Ktetaichinh’s Blog

March 18, 2011

Điều gì mới quan trọng?

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 5:24 am
Tags:

28 phản hồi Đăng bởi Khai Tâm on 18/03/2011

Cách đây một tuần trở về trước, hình ảnh “người Nhật” trong mắt mình = tỉ mẩn + lẩn thẩn. Hơi máy móc, kỷ luật, và có phần lạnh lùng nữa. Tóm lại, theo tự điển ngôn ngữ hiện đại, là “củ chuối”!

Một viên gạch lát đường trên vỉa hè bị vỡ cần thay thế.  Thông thường chỉ cần 1 người, 1 xô vữa, 1 cái bay nhỏ và 5 – 10 phút. Nhưng ở đây, dễ bắt gặp trên đường một nhóm 4-5 người, chỉ để lo cho cái hòn gạch vỡ!  Hai người chặn hai đầu, cách xa “hiện trường” mỗi đầu khoảng 10m để “phân luồng giao thông” – vì là vỉa hè nên chủ yếu là người đi bộ và xe đạp, một vài chiếc mỗi phút trong giờ cao điểm, thấp điểm có khi nửa tiếng mới có một xe đi ngang. Một người trực tiếp lát lại viên gạch, người còn lại chuẩn bị vật liệu, dụng cụ, môt người nữa có thể đứng giám sát.  Thỉnh thoảng chở con đi học hai đón con về ngang qua những nơi sửa đường, gặp 2 bác ở  đầu phất cờ, dừng xe lại chờ lệnh chiều kia thông, có hiệu lệnh “mời” mới được phép đi. Bao giờ cũng kèm lời xin lỗi, và cảm ơn vì đã chờ đợi.   Nơi nào trải lại đường hay sửa những đoạn hơi dài thì cứ thế mà nhân số người lên. Đoạn đường được vá dài 5m cũng có khoảng chục người làm việc.  Cũng may là đường xá tốt, không mấy khi cần sửa, chứ không một người Việt như mình sẽ cứ phải ái ngại. Mình là người làm trở ngại người ta làm việc, mà cứ phải nhận lời xin lỗi. Là sao?

Vẫn thầm trách móc nhà trường sao rèn học sinh như rèn lính trong quân đội, “hành” con mình. Mùa đông, dù lạnh đến mấy cũng không đi tất trong lớp học của trường mẫu giáo, kể cả lớp học nhỏ nhất. Hàng tuần đều có những cuộc đi dạo, bất kể trời nóng chảy mỡ hay lạnh cắt da.  Mỗi đứa trẻ đầu đội mũ đồng phục có miếng vải che tai che gáy, khoác trên vai bình nước trà và cứ thế cả cô cả trò rồng rắn lên mây.  Các cấp lớn hơn thì tập thể dục giữa trời nắng chang chang.  Giữa mùa hè, đạp xe đi chợ, trời nắng người lớn đi trên đường còn thấy hoa xanh đỏ tím vàng hiện ra trước mắt, ngó vào sân trường thấy lũ trẻ đầu trần ngồi thành hàng giữa sân không một bóng cây, chờ đến lượt chạy!  Bụng dạ lẩm bẩm “Đúng là phát xít”.  Nhưng đó là mấy năm trước.  Công cuộc rèn con mình của nhà trường có hiệu quả trông thấy, chỉ sau khi sang đến năm nay bọn trẻ ít ốm đau hẳn đi kể cả những hôm thời tiết khắc nghiệt . Đấy không phải do công của người mẹ.

Một tuần nay thấy thêm nhiều thứ.

Trên TV, lãnh đạo đất nước kêu gọi người dân không mua xăng dầu tích trữ, để dành xăng cho những người sẽ phải đi di tản một chặng đường dài.  Rồi xăng dầu, dù vẫn có, nhưng nhiều nơi giới hạn số tiền mỗi lần mua.

Tưởng rằng tình hình biến động giá cả hàng hóa sẽ thay đổi, nhưng không. Ở vùng bị thiên tai, thậm chí các chủ máy bán hàng tự động mở ra phát miễn phí cho đồng bào. Các siêu thị hết hàng sớm trước khi có hàng mới đến, ông chủ đứng trước cửa xin lỗi vì không có đủ cung cấp cho nhu cầu của mọi người. Tại một cửa hàng mỳ ramen gần nơi tạm trú, chủ cửa hàng mở cửa và mời miễn phí tất cả mọi người, cho đến khi hết nguyên liệu để nấu. Trong tiết trời lạnh giá như giữa mùa đông  (trên dưới 0 độ C), tô mỳ nóng có sức mạnh thật lớn, cả về tinh thần.

Ở những nơi xa hơn, hàng hóa giảm giá, nhất là các nhu yếu phẩm. Lý do được chủ cửa hàng đưa ra: Để mọi người mua gửi/mang đến cho người thân ở những vùng bị nạn.

Hệ thống trang web bán hàng gần như lớn nhất nước ngừng gửi tất cả các thể loại email quảng cáo kể từ ngày 12.03, trong khi trung bình mỗi ngày một khách hàng phải nhận được 40-50 email quảng cáo của các cửa hàng trong hệ thống bán hàng !

Nếu “lạnh lùng”, tại sao người ta có thể yêu nhau được đến thế? Hóa ra mình nhầm.

Bởi ở đây người ta hiểu, tài nguyên quan trọng bậc nhất chính là  CON NGƯỜI.  Vì chẳng có tài nguyên gì, nên người ta càng coi trọng thứ vốn quý nhất này. Và cũng vì coi trọng con người, họ trở thành một trong những nền kinh tế đứng đầu thế giới, và hiện giờ, họ đã chứng minh cho cả thế giới biết họ có một nền văn hóa cũng đứng đầu thế giới.

Đơn giản là vậy nhưng mấy ai hiểu?

Một lần nữa, gia đình  KT xin cảm ơn những lời thăm hỏi từ tất cả, nhiều trong đó là những người bạn chưa từng gặp mặt.  Quả thực là trong cơn hoạn nạn mới thấy được nhiều thứ.  Thật xin lỗi nếu không trả lời kịp thời. KT chọn cách viết bài đều hàng ngày để báo bình an.

Có những comment ngỏ ý muốn quyên góp ủng hộ, xin hãy gửi tới Hội Chữ  Thập Đỏ Nhật Bản có địa chỉ trang web tại: http://www.jrc.or.jp/english/relief/l4/Vcms4_00002070.html

TrackBack URI

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: