nên đến bản làng để ngủ đêm, có thể ngủ tại nhà dân địa phương, hoặc hạ trại gần nhà dân. Bạn cũng có thể nhờ dân bản (hoặc nơi nào bạn chọn đến) nấu cơm, mua thức ăn, rau xanh cho bữa tối.
Trong trường hợp cắm trại giữa rừng thì nên hạ trại khi trời còn sớm, hạ trại bên cạnh nguồn nước, đồ ăn cho bữa tối phải được chuẩn bị trước, đốt một đống lửa to và duy trì ngọn lửa suốt đêm.
Một ngày trung bình bạn có thể đi bộ khoảng 12km đến 15km.
Nghiên cứu bản đồ địa chính và địa hình khu vực định đến để lên kế hoạch phù hợp cho chuyến đi, tính toán khoảng cách di chuyển sao cho hợp lý với sức người và đề phòng không rơi vào tình huống nguy hiểm. Xem trước dự báo thời tiết để có những phương án chuẩn bị. Chuẩn bị giấy giới thiệu nếu khu vực đi trekking là vùng biên giới hoặc khu bảo tồn có sự quản lý riêng của các cơ quan chức năng chuyên ngành.

Theo Tuoitre.com.vn

March 4, 2010

Cải tạo động Phong Nha?

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 4:58 am
Tags: ,

TT – Ngày 27-2, ông Lưu Minh Thành, giám đốc vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng (Quảng Bình), cho biết vườn đã có “phương án cải tạo, nâng cấp một số hạng mục tại động Phong Nha và Tiên Sơn”. Phương án này đang gây nhiều nghi ngại cho việc bảo tồn vẻ đẹp của di sản.

Nhũ đá – nét hấp dẫn nhất của hang động rồi sẽ bị tẩy rửa bằng hóa chất? – Ảnh: L.Giang

Trước Tết Nguyên đán Canh Dần, vườn cũng đã thực hiện thí điểm dự án giới hạn lối đi dành cho khách du lịch tại khu vực hang Bi Ký, động Phong Nha. Hai hàng rào bằng cọc inox sáng loáng cao đến gần vai người lớn được dựng lên, giăng những đoạn dây thừng sơn xanh trắng buộc người tham quan phải đi trong khuôn khổ.

Thí điểm này bị du khách phản ứng kịch liệt vì đã làm cảnh quan của động Phong Nha bị phá vỡ, người tham quan bị gò bó và khi chụp ảnh lưu niệm thì luôn hiện phía sau một dãy hàng rào trông phản cảm. Trước phản ứng của nhiều người, hàng rào thí điểm được tháo dỡ tạm thời để vườn… có phương án mới.

Những hạng mục gây nghi ngại

Và một phương án khá “toàn diện” đã được vườn đề nghị UBND tỉnh xem xét cho thực hiện. Theo phương án, có một số hạng mục dự kiến được nâng cấp và cải tạo, như làm cầu treo từ hang Tiên đến hang Bi Ký (cuối động) trong động Phong Nha. Cầu làm bằng chất liệu gỗ hoặc nhựa theo dạng công sơn, gắn vào vách động phía bên trái (khi đi trở ra).

Theo kế hoạch, làm cầu là để giải quyết vấn đề ùn tắc, chen lấn tại hang Bi Ký trong mùa cao điểm, tạo sự an toàn và cảm giác hứng khởi cho du khách, giảm nạn ô nhiễm xăng dầu trong động do thuyền máy gây ra… Du khách sau khi đi thuyền vào đến hang Bi Ký, thay vì đi thuyền trở ngược ra để tới hang Tiên như hiện nay thì đi ra bằng cầu treo. Còn thuyền sẽ quay trở ra cửa động, không còn đậu chờ khách trước hang nữa.

Ông Lưu Minh Thành, giám đốc vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng:

“Phương án này được vườn khởi thảo và đệ trình tỉnh xem xét cho thực hiện sau khi cùng với đoàn công tác của tỉnh tham quan một số hang động ở vườn quốc gia Mulu (Malaysia). Nhưng hiện nay vườn chưa có đề án nghiên cứu khả thi cụ thể, chi tiết nào (kèm với phương án chung đã trình UBND tỉnh) về các hạng mục cải tạo, nâng cấp hang động, mà chỉ mới có duy nhất phương án đã trình đó thôi”.

Ông Nguyễn Văn Kỳ, phó giám đốc Sở Văn hóa – thể thao và du lịch Quảng Bình:

“Tôi đã đi tham quan một số hang động trên thế giới và thấy người ta rất ít tác động đến tự nhiên của hang động. Theo tôi, muốn làm gì hang động cũng phải có tư vấn khoa học một cách đầy đủ, chứ không phải muốn là làm được”.

Ông Phạm Ngọc Hiên, phó chủ tịch Hội Địa chất Quảng Bình:

“Không nên làm cầu treo trong động Phong Nha. Vì ngoài làm thay đổi cảnh quan của hang động, trong quá trình làm cầu phải dùng các biện pháp thi công như đóng cọc, khoan lỗ vào đá, đóng đinh, cưa xẻ… sẽ có tác động đến địa chất. Bởi nhất định trong hệ thống hang động đã có sẵn các vết nứt gãy, khi bị tác động sẽ gây ra sự đổ sập. Đã là di sản thiên nhiên thì phải để tự nhiên, nếu không quá cần thiết thì không nên tác động vào”.

LGIANG ghi

Hạng mục thứ hai là cải tạo lối đi lại trong hang động bằng sàn gỗ hoặc bằng nhựa tổng hợp, lắp đặt hệ thống lan can bằng sợi dây thừng với cọc gỗ hoặc dây bạt với cọc inox. Mục đích của việc này là nhằm giới hạn các điểm dừng chân ngắm cảnh, chụp hình lưu niệm, nghe thuyết minh tại một vài điểm (thay vì tự do thoải mái như hiện nay). Giải pháp này nhằm hạn chế du khách xâm hại thạch nhũ, phá hỏng nền động, dễ kiểm soát du khách.

Một hạng mục quan trọng khác được trình trong phương án là bảo dưỡng, làm vệ sinh hang động, chú trọng xử lý các loại vi khuẩn gây bệnh trong hang động, làm sạch thạch nhũ, vách động… Theo đó, các loại hóa chất phù hợp sẽ được dùng để chùi rửa các vết bẩn do du khách để lại và các loại địa y, rêu tảo bám trên bề mặt thạch nhũ, vách đá. Nếu phương án “chùi rửa” này được tỉnh chấp nhận, vườn sẽ “có kế hoạch bảo dưỡng, tu bổ hằng năm”, nhằm “bảo dưỡng hệ thống thạch nhũ và môi trường trong hang động. Ðồng thời tạo kỹ năng cho nhân viên của vườn về bảo vệ, giữ gìn cảnh quan và có kinh nghiệm về quản lý, xử lý rác thải”!

Kế hoạch thực thi mà vườn đề ra tại phương án trên là trong tháng 3 lắp đặt các lối đi có rào chắn bằng dây thừng, xây dựng hệ thống lối đi mới trong hai động. Từ đó tiếp tục thực hiện các hạng mục khác trong năm 2010.

Làm mất cảnh quan tự nhiên

Mặc dù vườn nêu rõ nguyên tắc của phương án là “tôn trọng các quy luật của tự nhiên, không phá vỡ, xâm hại đến cảnh quan hang động, ít tác động đến môi trường…” nhưng những mục tiêu và nguyên tắc như vậy thật khó đạt được, thậm chí còn làm xấu di sản quý giá này của thế giới.

Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, làm cầu trong động chỉ có ba cách, là khoan hoặc đục lỗ vào vách đá để chôn bulông và giá đỡ giàn cầu, hoặc đóng cọc xuống lòng sông ngầm trong động làm trụ cầu, hoặc khoan lỗ lên trần động rồi mắc dây treo… lơ lửng cầu.

Phân tích dự án, ông Nguyễn Văn Lợi, chủ tịch Hội Di sản văn hóa Quảng Bình, nói: “Với một chiếc cầu treo dài khoảng 500m, lại tạo dựng theo kiểu đeo vào vách đá vốn có nhiều điểm gãy khúc, nó sẽ ảnh hưởng toàn bộ cảnh quan tự nhiên của động Phong Nha. Thử hỏi có mấy ai vào động (sau khi đã bỏ ra 50.000 đồng mua vé) lại thích cứ bị “đập” vào mắt chiếc cầu treo lồ lộ như thế. Khi đóng cầu vào vách động (khoan lỗ, đóng đinh…), chắc chắn sẽ tác động đến kết cấu của hệ thống thạch nhũ đã có hàng trăm triệu năm tuổi. Có hay không một sự đổ vỡ, lở, trượt xảy ra cho hang động?

Với mục đích điều tiết lượng du khách quá đông vào lúc cao điểm (2.000-3.000 lượt/ngày) thì phương án cầu treo này không cần thiết. Vì mỗi năm chỉ có 3-5 ngày cao điểm như vậy vào dịp kỷ niệm chiến thắng 30-4 và 1-5 mà thôi. Chỉ cần Trung tâm Du lịch văn hóa, sinh thái Phong Nha có kế hoạch điều tiết hợp lý việc vào – ra là được”. Ông Lợi còn cho biết việc giảm ô nhiễm xăng dầu trong động do thuyền đưa khách gây ra cũng không cần thiết, vì lâu nay từ cửa động vào đến hang Bi Ký người ta đã không cho nổ máy thuyền.

Phương án dùng hóa chất tẩy rửa vết bẩn, diệt các loại địa y, rêu tảo bám trên bề mặt thạch nhũ, vách đá làm nhiều người nghi ngại. Vì loại hóa chất nào do con người tạo ra khi đưa vào thiên nhiên cũng sẽ để lại tác hại. Khi diệt hết các loại thực vật trên liệu có tác động nào xấu đến địa chất, môi sinh của hang động? Hoặc có cần thiết phải diệt hết các loại tảo, địa y, rêu trong động? Với các vết bẩn này chỉ nên phun nước rửa là đủ, sẽ giữ được ở mức tối đa các yếu tố tự nhiên của môi sinh.

Mọi tác động đến thiên nhiên, lại là thiên nhiên của một di sản thế giới và là một trong 10 di tích quốc gia đặc biệt của VN, phải hết sức thận trọng và cần có cơ sở khoa học. Mất tự nhiên đồng nghĩa với mất di sản, mất khách du lịch.

LAM GIANG

Du khách tham quan hang động vì vẻ đẹp tự nhiên

Tất cả giải pháp đều gây ảnh hưởng rất lớn đến môi trường tự nhiên của hang. Nếu chỉ để giải quyết vấn đề ùn tắc cục bộ theo mùa, vấn đề thuận lợi và an toàn cho khách thì ban quản lý đang chạy theo lợi nhuận và doanh thu chứ không hề để ý đến việc bảo tồn di sản một cách bền vững vì:

– Du khách đến tham quan động vì sự hùng vĩ và vẻ đẹp tự nhiên mà chính tự nhiên tạo ra nó chứ không phải đến để xem người ta gán cho nó một sự giả tạo.

– Di sản thiên nhiên thế giới không phải là danh hiệu được cấp vĩnh viễn nên Phong Nha – Kẻ Bàng rất cần được bảo vệ và gìn giữ tốt. Ban dự án có nghĩ rằng các kiến trúc sư tham gia việc cải tạo tự nhiên có thể giỏi hơn, hay hợp lý hơn tự nhiên hay không? Bởi thiết nghĩ tạo hóa đã tạo ra những địa hình bằng phẳng gồ ghề hay sắc nhọn, các đỉnh, chóp, thác nước… đều đã hợp theo quy luật tự nhiên.

Một góc hang Bi Ký, động Phong Nha  – Ảnh: L.GIANG

Tôi đã đi Ba Bể – Bắc Kạn, nơi có một hang động rất đẹp là hang động ở khu vực Chợ Lèng (hang Cổng Trời). Khi chúng tôi vào khảo sát, lúc đó hang thật sự đẹp, ngoài gần cửa hang còn có một di chỉ khảo cổ mà chính tay tôi bới được một số mảnh gốm sứ cổ.

Sau khi khảo sát, chúng tôi có đề xuất biến hang động này thành hang du lịch vì hang có hệ thống nhũ đá rất đẹp. Sau một thời gian quay lại, hang đã được đổi tên và được khai thác làm du lịch thật nhưng chúng tôi không thể nhận ra nó nữa vì rất nhiều vị trí trong hang đã bị thay đổi. Với hệ thống bậc lên xuống bằng bêtông, cảnh quan và hình thái của hang không còn như trước và bị phá hủy một cách nghiêm trọng không thể phục hồi được.

Kỹ sư ĐỖ VĂN THẮNG
(phòng nghiên cứu kiến tạo địa mạo, Viện Khoa học địa chất và khoáng sản)

March 1, 2010

Nghèo nàn sản phẩm du lịch Việt Nam

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 4:43 am
Tags: , ,

<!–NGay gio Modified

–>

20/02/2010 23:58

Khách nước ngoài thật sự bối rối khi mua quà lưu niệm ở VN – Ảnh: H.Việt
Du khách quốc tế đặc biệt ưa chuộng những món quà lưu niệm làm bằng tay (handmade), làng nghề truyền thống ở Việt Nam có mặt ở khắp nơi trên cả nước… Cầu có, cung có nhưng nói về sản phẩm du lịch làm quà lưu niệm cho du khách khi đến VN vẫn hết sức đơn điệu, nghèo nàn. Nghịch lý là trong khi ta nỗ lực kiếm từng USD xuất khẩu thì lại lãng phí một nguồn lực khổng lồ từ việc xuất khẩu tại chỗ trong nhiều năm qua.

Hàng lưu niệm Việt Nam xuất xứ… từ Trung Quốc, Thái Lan

Sapa, thị trấn trong sương cuốn hút du khách quốc tế nhờ vẻ hoang sơ và không khí trong lành của rừng núi. Thổ cẩm được coi là món quà lưu niệm đặc sắc nhất của thị trấn này và được khách mua nhiều nhất. Tuy nhiên, rất khó để tìm được một cửa hàng bán thổ cẩm chuyên nghiệp dù địa danh Sapa đã trở thành điểm đến của du khách trong và ngoài nước hàng chục năm nay. Thổ cẩm được bán ở Sapa hiện chủ yếu từ các cô gái, các cụ người dân tộc thiểu số. Họ cầm trên tay vài tấm thổ cẩm, rồi mặc sức chèo kéo du khách với giá cả không nhất quán. Ở các bản có đông khách lui tới, tình trạng này cũng diễn ra tương tự khiến khách hàng e ngại.

Một chuyên gia nước ngoài làm việc lâu năm tại Hà Nội cho biết, 5 năm ở Hà Nội, món quà lưu niệm mà ông mang về cho bạn bè, người thân ở Mỹ mỗi dịp về nước không thay đổi, đó là mô hình Chùa Một cột. “Thật khó tìm một món quà lưu niệm đặc trưng của Hà Nội ngoài mô hình Chùa Một cột” – vị chuyên gia này nói.

Tại TP.HCM cũng có rất nhiều cửa hàng với các sản phẩm làm bằng chất liệu tre, gỗ, sơn mài, đá, đồ trang sức kim loại, vải vóc, áo quần… Tuy nhiên nói đến sản phẩm du lịch đặc trưng của TP.HCM ngay cả người dân thành phố cũng lúng túng… Đây là lý do, du khách đến các cửa hàng lưu niệm chủ yếu để… tham quan thay vì mua sắm.

Chị T., phụ trách đối ngoại của một tập đoàn đa quốc gia tại TP.HCM kể, sau Tết dương lịch vừa rồi tổng giám đốc điều hành của tập đoàn có chuyến làm việc với lãnh đạo công ty con ở VN. Trong lịch trình 3 ngày ở TP.HCM, ông cùng vợ có 1 ngày tham quan thành phố và mua sắm nhưng “thời gian tham quan thì không có vấn đề gì. Tuy nhiên chương trình mua sắm là tôi ngán nhất bởi rất khó tư vấn cho khách mua món quà gì là hợp lý. Khách Mỹ không thích mua sơn mài, hàng thổ cẩm lại đơn điệu quá. Các sản phẩm làm bằng gỗ cũng không thực sự hấp dẫn…” – chị T. than thở.

Tình trạng nghèo nàn, đơn điệu của sản phẩm du lịch trong nước dẫn đến hàng loạt các cửa hàng chuyên bán đồ lưu niệm cho du khách đều có xuất xứ từ Trung Quốc, Thái Lan… Tại cửa hàng Phú Loan (đường Nguyễn Thiệp, Q.1) chuyên bán các sản phẩm mỹ nghệ, sơn mài, gỗ cho du khách nhưng nhìn kỹ thì biết ngay xuất xứ không phải của VN. Chủ cửa hàng Tuấn Hùng trên đường Pasteur, Q.1 chuyên bán mặt hàng tranh ghép gỗ, mỹ nghệ cho biết, các sản phẩm quà lưu niệm mà cửa hàng đang trưng bày đều là hàng Trung Quốc và Thái Lan. Một nhân viên bán hàng ở chợ Bến Thành cũng tiết lộ, rất nhiều mặt hàng lưu niệm ở đây là hàng Trung Quốc. Khu vực chợ đêm Bến Thành, đa phần các mặt hàng như giày dép, túi xách, dây chuyền… đều không rõ xuất xứ. Ngoài việc đơn giản về mẫu mã thì các sản phẩm trang sức, túi xách, giỏ tre, tranh chạm khắc gỗ, tranh sơn mài, tranh thêu, tượng đá, chai lọ thủy tinh, sành sứ, mặt nạ các nhân vật lịch sử, hình con rối… trong nước không thể cạnh tranh về chất lượng và giá thành so với hàng nhập khẩu. Đó là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng du khách đến Việt Nam lại mua hàng lưu niệm xuất xứ từ Trung Quốc, Thái Lan.

Chi tiêu ở Việt Nam chỉ bằng 1/5 Thái Lan

Ông Phạm Xuân Du, GĐ Công ty du lịch Xuân Nam, cho biết, khách quốc tế chi tiêu cho việc mua sắm ở VN rất thấp. Nếu như một khách tới Thái Lan bỏ ra trên dưới 500 USD để mua sắm, thì tại VN chỉ dừng lại không quá 100 USD. Trên thực tế, vấn đề làm thế nào để du khách quốc tế chịu “móc hầu bao” nhiều hơn khi đến Việt Nam đã được đặt ra nhiều năm nay nhưng tới giờ vẫn chưa có phương án khả thi. Chị Phan Phương Thảo, bán hàng ở cửa hàng sơn mài Phương Nam trên đường Nguyễn Trãi, TP.HCM kể, khách đến cửa hàng chị chủ yếu là khách người Pháp, họ mua những món quà nhỏ giá từ 5 – 10 USD, cao thì vài ba trăm USD chứ ít khi mua những món hàng lớn. Nguyên nhân do tranh sơn mài làm bằng gỗ, cẩn đá hay ốc nên khá nặng, không tiện mang theo nếu đi bằng máy bay (rất dễ bị quá cước).

Theo chủ một cửa hàng bán đồ lưu niệm cho du khách tại TP.HCM, khách mua tranh sơn mài rất dễ bị “hố” về chất lượng, nhất là những sản phẩm được bán dạo ở những điểm tham quan, thậm chí ở nhiều cửa hàng trong khu vực trung tâm thành phố. “Họ làm rất sơ sài nên khi khách mang về xứ lạnh, tranh sơn mài sẽ nhanh chóng bị cong và bung sơn. Nhiều người bán dạo bán một hộp sơn mài chỉ khoảng 30.000 đồng. Họ mua hộp nhựa rồi phun sơn lên để bán cho khách. Khách bị lừa nhưng không biết. Tình trạng này tồn tại nhiều năm nay và tiếp diễn đến tận bây giờ” – người này nói.

Nhận xét về vấn đề này, ông Du cho rằng, sản phẩm lưu niệm dành cho khách quốc tế ở VN nói chung rất đơn điệu về chủng loại, mẫu mã và giá cả. Hầu như không tìm được sản phẩm đặc trưng mang tính “mũi nhọn”, đúng thị hiếu, không quá lớn mà cũng không quá nặng phù hợp với khách du lịch. Ngay cả những trung tâm mua sắm tầm cỡ chúng ta cũng còn thiếu thì rất khó nói đến việc “móc hầu bao” của du khách.

TP.HCM từng bình chọn những điểm mua sắm đúng chuẩn, năm 2009 cũng đã chi ngân sách 2,7 tỉ đồng cho Sở VH-TT-DL thực hiện chương trình “TP.HCM – 100 điều thú vị”, trong đó có phần chọn 10 điểm mua sắm thú vị. Tuy nhiên, cho đến nay cả Tổng cục Du lịch và ngành du lịch TP.HCM chưa có một cuộc nghiên cứu công phu nào về nhu cầu mua sắm của khách quốc tế khi tới VN, để đầu tư xây dựng sản phẩm mang tính đặc trưng của VN. Món quà tặng nào mang tính đặc trưng của TPHCM, của VN? Câu trả lời hẳn là rất khó khăn.

February 24, 2010

Hồi hộp… cáp treo

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:11 am
Tags: ,
21/02/2010 0:20

Cáp treo Chùa Hương từ khi hoạt động luôn đông khách – Ảnh: Lưu Quang Phổ
Mất điện 45 phút, hàng trăm khách lơ lửng trên cabin cáp treo. Đến chiều 20.2, hệ thống cáp treo Chùa Hương vẫn không hoạt động.

Khi cáp treo mất điện

Trong hai ngày mở hội, từ 19.2, khu di tích nổi tiếng Chùa Hương thuộc huyện Mỹ Đức, Hà Nội đã đón gần 9 vạn du khách tới hành hương lễ Phật (ngày 19.2 có 4,5 vạn du khách, ngày 20.2 có 4,3 vạn du khách). Mọi việc đều diễn ra tốt đẹp nếu không xảy ra việc mất điện đột ngột trên hệ thống cáp treo lên động Hương Tích chiều 19.2.

Trao đổi với phóng viên Thanh Niên, ông Lê Văn Sang, Chủ tịch UBND huyện Mỹ Đức, Hà Nội cho biết bước đầu đã xác minh được nguyên nhân sự cố nói trên là do việc lưới điện quốc gia trục trặc làm cháy biến thế điện, làm cháy thiết bị cầu dao của lưới điện cáp treo Chùa Hương. Hiện Công ty cổ phần cáp treo Chùa Hương đang tìm mua cầu dao mới về thay thế.

Trước đó, vào khoảng 15 giờ 30 chiều 19.2, toàn bộ huyện Mỹ Đức bị mất điện do sự cố tại trạm biến áp trung gian Vân Đình, Ứng Hòa. Toàn bộ khu vực di tích Chùa Hương cũng bị mất điện và hệ thống cáp treo bị tê liệt khi đang vận chuyển khách lên động Hương Tích, làm cho hàng trăm du khách (trong đó có cả phụ nữ, người già và trẻ em) bị treo lơ lửng trên các cabin nằm cách mặt đất cả trăm mét suốt 45 phút trong tâm trạng đầy lo lắng. Việc mất điện đột ngột hệ thống cáp treo đã gây nhốn nháo, ứ đọng hành khách tại ga cáp treo. Rất may, sau đó, nguồn điện lưới cho khu vực Chùa Hương được cấp lại trong vòng 1 giờ và hệ thống cáp treo hoạt động trở lại, đưa số du khách bị mắc kẹt trên không trở về ga Thiên Trù. Nhưng ngay sau đó, sự cố mất điện lại tiếp diễn trên toàn bộ huyện Mỹ Đức, và kéo dài tới 20 giờ tối 19.2 thì sự cố trạm điện Vân Đình mới được khắc phục và cấp điện trở lại.

Từ năm 2006, hệ thống cáp treo Chùa Hương được đưa vào hoạt động với 45 cabin đi qua 3 nhà ga (Thiên Trù, Giải Oan và Hương Tích). Tổng chiều dài toàn tuyến cáp là hơn 1 km. Mỗi cabin chở được 6 hành khách và mỗi giờ hệ thống này vận chuyển được chừng 1.000 khách. Đây là lần đầu tiên hành khách bị treo trên không do mất điện ở hệ thống cáp treo Chùa Hương. “Bình thường, nếu mất điện nguồn thì sau 5 phút, máy phát điện tự hành của trạm điện cáp treo sẽ hoạt động ngay để tiếp tục cung cấp điện, đảm bảo cho việc vận hành của các cabin đang chở khách trên cao. Nhưng trong sự cố này, do chập cầu chì, xung đột điện phóng vào làm cháy automat nên máy phát điện tự hành cũng bó tay” – ông Sang phân tích.

Ông Lê Văn Sang cho biết thêm, tuy điện lưới quốc gia đã được cấp lại cho khu vực Chùa Hương, nhưng đến chiều 20.2, hệ thống cáp treo Chùa Hương vẫn không hoạt động được. Do lưới điện cáp ngầm ngay tại trạm biến áp bị hở điện nên máy phát điện tự hành dự trữ cũng không thể hoạt động được vì không đảm bảo an toàn. Sự cố đang được Chi nhánh điện huyện Mỹ Đức và Công ty cổ phần cáp treo Chùa Hương tập trung kiểm tra, sửa chữa. Ông Sang đã yêu cầu công ty dừng toàn bộ hoạt động của hệ thống cáp treo Chùa Hương để khắc phục tuyệt đối an toàn mới cho tiếp tục vận hành. Do cáp treo tê liệt, nên du khách lên thăm động Hương Tích phải hành hương bằng đường bộ trong ngày 20.2. Ông Sang cho biết, có khả năng trong ngày 21.2, hệ thống cáp treo Chùa Hương mới hoạt động trở lại bình thường.

Không phải lần đầu…

Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra sự cố liên quan đến hệ thống cáp treo tại Việt Nam. Ngày 19.3.2008, tại hệ thống cáp treo tuyến Giải Oan – Hoa Yên khu vực Yên Tử (Quảng Ninh) đã xảy ra sự cố khiến tuyến cáp treo này phải ngưng hoạt động khi cầu chì của hệ thống chống sét của cáp treo bị chập, cháy. Ông Phạm Gia Lượng, Phó cục trưởng Cục An toàn lao động (Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội) cho biết thêm, trước đây, tại hệ thống cáp treo núi Bà Đen (Tây Ninh) đã xảy ra 2 sự cố liên quan đến cửa cabin. Theo ông Lượng, do việc đóng mở cabin của hệ thống cáp treo công nghệ của Trung Quốc không thật sự chắc chắn nên một người dân vì u buồn chuyện gì đó trong cuộc sống đã mở cửa cabin nhảy xuống đất. Vụ thứ 2, khi cháu bé tựa người vào cửa cabin, cửa đã bật mở và cháu bé rơi xuống đất. Rất may, không có thương vong xảy ra trong cả hai sự cố này. Tuy nhiên, người ta đã phải sửa lỗi kỹ thuật bằng cách lắp thêm hệ thống dây xích an toàn tại khu vực cửa cabin cáp treo.

Bắt đầu du nhập vào Việt Nam khoảng 7 – 8 năm trước, đến nay, hệ thống cáp treo đã được lắp đặt ở rất nhiều khu du lịch khắp từ Bắc vào Nam như: Yên Tử, chùa Hương, Bà Nà, Vinpearl Land, núi Lớn (Vũng Tàu)… góp phần phục vụ đắc lực du khách tham quan danh lam thắng cảnh. Ông Trần Thục, nguyên Cục trưởng Cục Giám định nhà nước về chất lượng công trình xây dựng (Bộ Xây dựng) cho biết, cáp treo là một trong những hệ thống thiết bị có yêu cầu nghiêm ngặt về kỹ thuật an toàn, khi vận hành có liên quan trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng của nhiều người. Vì thế, khi triển khai các công trình xây dựng cáp treo, phải kiểm soát rất chặt chẽ từ khâu thiết kế đến tổ chức xây dựng công trình.

Theo ông Phạm Gia Lượng, hệ thống cáp treo ở nước ta được xây dựng trong vùng thung lũng, nên ít chịu ảnh hưởng của gió bão; có độ dốc lớn nhưng khoảng cách giữa các trạm ga lại ngắn hơn so với các hệ thống cáp treo ở các nước khác trên thế giới. Và mặc dù, từ trước đến nay, ở VN mới chỉ xảy ra một vài sự cố nhỏ liên quan đến cáp treo nhưng nguy cơ xảy ra sự cố, mất an toàn khi vận hành cáp treo như cửa cabin bất ngờ bật mở hất du khách xuống đất, đứt cáp, rơi cabin, cabin bị treo giữa các trạm ga… vẫn luôn hiện hữu. Ông Lượng cho rằng, hiện chúng ta chưa chủ động, chưa sẵn sàng trong việc đánh giá tiêu chuẩn an toàn của các hệ thống cáp treo do các nước sản xuất với công nghệ khác nhau. “Cáp treo đã có mặt ở VN khoảng 7 – 8 năm nhưng chúng ta còn hạn chế trong việc chủ động về kỹ thuật để đảm bảo an toàn, cơ quan kiểm soát đánh giá chưa sẵn sàng”, ông Lượng nói.

Thêm vào đó, vẫn theo ông Lượng, hệ thống cáp treo hiện có ở VN được xây dựng theo những công nghệ và tiêu chuẩn khác nhau, trong đó nếu theo tiêu chuẩn châu Âu thì yên tâm, còn nếu theo tiêu chuẩn của một số nước khác thì vẫn còn những quan ngại nhất định. Việc thực hiện quy trình vận hành an toàn cũng là điều phải nghĩ tới khi mà theo quy định, cứ có gió cấp 5 – cấp 6 là phải ngừng hoạt động cáp treo, nhưng trên thực tế, vì lợi nhuận kinh tế, người ta vẫn cho chạy cáp treo.

Ông Lượng cho biết, thông tư về quản lý các công trình vui chơi công cộng, hệ thống cáp treo, máng trượt vừa mới được ban hành vào đầu năm 2010. “Thông tư có hiệu lực, chúng tôi mới có cái “gậy” để tiến hành kiểm tra đánh giá tổng thể các hệ thống cáp treo đã lắp đặt, trong đó đặc biệt lưu ý đến vấn đề an toàn trong vận hành, nhằm loại trừ các nguy cơ xảy ra sự cố, đảm bảo an toàn cho du khách”, ông Lượng nói.

Nguồn: thanhnien.com

January 6, 2010

Something fishy is going on Visiting a fish sauce factory in Vietnam is like going on a wine-tasting tour of a vineyard, only a more pungent experience

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 5:54 am
Tags: , ,
The Straits Times (Singapore)
January 5, 2010 Tuesday
Something fishy is going on
Visiting a fish sauce factory in Vietnam is like going on a wine-tasting tour of a vineyard, only a more pungent experience

Gemma Price

When cruising through Normandy in France, you might stop to pick up a few rounds of Camembert. While in Spain, you would want to sample some of the finest Iberian acorn ham as you stand in a forest of suspended hams at a Seville charcuter?a.

In Vietnam, the speciality is fish sauce and I was keen to sample some of this highly prized tincture in its purest form.

My quest took me to Phan Thiet, a sunny beach town located 200km east of southern economic hub Ho Chi Minh City. In recent years, this picturesque sequence of sandy bays has been popularised as one of Asia’s top kite-surfing destinations. But the region’s main industry, fishing and the manufacture of fish sauce, is still going strong.

The distinct – and stinky – brown liquid forms the foundation of Vietnam’s rich and varied cuisine, and is a fixture at almost every Vietnamese meal. Nuoc mam, or fish sauce, can be used at any stage of the cooking process: as a marinade for meat, a stock base, added for flavour or diluted to create a light dipping sauce.

It is one of Vietnam’s proudest culinary traditions and, like a fine wine or mature cheese, quality ranges from simple working kitchen standard to high-end connoisseur specialities.

The Sao Vang Dat Viet (Vietnam’s Golden Star) is awarded to the creme de la creme and competition is fierce. There are around 600 nuoc mam factories of different sizes in Binh Thuan province, producing a combined total of 36 million litres a year.

The provincial capital Phan Thiet and nearby town of Muine are recognised as the country’s leading sources of fish sauce, and an excursion to the local factories is an interesting, albeit overwhelming, sensory experience.

At Phan Thiet’s Fish Sauce Joint Stock Company (Fisaco), the biggest operation of all which produces 16 million litres of nuoc mam every year under four brand names, curious gastronomes are offered a somewhat smellier take on a wine-tasting tour: a guided stroll around the compound to see the process in all its olfactory foulness as well as the opportunity to sample some of the finished products.

The tours, which are free, are conducted from Mondays to Fridays, from 9am to 5pm.

‘Anchovies or salmon are best but you can use pretty much any fish. We collect ours from the port or market as soon as the fishermen dock every morning,’ explained my tour guide as we meandered between the jars and barrels.

‘The fast option is to put fish into 30-tonne wooden tanks called leu at a fish to salt ratio of 10 to four, or three to one,’ he continued. ‘We don’t wash the fish first – they have already been washed by the sea – and the run-off (the salt and water mixture that runs through the layers of fish and sinks to the bottom) from the fish is removed through a hole in the bottom of the tank, and put through the tank again and again. Within five days, we can take the first fish sauce.’

Once the first high-grade sauce has been decanted from the festering cocktail, manufacturers will add more salt and water to produce another 60 litres of low-grade product. Like with olive oil, the quality of the first collection is the best. Rich, dark and pungently aromatic, this black gold earns the makers around 40,000 dong (S $3) a litre.

‘The other, more traditional method is to layer fish sauce and salt in jars under the sun and wait for three months while natural hydrolysis occurs,’ said the tour guide.

This low-tech method has been used by fishing families all over Binh Thuan province for generations. Most of the families do not offer tours as a matter of course, but it seems everyone knows someone with a boutique outfit. Just mentioning my interest in trying the local speciality at a beachfront cafe was enough to secure an invite to one of the staff’s uncle’s nuoc mam shop.

A 15-minute motorbike ride later, I found myself in a lean-to shack fronting a family-owned yard along Muine beach’s main stretch.

Under the shade of a rickety corrugated iron roof fringed by coconut trees, a girl dressed in pink floral pyjamas and, incongruously, white heavy-duty rubber boots squatted over a collection of dish bowls, cutting the dorsal fins of a dead, bleached-pink perch.

Catching sight of us, she waved cheerily and gestured towards the yard out back, where immense clay jars arranged roughly in three haphazard rows bore the full brunt of the scorching midday sun, some topped with bamboo lids, some capped with recycled rubber tyres, and all elevated from the sandy ground on chunks of house brick.

In Muine, statistically Vietnam’s most sunny locale, the midday sun is unforgiving. But here in the yard the air seemed to shimmer more from the rank stench than the tropical heat. In each of the still, solemn brown bellies a wickedly mephitic mix was silently festering away – a salty cocktail of rotting, fermenting fish that could singe nose hair at 100 paces.

‘It’s very important to keep the temperature constantly high – a higher temperature means better fish sauce,’ explained my waitress-cum-tour guide Nhu from beneath her newspaper sun visor.

‘After a few months, you draw the nuoc mam off and filter it. Each of these jars has a capacity of 400 litres and the first tapping will give 100 litres of premium nuoc nam.’

In the past, local producers would give bus drivers ferrying tourists between Nha Trang and Ho Chi Minh City a tip to stop at their factory shop. Militant schedules imposed by tour companies have meant this practice has stopped completely. Besides, let’s face it, when you are happily snoozing away the 10-hour jaunt between the two destinations, an opportunity to experience one of the most offensive smells on the planet is not much of an incentive to get up.

Now it is only Fisaco that offers a taste tour.

Standing among wooden barrels surrounded by an assortment of bottles, I felt like I was attending a wine tasting at a vineyard – apart from the smell, of course.

The Vietnamese even package and promote their brands just like a fine wine. ‘Purity and well-balanced flavour’, proclaimed the Fisaco brand label. The nose was not unpleasant: Rich, acrid, meaty, it was reminiscent of Bovril and Worcester sauce.

On the palate, the caramel liquid was salty, with well-rounded salmon tones that developed quickly on the tongue. When used as a dip, marinade or sauce base, nuoc mam is commonly mixed with lime juice, water and sugar.

But even undiluted I found it flavourful and extremely appetising. I bought three bottles (15,000 to 40,000 dong a bottle) and then went in search of some of Phan Thiet’s more pleasurable aromas at the Princess d’Annam resort, Vietnam’s first all-villa boutique luxury resort 35km south of the Fisaco factory.

stlife@sph.com.sg

Gemma Price is a freelance writer based in Ho Chi Minh City.

January 3, 2010

Du lịch vẫn hấp dẫn nhà đầu tư

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:49 am
Tags: ,

BKTSG Online) – Bất chấp những khó khăn về kinh tế, mảng đầu tư vào lĩnh vực du lịch vẫn sôi động. Tổng vốn đầu tư cho mảng du lịch vẫn chiếm đến 44,7% tổng số vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài vào Việt Nam.

Theo báo cáo của Tổng cục Du lịch, tính đến tháng 11 năm 2009, đã có 31 dự án đầu tư vào lĩnh vực lưu trú và ăn uống được cấp phép với số vốn đăng ký gần 5 tỉ đô la Mỹ. Ngoài ra, 8 dự án khác cũng đăng ký tăng vốn với tổng số vốn đăng ký thêm là 3,8 tỉ đô la.

“Tổng số vốn mới đăng ký và vốn tăng thêm trong lĩnh vực dịch vụ lưu trú và ăn uống là 8,8 tỉ đô la Mỹ, chiếm khoảng 44,7% tổng vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam”, trích từ báo cáo của tổng cục.

Theo tổng cục, tính đến tháng 11-2009, cả nước có khoảng 10.900 cơ sở lưu trú với trên 215.000 phòng. Trong đó, các khách sạn, khu nghỉ từ 3 đến năm sao chiếm khoảng 315 khách sạn với khoảng trên 33.600 phòng.

Năm 2009 là năm có khá nhiều biến cố tác động đến sự phát triển của ngành du lịch, tuy nhiên các địa phương đều tăng trưởng với mức doanh thu cả nước đạt gần 70.000 tỉ đồng, tăng 10% so với năm 2008. Nhận định này được đưa ra tại hội nghị tổng kết năm 2009 và triển khai công tác năm 2010 do Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch tổ chức vào sáng ngày 28-12 tại thành phố Đà Nẵng.

Theo báo cáo tổng kết, mặc dù khách quốc tế trong năm 2009 chỉ đạt 3,8 triệu lượt khách, giảm 11,5% so với 2008, nhưng khách nội địa tăng 19%, đạt 25 triệu lượt khách.

Về Văn hóa, năm 2009, Việt Nam có thêm hai di sản văn hóa được UNESCO công nhận là di sản thế giới; có 51 di tích được Bộ trưởng Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch quyết định xếp hạng di tích lịch sử- văn hóa quốc gia; 10 di tích hoàn thiện hồ sơ trình Thủ tướng Chính phủ xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt.

Vấn đề mà ngành này đang đặt nhiều quan tâm đó là nguồn nhân lực. Theo nhận xét của lãnh đạo Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch thì đội ngũ cán bộ quản lý ngành cấp cơ sở vẫn vừa thiếu, vừa biến động nhiều; mức đầu tư ngân sách còn thấp, chưa được bố trí vốn kịp thời…

Ngoài ra, vấn đề xuống cấp của các di tích văn hóa lịch sử cũng là mối quan tâm lớn của ngành. Nhiều nơi di tích, danh lam vẫn bị xâm hại; kinh phí chương trình bảo tồn chống xuống cấp các di tích quốc gia vẫn còn rất thấp so với nhu cầu thực tế, nhiều nơi phải đầu tư dàn trải, thời gian kéo dài nhiều năm như phố cổ Hội An, di tích Cố đô Huế, khu di tích Lam Kinh…

December 29, 2009

Ấn tượng Indonesia

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:56 am
Tags: ,

Hồng Văn
Thứ Hai,  28/12/2009, 09:28 (GMT+7)
Phóng to

Thu nhỏ

Add to Favorites

In bài

Gửi cho bạn bè

Ấn tượng Indonesia

Hồng Văn

Một nhóm học sinh ở thành phố Bandung đang biểu diễn nhạc cụ dân tộc bằng tre của Indonesia phục vụ du khách. Ảnh: Hồng Văn

(TBKTSG Online) – Năm ngày bốn đêm ở Indonesia, quốc gia có người theo đạo Hồi đông nhất thế giới, chẳng khác gì một chuyến “cưỡi ngựa xem hoa”. Thế nhưng, với người ít có dịp ra nước ngoài như tôi thì những điều tận mắt nhìn thấy trên hành trình ngắn ngủi ấy cũng đủ có nhiều ấn tượng với những suy nghĩ, so sánh với chuyện xứ mình.

Chuyện giao thông

Trước khi đi Indonesia, tôi thường nghe bạn bè từng đi truyền miệng nhau là ở Jakarta tình trạng cũng kẹt xe dữ dội và giao thông cũng rối rắm không khác gì xứ mình; nhưng đến nơi mới biết người dân họ ý thức giao thông tốt hơn chúng ta rất nhiều.

Đường phố ở Jakarta chằng chịt như mạng nhện, nào là đường trên cao, đường cao tốc rồi cũng đường hẻm tùm lum. Điều rất dễ thấy là đường phố của họ nhiều và cũng không rộng lắm; đa phần trong thành phố, đường chỉ có 2 làn xe.

Vị trí đặt quảng cáo

Kể cả Bandung, thành phố du lịch, nghỉ dưỡng cách Jakarta 180km cũng vậy. Đường nhỏ nhưng lượng xe máy ít hơn nhiều so với TPHCM, nhất là do người đi đường có ý thức về trật tự giao thông và nên dù trong nội thành, các loại xe có thể chạy với tốc độ khá cao.

Đường trong thành phố nhỏ, chỉ có hai làn xe ô tô nhưng bác tài xế xe khách chở đoàn chúng tôi thường xuyên chạy 40-50 km/giờ. Lúc đầu, cả 30 người trên xe chúng tôi, ai cũng lo ngại khi thấy bác tài lái xe chạy nhanh, qua cua như biểu diễn xiếc, dù chưa thấy gặp tình huống nào nguy hiểm.

Nhưng chỉ vài ngày sau, chúng tôi đều có chung nhận xét là người dân địa phương có ý thức rất tốt khi tham gia giao thông, ai nấy đi đúng phần đường của mình.

Để ý quan sát, chúng tôi thấy hễ mỗi khi xe chở chúng tôi từ một điểm nào đó de lui ra đường chính thì gần như có một ai đó đi xe máy đã tự động dừng lại nhường lối và thậm chí họ còn giơ tay báo hiệu có xe lui bên trong ra. Một buổi tối ở thành phố Bandung, khi xe chúng tôi quay đầu trên một con đường, một người bán hàng giống như bán hàng rong xứ ta, chạy ra đường giơ tay báo cho các xe khác phía sau ngừng lại.

Đến ngày cuối cùng của chuyến đi, từ thành phố Bandung trở về Jakarta bằng đường cao tốc chỉ mất hơn hai giờ vượt qua 180 ki lô mét. Kẹt xe ở Jakarta ra sao thì tôi chưa hề thấy, nhưng di chuyển liên tục trong 5 ngày 4 đêm ở đây tôi chẳng hề thấy kẹt xe, mà thấy rõ là quy hoạch hệ thống giao thông và xây dựng đường xá rất bài bản. Đặc biệt là ấn tượng tốt về ý thức tham gia giao thông của người dân Indonesia ở những nơi tôi vừa đi qua.

Khi học sinh làm tình nguyện viên

Như một trùng hợp ngẫu nhiên, trước chuyến đi Indonesia, tôi vừa tham dự cuộc hội thảo do một giáo sư ở Nhật chủ trì nói về công tác xã hội và tình nguyện viên. Vị giáo sư này cho biết ở nhiều nước trên thế giới, kể cả các nước phát triển như Mỹ, tình nguyện viên không chỉ đơn thuần làm các công việc từ thiện, mà bản thân việc tham gia công tác xã hội còn có tác dụng giáo dục con người, nhất là đối với giới học sinh.

Học sinh Indonesia tranh thủ làm bài ngay trên sàn nhà của Bảo tàng Quốc gia sau khi được hướng dẫn viên giảng giải về lịch sử đất nước. Ảnh: Hồng Văn

Người dân Indonesia tự hào về công trình đài tưởng niệm quốc gia, được xây dựng ở thủ đô Jakarta từ những năm 60 của thế kỷ trước, dưới thời Tổng thống Sukarno, người đặt nền móng cho độc lập của quốc gia này sau thế chiến thứ II. Đài tưởng niệm này có hạng mục chính là một tháp cao 137 mét và tầng hầm dưới chân tháp là một bảo tàng lịch sử về công cuộc xây dựng và phát triển đất nước Indonesia, tọa lạc trong một khuôn viên rộng khoảng gấp đôi công viên Tao Đàn (TPHCM).

Đoàn chúng tôi vào thăm đài tưởng niệm nay và được các hướng dẫn viên đưa lên đỉnh tháp, gần nơi có dát 35 ki lô gam vàng ròng. Tôi không khỏi tò mò khi thấy những hướng dẫn viên khá trẻ, nếu không nói là quá trẻ so với độ tuổi lao động chứ không giống như nhân viên bảo tàng hay các hướng dẫn viên du lịch ở xứ ta. Tôi bắt chuyện hỏi thử thì thật bất ngờ, những hướng dẫn viên này chính là học sinh, sinh viên đăng ký làm tình nguyện viên cho đài tưởng niệm quốc gia này.

Họ tự nguyện xin vào làm việc ở đây như tham gia một khóa học thực tế sinh động về môn lịch sử và thấy tự hào khi được hướng dẫn lịch sử đất nước mình với du khách trong và ngoài nước. Tất nhiên, mỗi nhóm tình nguyện viên đều được một nhân viên của đài tưởng niệm kèm cặp, hoặc người tình nguyện có thâm niên lâu sẽ chỉ người mới vào.

Tôi càng bất ngờ hơn khi vào tầng hầm, tham quan bảo tàng lịch sử của Indonesia thì thấy có khá ít người lớn tuổi, trong khi trẻ em mặc đồng phục học sinh thì ken đặc. Từng nhóm học sinh có thầy cô giáo hướng dẫn như hướng dẫn viên ở bảo tàng xứ ta, nhưng họ làm bài bản hơn nhiều. Cứ sau một hồi hướng dẫn, thầy hay cô giáo hô lên kiểu như “bắt đầu” của tiếng Việt thì học sinh thi nhau ghi chép vào vở, sổ tay và sau đó trả lời cho thầy cô giáo.

Thì ra các thầy cô dắt học sinh tới tham quan bảo tàng, kết hợp với học môn lịch sử và kiểm tra bài ngay tại chỗ sau khi giới thiệu xong. Nhìn thấy lũ trẻ thích thú làm bài lịch sử và cãi nhau inh ỏi ngay tại bảo tàng, tôi chợt nghĩ tới con gái của mình, đang học lớp Sáu mà mỗi năm chỉ có một hoặc hai buổi đi ngoại khóa, chủ yếu là tham quan Đầm Sen, Suối Tiên hay đi đền Bến Dược, Củ Chi… và chắc chắn không hề có việc kiểm tra bài ngay tại chỗ thế này.

Một thầy giáo đi cùng học sinh cho biết gần như tháng nào anh cũng đưa học sinh tới đây để giảng giải môn lịch sử đất nước, rồi quá trình bị người Hà Lan đô hộ kéo dài hơn 3 thế kỷ…

Không chỉ ở đài tưởng niệm này mà đến các danh lam, di tích lịch sử khác ở Jakarta và vùng phụ cận, tôi đều gặp những tình nguyện viên là học sinh, sinh viên. Thiển nghĩ, đây là một phương pháp giáo dục rất tốt mà chúng ta nên hướng tới, thay vì cứ giảng chay, học vẹt như đã bao năm nay.

Chuyến Famtrip của đoàn nhà báo và công ty du lịch sang Indonesia theo lời mời của hãng hàng không giá rẻ Air Asia sau khi hãng này mở đường bay thẳng TPHCM – Jakarta.

Create a free website or blog at WordPress.com.