Ktetaichinh’s Blog

March 17, 2010

Gian nan tìm nguồn vốn

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:06 pm
Tags: ,

Việc khan hiếm nguồn vốn huy động trong năm nay phần lớn là do trong năm ngoái, các ngân hàng đã tăng cường cho vay quá nhiều.

Hiện nay, ngân hàng đã được cho vay các khoản vay trung dài hạn với lãi suất thỏa thuận, tức có thể cao hơn lãi suất trần, nhưng đầu vào – tức lãi suất huy động thì vẫn bị chặn ở mức cao nhất là 10,5%/năm. Do vậy, các ngân hàng hiện chỉ còn cách chạy đua về mặt sản phẩm, khuyến mãi… để thu hút nguồn tiền từ trong dân.

Tung sản phẩm mới

Anh H., khách hàng gửi tiết kiệm tại Techcombank, cho biết còn gần một tuần nữa thì sổ tiết kiệm 270 triệu đồng của anh tại ngân hàng này mới đến hạn. Tuy nhiên, trong vòng mấy ngày mà anh đã phải liên tục nhận bốn cú điện thoại của nhân viên ngân hàng mời chào nếu tiếp tục gửi lại ngân hàng chỉ cần kỳ hạn 1 tháng thôi thì anh sẽ được tăng thêm 180.000 đồng bên cạnh lãi suất 10,49%/năm. “Chỉ cần đến là sẽ có người làm thủ tục thật nhanh cho tôi liền. Tôi rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên tôi thấy mình được ngân hàng săn đón mặc dù đã gửi tiết kiệm nhiều năm rồi”, anh nói.

Trong năm nay, ngân hàng nào cũng đều đặt mục tiêu phải tăng trưởng nguồn vốn huy động cao ít nhất cũng là 30-40%. Tuy nhiên, lãi suất thì không thể cạnh tranh được với nhau vì ngân hàng nào cũng đã đưa lãi suất kỳ hạn từ 1-12 tháng ở mức 10,49%/năm. Vì thế, các ngân hàng gần đây liên tục tung ra những sản phẩm tiết kiệm với đủ loại tên để thu hút khách.

Ngân hàng TMCP Sài Gòn (SCB) từ đầu tháng 2 đến giờ đã đưa ra đến tám chương trình chăm sóc khách hàng, như tăng lãi suất, tung ra sản phẩm mới với nhiều ưu đãi… Mới đây, SCB đã cho ra mắt chương trình khuyến mãi “Rước lộc quà tặng” từ 15-3 đến 29-4 áp dụng đối với khách hàng cá nhân gửi tiết kiệm bằng tiền đồng hoặc đô la Mỹ kỳ hạn từ 1 đến 60 tháng. Tham gia chương trình, khách hàng có thể nhận đến ba ưu đãi tặng thêm tiền mặt, bao gồm: tặng ngay tiền mặt với tỷ lệ lên đến 0,6%/năm (trên số dư bằng tiền đồng) và 0,24%/năm (trên số dư bằng đô la), tặng tiền mặt cho khách hàng đã giao dịch ít nhất một lần ở SCB, và tặng tiền mặt khi khách hàng duy trì đúng hạn.

Ngoài các ưu đãi tặng tiền mặt nêu trên, khi gửi 2 tỉ đồng hoặc 120.000 đô la Mỹ với kỳ hạn từ ba tháng trở lên, khách hàng còn được tặng ngay một chỉ vàng SJC. Ngân hàng cũng mua vàng với giá cao hơn giá niêm yết cho các khách hàng muốn bán vàng lấy tiền đồng để gửi tiết kiệm.

Một lãnh đạo của ngân hàng này cho biết nhờ đưa nhiều loại sản phẩm mà vừa qua ngân hàng cũng huy động được kha khá, và đặc biệt trong ngày 16-3 huy động được tới 200 tỉ đồng.

Nhiều sản phẩm với các chương trình hấp dẫn như SCB mà huy động chỉ tăng “kha khá” theo vị lãnh đạo trên, vì thế những ngân hàng ít chương trình thì càng khó mà huy động vốn.

Ngân hàng Việt Á cũng từ đầu tuần này đưa ra sản phẩm tiết kiệm được lãnh lãi trước cho tất cả các kỳ hạn từ 1-12 tháng.

Còn Ngân hàng ACB, ngân hàng dẫn đầu khối ngân hàng cổ phần, cũng không thể đứng ngoài cuộc đua vì từ ngày 15-3, ACB đã triển khai chương trình khuyến mãi rút thăm may mắn đối với khách hàng gửi tiết kiệm. Tổng giá trị giải thưởng của chương này lên đến 2,5 tỉ đồng.

Tổng giám đốc ACB, ông Lý Xuân Hải “than” rằng huy động của ngân hàng từ sau Tết tăng không đều và tập trung vào các kỳ hạn ngắn, nhưng số cuối kỳ thì tương đối tốt. “Huy động so với tháng 10,11 năm ngoái thì tốt hơn hẳn nhưng so với giữa năm 2009 thì chỉ bằng khoảng 60%”, ông Hải nói.

Ông Cao Văn Đức, Phó tổng giám đốc Ngân hàng Việt Nam Thương Tín (VietBank), thì cho biết so với đầu năm vốn huy động của ngân hàng chỉ tăng xấp xỉ 10%, thấp hơn nhiều so với kỳ vọng của ngân hàng.

Đa dạng nguồn vốn huy động

Không dồn sức vào việc tung ra nhiều chương trình khuyến mãi, nhiều sản phẩm với lãi suất cao, một số ngân hàng như Sacombank thì tập trung vào việc đa dạng nguồn vốn huy động.

Ông Trần Xuân Huy, Tổng giám đốc Sacombank, phát biểu tại đại hội cổ đông đầu tuần rằng mục tiêu tăng 48% tổng huy động trong năm nay của ngân hàng không phải là dễ dàng trong bối cảnh cạnh tranh thu hút tiền gửi gay gắt như hiện nay nhưng Sacombank sẽ tìm cách để đa dạng nguồn vốn của mình.

Sacombank sẽ tiếp tục xúc tiến để vay vốn của các tổ chức nước ngoài cũng như phát hành trái phiếu nhằm đảm bảo nguồn vốn trung, dài hạn cho ngân hàng. Bên cạnh đó, ngân hàng này cho biết đang tập trung phát triển đội ngũ nhân viên bán hàng, túc trực tại các điểm giao dịch của Sacombank để tư vấn thật cặn kẽ cho khách hàng về tất cả các sản phẩm mà ngân hàng có. “Dần dần, số lượng các giao dịch viên sẽ giảm và đội ngũ nhân viên bán hàng của Sacombank sẽ tăng lên”, ông Huy nói.

Bên cạnh huy động tiền đồng, các ngân hàng còn chạy đua tăng lãi suất huy động đô la Mỹ lên để hút tiền gửi đô la Mỹ và khuyến khích doanh nghiệp chuyển sang vay đô la Mỹ với lãi suất thấp hơn, phần nào giảm bớt áp lực vay tiền đồng.

Việc khan hiếm nguồn vốn huy động trong năm nay phần lớn là do trong năm ngoái, các ngân hàng đã tăng cường cho vay quá nhiều, vượt hơn hẳn so với khả năng huy động vốn của mình. Trong năm 2009, tốc độ tăng trưởng tín dụng của toàn ngành là 38% trong khi huy động chỉ tăng 28,7%. Hai tháng đầu năm 2010, theo thông báo của Ngân hàng Nhà nước, huy động vốn giảm 0,17% so với cuối năm 2009 trong khi tín dụng lại tăng 1,4%.

Advertisements

Lãi suất gỡ nửa vời làm thêm rối

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:57 pm
Tags: , ,

TT – Đang diễn ra nhiều hiện tượng không bình thường trên thị trường tiền tệ. Người gửi tiền tiết kiệm luôn có thói quen gửi ngắn hạn, một vài tháng, thậm chí một vài tuần, bỗng dưng nay lại gửi đến 24 tháng (2 năm), thậm chí 36 tháng (3 năm).

Sự không bình thường này dẫn đến không bình thường khác là vốn huy động trung – dài hạn của ngân hàng (NH) vốn luôn ì ạch thì nay lại có xu hướng tăng.

Chưa hết, nhiều doanh nghiệp lại dồn dập vay vốn trung – dài hạn để sản xuất kinh doanh. Sự gia tăng vay vốn để đầu tư cũng là bất thường vì thị trường tiêu thụ trong thời gian tới không có gì hứa hẹn sẽ tăng trưởng đột biến.

Một điểm không bình thường nữa là đột nhiên nhiều NH giảm cho vay ngắn hạn mà chỉ lo cho vay trung – dài hạn.

Những điều không bình thường nêu trên diễn ra kể từ khi NH Nhà nước cho NH được áp dụng lãi suất thỏa thuận khi cho vay vốn trung – dài hạn nhưng vẫn buộc NH phải thực hiện trần lãi suất khi cho vay ngắn hạn.

Thật ra chẳng có chuyện người dân gửi tiền dài hạn, họ vẫn gửi ngắn hạn. Cũng không hề có chuyện doanh nghiệp mạnh tay vay vốn trung – dài hạn để đầu tư mở rộng sản xuất kinh doanh.

NH vẫn cho vay ngắn hạn bình thường. Chỉ có khác là tiền vay ngắn hạn ấy đã được chuyển sang núp dưới hình thức trung – dài hạn để được hưởng lãi suất thỏa thuận.

Có nhiều thuận lợi giúp NH lắt léo, biến ngắn thành dài. Điều đáng nói là những thuận lợi ấy được hình thành từ cơ chế trần lãi suất. Trần lãi suất huy động đã tạo ra mặt bằng lãi suất huy động xoay quanh 10,499%/năm cho tất cả các kỳ hạn, từ một tuần đến 36 tháng. Khách hàng gửi tiền 3 tháng nhưng NH động viên gửi kỳ hạn 24 hoặc 36 tháng với cam kết cho rút bất kỳ lúc nào, vì vậy gửi dài nhưng ngắn.

Vì sao NH phải biến tiền gửi ngắn hạn của khách hàng thành tiền gửi dài hạn? Đây cũng là cách NH lách để có vốn cho vay. Thực tế NH không thể huy động được nguồn vốn trung – dài hạn, mà phải chuyển 30% vốn ngắn hạn để cho vay trung – dài hạn. Nhiều NH đã dùng hết hạn mức này nên phải biến khoản gửi ngắn hạn của khách hàng thành trung – dài hạn để được cho vay theo lãi suất thỏa thuận.

Sự lắt léo, chuyển ngắn thành dài này là việc làm bất đắc dĩ của các NH nhưng là cần thiết để khơi thông dòng vốn.

Có nguyên nhân buộc các NH phải lách, đó là trần lãi suất cho vay. Nhiều NH nói họ thà để tiền trong kho còn hơn cho vay ngắn hạn theo trần lãi suất 12%/năm. Cho vay theo trần lãi suất 12%/năm chỉ ngang với mức lãi suất mà NH trả cho người gửi tiền (gồm 10,499% cộng với các khoản khuyến mãi, thưởng…), xem như NH lỗ phần chi phí khoảng 3%.

Ủy ban giám sát tài chính quốc gia đã đề nghị phải xóa bỏ trần lãi suất, cả huy động lẫn cho vay để khai thông dòng vốn. Nghị quyết của Chính phủ cũng mở đường để bỏ trần lãi suất vay ngắn hạn. Thế nhưng, thay vì gỡ tất cả thì NH Nhà nước lại chỉ bỏ trần lãi suất cho vay trung – dài hạn. Cơ chế cho dài buộc ngắn này tuy khai thông được vốn trung – dài hạn nhưng lại làm méo mó hoạt động huy động và cho vay vốn ngắn hạn.

Điểm khác giữa vốn ngắn hạn với trung – dài hạn là ngày tháng. Vay ngắn hạn thì 365 ngày trở lại. Còn vay trung – dài hạn phải trên 12 tháng, tức 366 ngày. Chỉ chênh nhau một ngày nhưng lãi suất vay lại chênh 3-5%/năm.

Các chuyên gia đã cảnh báo nếu cứ cho dài buộc ngắn, NH phải lách, dẫn đến những hệ quả xấu, đó là hạch toán của NH không phản ánh đúng thực chất các khoản vay/gửi; làm méo mó các con số thống kê, tưởng rằng doanh nghiệp gia tăng đầu tư, mở rộng sản xuất nhưng thực chất chỉ là những khoản vay ngắn hạn thông thường…

Ngân hàng “chê” vàng – Nhiều ngân hàng không thiết tha đối với khách gửi vàng mà khuyến khích họ bán vàng chuyển sang gửi VNĐ

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:56 pm
Tags: , , , ,

Hiện tại, các ngân hàng (NH) đang thực hiện giảm lãi suất huy động vàng với mức thấp nhất có thể. Đặc biệt một số NH từ chối nhận gửi vàng không kỳ hạn. Nguyên nhân chính là do nhu cầu vàng của nhà đầu tư hiện nay không còn nên các NH không dám huy động vào nhiều.
Lãi suất bèo
Nếu như vào thời điểm giữa năm 2009, các NH đã ào ạt huy động lãi suất tiền đồng, lẫn vàng với lãi suất huy động vàng cao hơn 10 lần so với hiện tại, có thời điểm lên đến 6%-7%/năm; thì nay các NH đang hạ dần mức lãi suất huy động vàng ở mức thấp nhất có thể.
Lãi suất huy động tại NH Phương Đông (OCB) kỳ hạn 1 tháng chỉ 0,3%/năm; kỳ hạn 3 tháng 0,35%… các kỳ hạn từ 6 tháng đến 1 năm là 0,5%. Đây cũng là mức lãi suất huy động bình quân mà các NH khác đang áp dụng. NH Sài Gòn (SCB) và một số NH khác còn khuyến khích khách bán vàng chuyển sang gửi VNĐ.

Tại các NH lớn, lãi suất huy động vàng kỳ hạn ngắn còn thấp hơn so các NH nhỏ. Tại Eximbank, kỳ hạn 1 tháng chỉ còn 0,25%…
Mặt khác, do lãi suất cho vay VNĐ cao, đầu ra của các NH thương mại chưa mấy thông suốt nên nhu cầu bán vàng lấy tiền mặt để cho vay cũng không còn, trong khi giá vàng lại có xu hướng giảm. Việc này khiến cho lãi suất huy động tiền gửi bằng vàng càng trở nên bèo bọt.
Sợ “ôm” vàng
Hiện tại, nhiều NH, đặc biệt là các NH nhỏ đã đóng cửa hoàn toàn với huy động vàng để tránh rủi ro. Theo ông Nguyễn Quốc Sỹ, Phó Tổng Giám đốc NH Miền Tây, trước đây, các NH đã tăng mạnh huy động vàng với hai mục đích chính là cho vay để kinh doanh, cho vay mua nhà nhưng thời điểm này cũng như vừa qua giá vàng biến động mạnh nên người vay đã bỏ cuộc.

Trong đó, không ít người đã quá sợ vì từng “ôm đắng nuốt cay” do lỡ vay vàng giá thấp và trả vào lúc giá vàng ngất ngưởng. Đối tượng thứ hai vay vàng của các NH là các nhà đầu tư vàng qua sàn, nhưng nay sàn vàng đã đến ngày chính thức đóng cửa. Khi nhu cầu không có thì các NH không còn tha thiết với vàng nữa.
Ngoài ra, trong thời điểm năm 2009, các NH huy động vàng với lãi suất cao nhằm bán ra lấy VNĐ phục vụ nhu cầu cho vay hoặc kiếm lợi nhuận. Hoặc họ có thể cân đối lại tài khoản bằng cách mua vàng trên tài khoản ở nước ngoài để tránh rủi ro.

Nay NH Nhà nước đã cấm hình thức kinh doanh vàng trên tài khoản, nên các NH cũng không dám huy động nhiều, vì rủi ro cao. Thậm chí sắp tới các NH thương mại có thể sẽ còn thu phí giữ hộ vàng cho khách hàng.

Thị trường vàng sẽ trầm lắng?

Theo ông Nguyễn Trung Anh, Phó Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Vàng Vina, giá vàng thế giới trong 3 tháng tới sẽ vẫn ổn định trong biên độ hẹp, khi giới đầu tư thế giới ngày càng thận trọng hơn trước những diễn biến nợ công của một số nền kinh tế.

Các nhà đầu tư trung và dài hạn cũng sẽ không tham gia đầu tư lớn, nên khó có sóng lớn. Đây là giai đoạn trầm lắng của thị trường vàng thế giới hằng năm.
Tại VN, nhà đầu tư vẫn nên phân bổ một phần tài sản vào vàng để đề phòng lạm phát trở lại. Nhưng chỉ nên nắm giữ một phần, vì hiện tại đang có những kênh đầu tư khác với tỉ suất sinh lợi cũng khá hấp dẫn.

Thêm vào đó, do lãi suất huy động VNĐ cao và lãi suất cho vay vàng thấp có thể thúc đẩy một bộ phận nhà đầu tư mạo hiểm vay vàng mang bán (do giá vàng tại VN đang cao hơn giá thế giới), đổi lấy VNĐ gửi tiết kiệm để hưởng chênh lệch lãi suất và chênh lệch giá.

Đây cũng là hoạt động phổ biến của các tiệm vàng và nhà đầu tư vàng VN từ trước đến nay. Điều này sẽ tiếp tục tạo áp lực lên giá vàng trong nước thời gian tới.

Cảnh giác khi hợp tác xuất khẩu với Châu Phi

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:52 pm
Tags: , ,
Lao Động số 59 Ngày 17/03/2010 Cập nhật: 8:14 AM, 17/03/2010
DN xuất khẩu của Việt Nam cần cẩn thận khi hợp tác với đối tác Châu Phi. Ảnh: TTXVN.
(LĐ) – Thông tin từ Vụ Thị trường Châu Phi, Tây Á, Nam Á – Bộ Công thương cho biết, trong thời gian vừa qua, một số doanh nghiệp (DN) trong nước nhận được đề nghị mua hàng hoặc ký hợp đồng giao dịch, hợp tác kinh doanh từ khu vực Tây Phi.

Qua tìm hiểu và thông tin của các Thương vụ Việt Nam tại Châu Phi cho thấy, hầu hết các hình thức này là lừa đảo.

Theo tìm hiểu của phóng viên Lao Động, trong quá trình giao dịch, các đối tác Châu Phi thường yêu cầu DN VN phải trả trước một số tiền lệ phí như phí nhập khẩu (NK), phí giao dịch hoặc phí đăng ký cấp giấy phép NK… Bộ Công Thương lưu ý các DN trong nước khi làm ăn với các đối tác nước ngoài cần lưu ý cảnh giác để tránh rủi ro có thể xảy ra.

Phổ biến nhất là lừa đảo lệ phí trả trước, là hình thức lừa đảo nhằm chiếm dụng khoản tiền của nạn nhân trả. Theo đó phía nước ngoài mời tham gia đầu tư vào một dự án, hoặc đề nghị mua hàng của DN, sau đó đề nghị DN trả một khoản lệ phí để xin giấy chứng nhận NK hàng hoá, phí giấy phép NK hoặc phí đăng ký NK vào nước sở tại… Đối tượng lừa đảo thường giả danh là DN NK và đưa ra các giấy chứng nhận DN giả mạo. Hình thức lừa đảo này thường xuất phát từ các doanh nghiệp mang quốc tịch tại các nước khu vực Tây Phi .

Hình thức phổ biến khác là lừa đảo bằng hợp đồng kinh tế. Theo đó, đối tượng thoả thuận thanh toán sản phẩm do nạn nhân cung cấp bằng một tờ séc ngân hàng. Tuy nhiên, khi tờ séc đến tay nạn nhân thì số tiền ghi trong séc lại nhiều hơn giá trị hợp đồng. Khi đó, những đối tượng này sẽ đề nghị nạn nhân trả cho chúng phần phụ trội bằng tiền mặt thông qua dịch vụ chuyển tiền.

Trong thời gian “chờ” của giao dịch bằng séc, những đối tượng này sẽ nhận được tiền mặt trước khi tấm séc bị phát hiện là giả. Nạn nhân sẽ bị thu hồi khoản tiền rút ra bằng séc, bị mất số tiền mặt đã chuyển cho đối tượng lừa đảo và mắc kẹt với số sản phẩm đã sản xuất mà không tiêu thụ được.

Đa số các vụ lừa đảo đều được thực hiện thông qua email, một số vụ đã sử dụng cả các trang web giống hệt trang web chính thức hoặc trang web về một DN không có thực để lừa đảo. Bằng thủ đoạn này, những đối tượng lừa đảo cho nạn nhân truy cập vào các trang web của chúng để xem và thấy khoản tiền có khả năng đang tồn tại trong tài khoản. Thậm chí, chúng còn dẫn dắt nạn nhân đến các trang web thật có đăng tin liên quan đến dự án.

Theo Thương vụ VN tại Morocco, ở những nước khu vực Tây Phi, luật thương mại khá thông thoáng và tự do. Đối với những mặt hàng thông thường không thuộc danh mục hạn chế hoặc cấm NK, nhà XK nước ngoài không phải chứng minh đã từng XK hàng sang nước sở tại này hay phải đăng ký tại phòng công nghiệp và thương mại hay bộ thương mại của nước NK. Ngoài ra, nhà XK không phải thanh toán phí NK theo yêu cầu của nhà NK vì trách nhiệm này thuộc về người NK hàng.

DNVN cũng cần lưu ý, nhiều nước ở Châu Phi là nước nói tiếng Pháp và tất cả các văn bản chính thức được soạn thảo bằng tiếng Pháp. Do vậy, nếu một văn bản hành chính (như giấy phép kinh doanh) viết bằng tiếng Anh thì đó có thể là giả mạo.

Về phương thức thanh toán, Thương vụ VN tại Morocco khuyến cáo DN XK nên sử dụng hình thức xác nhận tín dụng, hoặc bảo đảm của ngân hàng để phòng ngừa nguy cơ không thanh toán của người mua.

Để đảm bảo an toàn khi XK DN nên đề nghị đối tác cung cấp địa chỉ đầy đủ bao gồm cả giấy phép đăng ký kinh doanh, thẻ XNK và địa chỉ ngân hàng nơi DN đó mở tài khoản và gửi cho Thương vụ VN tại nước sở tại hoặc gửi về Vụ Thị trường Châu Phi, Tây Á, Nam Á – Bộ Công Thương. Những cơ quan này sẽ có trách nhiệm xác minh và hỗ trợ các DN XK của VN trước những đối tác mới

Có nhiều cách giữ chân công nhân

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:41 pm
Tags: ,

Trả lương tương xứng, tăng ca hợp lý, quan tâm đến con em công nhân… là những việc mà nhiều doanh nghiệp đã làm được để người lao động gắn bó với mình.

Những số báo trước, Pháp Luật TP.HCM đã giới thiệu ý kiến phân tích của các chuyên gia về tình trạng công nhân quay lưng với doanh nghiệp hiện nay. Các ý kiến đều thống nhất rằng muốn doanh nghiệp phát triển ổn định thì người lao động phải được chăm lo cả về vật chất lẫn tinh thần. Quan điểm này đã được chứng minh bằng thực tế sống động tại một số doanh nghiệp.

Trao quyền chủ động, sáng tạo

Thật ra doanh nghiệp (DN) cũng muốn chăm lo chỗ ăn ở cho công nhân chứ nhưng TP.HCM là “đất vàng”, làm sao đầu tư nổi. Vì vậy, DN có chiến lược khác để chăm lo cho công nhân. Các chính sách này không chỉ đơn thuần giữ chân để tránh thiếu hụt lao động mà thực sự là muốn giữ lòng, chia sẻ đời sống với những người cùng xây dựng DN. Cụ thể, công ty có chính sách không tăng ca quá 6 giờ chiều, không làm ngày Chủ nhật để công nhân thực sự có ngày nghỉ trong tuần, có thời gian vui chơi giải trí, chăm sóc gia đình.

Để gắn kết người lao động với DN, công ty còn phát động chương trình “mỗi công nhân – một sáng kiến”, “mỗi công nhân – một người quản lý chất lượng”. Chương trình này nhằm thúc đẩy công nhân tìm tòi những cách làm mới cho hiệu quả công việc cao hơn. Nhờ đó công nhân cảm thấy mình là người chủ động, sáng tạo trong công việc và góp phần xây dựng DN chứ không chỉ đơn thuần là làm cho xong phần việc của mình.

Trong khi nhiều công ty đang tuyển lao động khó khăn thì Công ty Freetrend vẫn thu hút hàng trăm lao động đến nhận việc. Ảnh: P.ĐIỀN

Hiện chúng tôi cũng đang lập “Công viên May” đầu tiên trên toàn quốc, đặt tại Bà Rịa-Vũng Tàu. Tổng kinh phí giai đoạn một để xây dựng là 50 tỉ đồng, trong đó đến 10 tỉ đồng để đầu tư xây khu nhà ở và các tiện ích cho công nhân.

Ông Nguyễn Ân, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần May Sài Gòn

Dồn lực xây nhà lưu trú

Trừ một vài DN cá biệt thì hầu hết DN dệt may tại Bình Dương có chính sách đãi ngộ công nhân khá tốt. Hiện đã có vài DN dệt may xây được nhà lưu trú cho công nhân. Nhiều DN khác cũng muốn xây nhà lưu trú nhưng còn vướng nhiều thứ, như không lo nổi quỹ đất, hoặc có đất nhưng đất lại nằm trong khu công nghiệp. Thêm vào đó, muốn xây nhà lưu trú thì phải vay ngân hàng mà hiện nay lãi suất vay cao, DN không kham nổi.

Năm 2009, Công ty Sản xuất May mặc Bình Dương đã xây dựng xong khu nhà lưu trú cho khoảng 1.000 công nhân, chi phí đầu tư 29 tỉ đồng. Công nhân được miễn phí ở, chỉ phải trả chi phí điện, nước. Khu nhà này có ban quản lý, có nội quy vừa đảm bảo đảm sinh hoạt tự do cho công nhân nhưng cũng không quá ràng buộc. Ví dụ, buổi tối khu nhà đóng cổng lúc 10 giờ đêm, thứ Bảy thì đến 12 giờ đêm. Nội quy chung là công nhân không được đưa bạn bè, người nhà vào phòng ở nhưng khu nhà cũng có khu riêng để công nhân tiếp bạn bè, gia đình. Nhờ vậy mà công nhân cảm thấy không quá gò bó nên vào ở khá đông.

Ông Lê Hồng Phoa, Chủ tịch Hiệp hội Dệt may Bình Dương, TGĐ Công ty Sản xuất May mặc Bình Dương

Hỗ trợ tiền gửi trẻ

Đặc thù của ngành gia công cần rất nhiều lao động, vì vậy chiến lược lao động phải được hoạch định lâu dài thì DN mới hoạt động tốt được. Để làm được điều đó, công ty tập trung xây dựng môi trường làm việc thân thiện với người lao động, thông qua lối hành xử có văn hóa theo khuôn khổ do công ty định ra. Đặc biệt, bộ phận quản lý người nước ngoài nếu có thái độ xử sự không đúng mức với công nhân sẽ bị kỷ luật rất nặng.

Để công nhân gắn bó lâu dài, công ty đã tập trung vào việc nâng cao đời sống tinh thần cho họ bằng cách mở các lớp học bổ túc, dạy tiếng Anh, vi tính, võ thuật, đàn guitar… Ngoài ra, công ty đã có chính sách hỗ trợ 300.000 đồng cho mỗi bà mẹ có con nhỏ để gửi trẻ từ hơn 10 năm nay. Năm 2010 này, công ty sẽ xây dựng nhà trẻ trong khuôn viên công ty đủ sức đón 1.200 trẻ là con em công nhân để giúp người lao động an tâm làm việc.

Ông Củ Phát Nghiệp, Chủ tịch Công đoàn Công ty Pou Yuen

Nhà lưu trú thành nhà kho

Công ty chúng tôi từng xây nhà lưu trú quy mô 500 người cho công nhân ở, giá nhà ở chỉ bằng một nửa giá thuê phòng trọ bên ngoài nhưng công nhân không chịu ở. Cuối cùng phải bỏ làm nhà kho! Lý do chính là công nhân thích tự do như ở nhà trọ. Trong khi đó, công ty xây nhà lưu trú thì phải đảm bảo quy củ, bởi lỡ xảy ra chuyện gì thì chúng tôi phải chịu trách nhiệm.

(Một doanh nghiệp giày da)

Tâm lý thời vụ

Công nhân “nhảy việc” một phần do họ chưa tập trung vào chuyên môn và chưa tâm huyết để gắn bó lâu dài với DN, trong đó phải kể đến tư tưởng chạy theo thời vụ. Tâm lý công nhân không ổn định trong việc lựa chọn ngành nghề khiến DN rất khó xây dựng được mô hình lao động có tâm huyết, gắn bó lâu dài và hài hòa trong quan hệ lao động.

Nguyễn Thị Việt Hòa, Giám đốc Công ty Rồng Á Châu

Nhiều người “run” nếu đụng đến chợ Trời!

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:39 pm
Tags: , ,

Chợ Trời nhức nhối là thế, nhưng chưa khi nào Hà Nội có một chiến dịch giải tỏa nó thực sự, ông Vũ Vinh Phú, chủ tịch Hiệp hội siêu thị, nguyên Phó Giám đốc Sở Thương mại Hà Nội nói.

Chiều 16/3, ông Vũ Vinh Phú đã dành cuộc trao đổi thẳng thắn, bộc trực với TS về chợ Trời- một nỗi ‘đau” của ngành thương mại Hà Nội trong hàng chục năm qua.

PV: Thưa ông, quận kêu khó giải tỏa vì… thiếu đất. Trong khi, chợ Trời thực sự là địa chỉ gây nhắc nhối ở thủ đô.

Mô tả ảnh.
Ông Vũ Vinh Phú, chủ tịch Hiệp hội siêu thị Hà Nội (ảnh: Phạm Huyền)

Ông cảm nhận thế nào về câu chuyện này?

Tôi có 7 năm là Phó giám đốc thường trực Sở Thương mại Thành phố, Trưởng ban quản lý chống buôn lậu nhưng chưa bao giờ, thấy Sở hay thành phố có một chuyên đề về giải tỏa chợ Trời cả.

Chợ Trời chỉ được nói sơ qua. Nhiều người bảo, ôi, nó phức tạp lắm, tạm thời, chưa động đến. Chưa bao giờ, các cấp thành phố đặt ý tưởng mạch lạc, khoa học, cụ thể và quyết tâm chính trị để xử lý chợ Trời đâu.

Tôi đi họp nhiều lần ở Sở là tôi biết rõ. Họ rón rén, an phận thủ thường, động tới tổ ong bò vẽ là rụt lại. Một giáo sư nói là bây giờ làm thương mại, tiền tài thì nhiều, tình cảm ít lắm. Chính cái ung nhọt ở chợ Trời là bởi tình trạng ấy.

Thậm chí, có lãnh đạo không muốn đụng chạm vào tổ ong bò vẽ. Còn nhớ, khi giải tỏa chợ Phùng Hưng, nhiều người còn… run. Người ta thường chỉ làm cái gì tròn trĩnh.

Người ta cũng chỉ làm cái gì dễ thôi. Cái gì xương xẩu thì thôi, cứ từ từ.

Chợ Trời là một điểm nhức nhối rất lâu rồi, mà nhiều đời Chủ tịch Thành phố cũng chưa giải quyết được. Trong chuyện này, tôi trách nhất là trách người đứng đầu quận, đứng đầu thành phố. Họ không chịu quan tâm đến câu chuyện này.

Mô tả ảnh.
Mua bán ở chợ Trời (ảnh: Phạm Huyền)

PV: Nói như ông, cái khó nhất không phải là chuyện thực hiện, mà là vấn đề con người?

Tôi cho là chợ Trời sẽ cứ tồn tại nghiễm nghiên, bởi có những người không muốn giải tỏa chợ Trời họ có lợi ích. Ngay cả việc tiêu thụ đồ ăn cắp, bán công khai ở lòng đường thì ai cũng hiểu mà cũng đâu có dẹp được.

Trong việc này, vấn đề là nằm ở con người. Chợ Trời sẽ tồn tại nếu không có cán bộ dũng cảm, chính trực, đứng về phía dân. Phải có bàn tay sạch và bàn tay sắt.

PV: Ông đánh giá thế nào trước việc ban đầu là tạm bợ và nay, đã 25 năm, người dân vẫn chính thức kinh doanh dưới lòng đường, hè phố?

Theo tôi hiểu thì, những việc đó là phải “hoa hồng” cả đấy. Họ phải được bật đèn xanh cả.

PV: Thưa ông, quận Hai Bà Trưng nói, chợ Trời đóng tiền thuế cao nhất trong các chợ toàn quận là 6 tỷ đồng, với 700 hộ kinh doanh. Ông có thể nói gì về con số này?

Không có căn cứ gì để tính được con số ấy. Buôn bán ở chợ Trời thì không có chứng từ, không có sổ sách. Tôi cho rằng, Nhà nước thất thu thuế rất nhiều nhưng không làm được họ.

Khi không có thanh toán kho, không nhập xuất rõ ràng thì không thể nói chuyên thuế ở đây được.. Tôi làm kế toán thương mại lâu năm, tôi hiểu hết . 6 tỷ đồng tiền thuế, còn xa mới tới sự thật.

Phải biết “dụ” bà con đến nơi mới

PV: Xưa nay, cứ đụng đến giải tỏa là… thường hay tắc. Vậy, ông có kinh nghiệm gì trong câu chuyện giải tỏa các loại chợ tạm lớn như vậy?

Kinh nghiệm thành công trong giải tỏa thì ít, mà kinh nghiệm thất bại thì nhiều. Khi không chuẩn bị đầy đủ, công phu nên nhiều chương trình giải tỏa chợ ở Hà Nội đã thất bại. Điển hình, như giải tỏa hàng rong. Bây giờ, tình hình bán hàng rong còn tệ hơn.

Mô tả ảnh.
Ngõ 2, Thịnh Yên vốn rất rộng nhưng nhiều năm nay đã phải nhường đất cho các sạp vòng bi, đồ cơ khí (ảnh: Phạm Huyền)

Nếu gọi là thành công, tôi cho rằng, việc di dời chợ xe máy Phùng Hưng có thể là một bài học thành công trong công tác giải tỏa chợ tạm.

Hồi đó, chỉ mất đúng một ngày rưỡi là chúng tôi giải tỏa xong. Bởi lẽ, cơ sở hạ tầng ở chợ mới có đầy đủ khu dịch vụ kèm theo. Chính tôi, khi đó là Trưởng ban giải tỏa chợ, đã trực tiếp xin thành phố cho miễn các loại thuế, phí dịch vụ cho bà con đến kinh doanh trong vòng 1 năm. Với cái ưu đãi đó, bà con vui vẻ chuyển nhanh chóng.

Nhìn lại câu chuyện này, tôi cho là, những người làm quản lý, phải biết trải chiếu hoa cho bà con dân chợ. Đôi khi, Nhà nước cần hi sinh khoản thu trước mắt để tạo điều kiện cho bà con di chuyển.

PV: Ông đánh giá thế nào về độ khó của việc xử lý chợ Trời?

Giải tỏa chợ Trời là khó nhưng không phải là không làm được. Trước tiên là cần quyết tâm đồng bộ ở tất cả các cấp. Đất để di chuyển chợ bây giờ là ở đâu? Đối tượng ra sao? Phải điều tra thống kê ra sao, về đối tượng kinh doanh trong chợ.

Thậm chí, phải lấy ý kiến của người dân trong khu chợ. Và nhất là, phải có một ban chuyên trách về giải tỏa chợ Trời, do quận và Sở Công Thương chủ trì.

Các sở ngành liên quan, thuế, sở địa chính phải tham gia vào, xem có thể có ưu đãi gì về thuế chẳng hạn. Nhà nước phải xây dựng cơ sở hạ tầng cho chợ mới và chợ mới thì phải thuận tiện cho người dân kinh doanh, chứ không phải ở mảnh đất đầu thừa đuôi thẹo.

Tuy nhiên, nếu làm ngay bây giờ thì câu chuyện giải tỏa chợ Trời chắc cũng khó kịp dịp Đại lễ 1.000 năm Thăng Long- Hà Nội.

Nếu làm rốt ráo ngay thì có thể, chỉ trong 2 năm là xong. Chợ Trời có thể có hồi kết vào năm 2011.

Sợ cháy, một số chung cư ngừng đổ rác qua đường ống

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:37 pm
Tags: , ,

17/03/2010 06:54:12

Người dân sống tại các chung cư dựng thêm lồng sắt bịt kín ban công, tự chặn lối thoát của mình khi có thảm họa cháy. Những chuồng cọp vẫn nằm im lìm không được mở.

TIN LIÊN QUAN

TS Trịnh Thế Dũng – Trưởng khoa Phòng cháy (ĐH PCCC) cho rằng, chính những ban công biến thành chuồng cọp làm cản trở lớn đối với công tác chữa cháy. Xe thang hoạt động chữa cháy đành bó tay.

Khi có sự cố cháy, xe thang cứu cháy đành bó tay  vì chuồng cọp.
Khi có sự cố cháy, xe thang cứu cháy đành bó tay  vì chuồng cọp.

Chuồng cọp xuất hiện ở nhiều nhà chung cư cao tầng trong các khu đô thị Trung hòa – Nhân chính, Nam Trung Yên, Yên Hòa, Dịch Vọng… để trưng cây cảnh, lồng chim và ngăn trộm.

Một nhà chung cư cao tầng trên đường Hoàng Quốc Việt chỉ còn vài ban công chưa bị… chuồng cọp hóa.

Anh L. sống tại khu ĐTM Yên Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội) cho biết: “Bỏ lồng sắt thi lo trộm đột nhập. Trước mắt để thế vẫn cứ thấy yên tâm hơn”.

“Nếu an ninh tốt hơn và có quy định tất cả cùng gỡ chuồng cọp vì mục đích an toàn phòng cháy chung thì mình cũng gỡ”. Một người dân sống tại nhà C – khu chung cư phường Dịch Vọng cho hay.

Không chỉ chuồng cọp, ống đổ rác không đảm bảo tiêu chuẩn an toàn cháy cũng là mối đe dọa với người dân ở các chung cư. Một số chung cư đã bắt đầu ngừng đổ rác qua đường ống.

ggg
Phòng rác nằm trong tầng hầm để nhiều ô tô – xe máy.

Tại nhà CT 6 – khu ĐTM Yên Hòa, phòng rác tập trung lại nằm ở tầng hầm của tòa nhà, nơi để nhiều ô tô, xe máy. Cửa phòng rác không có gioăng che kín khiến thảm họa cháy tăng lên gấp đôi.

Ông Nguyễn Hồng Quang – Phó GĐ Công ty TNHH MTV quản lý BĐS Constrexim khẳng định: “Một số nhà chung cư có phòng rác bên ngoài, một số thì ở phía trong hầm.

Không thể thay đổi thiết kế ống rác tại các nhà chung cư này được. Trước mắt, người dân đang ngừng đổ rác qua ống rác.

Từng tầng sẽ có thùng đựng rác riêng và thuê nhân công thu gom rác hàng ngày trong thời gian không dùng ống đổ rác”.

Tái chế rác thải điện tử ở Việt Nam: Đường còn dài

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:56 am
Tags: ,

(TBVTSG) – Bản báo cáo của Chương trình Môi trường Liên hiệp quốc (UNEP) về tình trạng rác thải điện tử trên thế giới công bố vào tháng trước dù không đề cập đến Việt Nam, nhưng theo các chuyên gia thì lượng rác thải này tại Việt Nam không hề nhỏ. Vấn đề tái chế cũng như xử lý an toàn lượng rác thải này vẫn chưa nhận được sự quan tâm đúng mức của các cơ quan chức năng, giới nghiên cứu lẫn cộng đồng mặc dù nhiều lời cảnh báo về sự độc hại từ những vật liệu có trong loại rác này như chì, thủy ngân và chrome đã được đưa ra từ lâu.

Cách đây hơn ba năm, trong một bản báo cáo dày 175 trang, một nhóm các chuyên gia của Công ty Môi trường Đô thị (URENCO) ở Hà Nội, qua nghiên cứu hơn 400 hộ gia đình, 400 văn phòng và 400 cơ sở sửa chữa, tái chế trên bảy tỉnh thành, đã ghi nhận một sự gia tăng đáng kể về số lượng rác công nghệ cao trong các năm từ 2002 đến 2006 (xem bảng).

Cũng trong năm 2007, Bộ Môi trường Nhật Bản phối hợp với Bộ Tài nguyên – Môi trường Việt Nam đã tổ chức một cuộc hội thảo ở Hà Nội về vấn đề này, nhưng sau đó, câu chuyện rác thải điện tử đã trở nên im ắng và nhường chỗ cho những vấn đề môi trường cấp bách hơn, dù khối lượng rác thải là các sản phẩm điện tử hư cũ như ti-vi, máy tính, điện thoại di động, máy điều hòa không khí… ngày càng nhiều.

Theo số liệu của ngành thống kê, kim ngạch nhập khẩu máy tính và linh kiện điện tử vào năm 2000 đạt 892 triệu đô-la Mỹ, đến năm 2004 con số này tăng đến 1 tỷ 349,5 triệu đô-la và hai năm gần đây tăng vọt lên 3 tỷ 714,3 triệu đô-la vào năm 2008 và 3 tỷ 931 triệu đô-la vào năm 2009. Tương ứng với sự gia tăng của lượng máy nhập khẩu là sự gia tăng của lượng máy bị thải bỏ. Theo một ước tính của ngành môi trường, lượng rác thải điện thoại trong nước mỗi năm khoảng 400 tấn, ẩn chứa bên trong đó là các chất độc hại chưa qua xử lý như chì, thủy ngân…

Thực trạng tái chế

Một chủ cửa hàng thu mua hàng điện máy cũ ở khu chợ Nhật Tảo, quận 10 TP.HCM nói rằng ở Việt Nam không có chuyện vứt các loại điện thoại hay máy tính cũ, hư ra đường như rác mà thường người sử dụng bán lại cho các tiệm sửa chữa hay những người mua ve chai. Các sản phẩm thải ra này sau đó được người ta rã ra để thu gom linh kiện, hoặc lấy kim loại và vỏ máy đem bán lại cho các cơ sở tái chế.

Những linh kiện điện tử đó sẽ được các đầu mối mua lại, phân loại và chuyển cho các cửa hàng đồ điện tử tân trang rồi… bán lại cho người sử dụng. Đội quân thu gom và tái chế lượng rác thải này gồm hơn 1.000 cơ sở cùng hàng chục ngàn người mua ve chai này được các chuyên gia môi trường ví von là “cứu tinh” cho môi trường của thành phố.

Tuy nhiên, điều đáng nói là công nghệ tái chế tại các cơ sở này còn quá lạc hậu. Sau khi các kim loại và linh kiện điện tử còn dùng được được bóc tách và đem bán hoặc sửa chữa, phần còn lại chủ yếu được đốt hoặc nghiền rồi pha thêm hóa chất để tạo ra sản phẩm mới, vốn là các sản phẩm đơn giản như chai lọ, túi nylon với số lượng còn hạn chế.

Theo ông Lê Văn Khoa, Giám đốc Quỹ Tái chế chất thải TP.HCM, vấn đề ô nhiễm môi trường do chất thải rắn, chất thải nhựa gây ra đang được các ngành chức năng quan tâm, nhưng trên thực tế chưa có giải pháp nào hữu hiệu, dù tiềm năng là rất lớn, chẳng hạn như trong việc tái chế chất thải nhựa. Hiện nay Việt Nam có hơn 2.200 doanh nghiệp nhựa, khoảng 80-90% nguồn nguyên liệu đều phải nhập khẩu trong khi tốc độ phát triển của ngành này là từ 15% đến 20% mỗi năm.

Cần sự quan tâm đúng mức

Vị trí đặt quảng cáo

Tiến sĩ Chế Đình Lý, Phó viện trưởng Viện Môi trường – Tài nguyên thuộc Đại học Quốc gia TP.HCM, cho biết hiện vẫn chưa có chương trình nào nghiên cứu về vấn đề xử lý chất thải điện tử ở Việt Nam dù giới khoa học có ít nhiều quan tâm. Theo ông, các cuộc nghiên cứu hiện vẫn đang tập trung nhiều vào việc xử lý chất thải tập trung, chẳng hạn như chất dioxin, dầu biến thế, dầu nhớt, thuốc trừ sâu, thực phẩm…, hay nói nôm na là những cuộc nghiên cứu “có đầu ra”.

Ông Lý cho rằng sớm hay muộn thì cơ quan chức năng cũng phải chú trọng vào việc xử lý rác thải điện tử vì nguy cơ gây ô nhiễm môi trường của loại rác này rất lớn, trong khi tiềm năng tái sử dụng lại cao, vì thế vừa giải quyết được vấn đề môi trường lại vừa có hiệu quả về kinh tế.

Các cuộc nghiên cứu của giới khoa học trong nước cũng đã đưa ra các công nghệ để biến các loại rác này trở thành những nguyên liệu để sản xuất gạch xây, gạch lót đường, bao bì, tấm lợp, còn các hợp chất kim loại cần được thu hồi, kết hợp với việc tăng thêm đầu tư cho công nghệ tái chế thay cho chôn lấp, đốt bỏ, nhằm tránh gây hại cho môi trường.

Chuyên gia này nhấn mạnh rằng các cơ quan chức năng cần phải được đánh động về vấn đề rác thải điện tử và cần phải thay đổi tư duy quản lý môi trường của mình, đưa ra các chiến lược quản lý rác này ngay tại nguồn, khuyến cáo, ngăn ngừa thay vì xử lý tốn kém và chôn lấp rác.

Các con số ước tính cho thấy năm 2010 này trên cả nước sẽ có khoảng 45 triệu tấn rác thải rắn, trong đó rác điện tử chiếm một phần đáng kể. Một vấn đề đáng quan tâm hơn là dù chứa nhiều chất độc hại như thủy ngân, chì, chrome… nhưng loại rác này vẫn chưa được xem là chất thải nguy hại, nên chưa thu hút được sự quan tâm đúng mức của cơ quan chức năng, giới nghiên cứu lẫn xã hội.

Le lói những tín hiệu vui?

Cuối năm 2009, Chiến lược quản lý chất thải rắn đến năm 2025 được Chính phủ ban hành với các mục tiêu tái chế, phân loại tại hộ gia đình bên cạnh việc thành lập các quỹ tái chế chất thải rắn.

Tuy vậy, theo bà Huỳnh Thị Thu Hà, cán bộ môi trường Văn phòng UBND TP.HCM, quỹ tái chế chất thải rắn ở TPHCM dù được thành lập từ năm 2007 nhưng đến nay mọi hoạt động vẫn chỉ dừng lại ở hình thức tư vấn, tuyên truyền, hội thảo, nghiên cứu vì khoản ngân sách 50 tỷ đồng vẫn chưa đến được với quỹ, gây khó khăn cho các hoạt động hỗ trợ tái chế chất thải rắn.

Một tín hiệu lạc quan khác cho môi trường là nhà máy xử lý chất thải rắn do công ty Vietstar đầu tư với công nghệ được chuyển nhượng từ tập đoàn Lemna (Mỹ) cũng vừa mở cửa vào cuối năm 2009 tại Củ Chi, TP.HCM, mặc dù khối lượng rác xử lý ban đầu chưa nhiều, khoảng 1.200 tấn rác thải rắn mỗi ngày.

Trong khi đó, Cục Hạ tầng kỹ thuật – Bộ Xây dựng cho biết đang lập kế hoạch trình Chính phủ Chương trình xử lý chất thải rắn đến năm 2020, dự kiến sẽ huy động số vốn 44.000 tỷ đồng để đầu tư xây dựng các nhà máy xử lý chất thải rắn với mục tiêu giải quyết được 85% chất thải vào năm 2015 và nâng lên 95% vào năm 2020.

Rác thải điện tử, dù được coi là chất thải nguy hại hay chất thải rắn thì theo tiến sĩ Chế Đình Lý cũng phải được giải quyết, vấn đề là ở chỗ nếu làm sớm thì hậu quả sẽ được giảm nhẹ, cũng như các chi phí phải chi ra cho việc xử lý sẽ không quá tốn kém.

Tháng 2-2010, hãng điện thoại Nokia đã trao tặng Công ty Môi trường Đô thị TP.HCM 290 thùng rác được sản xuất từ nguyên liệu từ việc tái chế 7.363 chiếc điện thoại và 9.222 món linh kiện hỏng trong chương trình “tái chế điện thoại, bảo vệ môi trường” trong năm 2009. Dù món quà nhỏ, nhưng theo lời một chuyên gia môi trường, đây cũng là một câu chuyện lớn về trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp.

Cho phép TP.HCM tăng mức xử phạt giao thông

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:55 am
Tags: ,

“Giao Bộ Tài chính phối hợp với UBND TP.HCM xây dựng cơ chế đặc thù về quản lý, lập các ban ngành sao cho hiệu quả với thành phố 10 triệu dân. Về kiểm soát phương tiện giao thông, Chính phủ đồng ý cho thành phố thí điểm tăng mức đăng ký xe cá nhân; thí điểm lấy quỹ đầu tư hạ tầng giao thông chống ùn tắc” – Thủ tướng nhấn mạnh.

Bộ trưởng Giao thông: Rất khó nói khi nào hết kẹt xe
TP.HCM sẽ chống kẹt xe bằng thu phí và phạt

Ngày 15/3, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Thường trực Chính phủ đã làm việc với lãnh đạo TP.HCM về những vấn đề “nóng” của thành phố.

Thủ tướng cho rằng một thành phố năng động, phát triển nhưng gặp thách thức không nhỏ bởi tình trạng ngập nước, kẹt xe ảnh hưởng đến phát triển kinh tế. Chính vì vậy, trong năm nay, TP.HCM cần thực hiện những bước đột phá về hạ tầng giao thông làm sao để kiềm chế và kéo giảm ùn tắc giao thông, ngập nước.

Muốn giải quyết vấn nạn kẹt xe, ùn tắc, Thủ tướng chỉ đạo cần phải rà soát các quy hoạch tổng thể, tính toán lại các dự án đã, đang thực hiện nhằm đảm bảo đúng tiến độ.

Theo kiến nghị của UBND TP.HCM, Thủ tướng chấp thuận cho điều chỉnh tăng mức phí đăng ký mới và cấp biển số xe ôtô từ 7 chỗ ngồi trở xuống không hoạt động kinh doanh vận tải hành khách từ 2 triệu đồng lên 20 triệu đồng. Ban hành lệ phí lưu hành xe hàng năm đối với khu vực TP.HCM (mô tô, xe máy: 500.000 đồng/năm; xe ô tô từ 7 chỗ ngồi trở xuống không hoạt đông kinh doanh vận tải hành khách 5 triệu đồng/năm).

Kẹt xe là một trong 2 nhân tố đang cản trở sự phát triển KT-XH của TP.HCM. Chính vì vậy, năm 2010 Thủ tướng chỉ đạo thành phố cần quyết liệt trong cuộc chiến chống ùn tắc bằng việc thực hiện nhiều giải pháp đồng bộ. Ảnh: Thái Phương
Thủ tướng xem bản đồ hệ thống đường sắt đô thị TP.HCM. Ảnh: Chinhphu.vn

Mức xử phạt hành chính trong lĩnh vực giao thông cũng được Thủ tướng chấp thuận cho điều chỉnh Nghị định 146  theo hướng quy định đặc thù của TP.HCM như tăng mức phạt thấp nhất từ 100.000 đồng lên 1 triệu đồng đối với xe ô tô dừng đỗ không đúng quy định; tăng mức phạt từ 80.000 đồng lên 500.000 đồng nếu xe gắn máy không chấp hành hiệu lệnh của đèn tín hiệu giao thông…

Trong 3 hướng đột phá mà Thủ tướng chỉ đạo thành phố cần phải thực hiện ngay là đột phá về cơ chế quản lý, về nguồn nhân lực và về hạ tầng kỹ thuật thì TP.HCM gặp rào cản không nhỏ bởi hạ tầng kỹ thuật, giao thông. Chẳng hạn, đường vành đai 3 là dự án cấp thiết liên quan đến các tỉnh TP.HCM, Đồng Nai, Bình Dương, Long An cần do Bộ GTVT làm chủ đầu tư. Sau đó, dự án cần được phân đoạn đầu tư hợp lý, phân công trách nhiệm cho từng tỉnh, đơn vị cụ thể nhằm huy động tối đa các nguồn lực…

Ngoài ra, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) với các dự án trọng điểm phải được ưu tiên lên hàng đầu. Phải dành quỹ đất cho giao thông, tái định cư cho người dân ảnh hưởng bởi dự án… “Nhiều dự án trọng điểm chậm tiến độ chỉ vì GPMB. Vì vậy, cần lên phương án GPMB trước cho các dự án chuẩn bị đầu tư, tạo quỹ đất tái định cư cho người dân. Nếu không làm tốt khâu này, cứ loay hoay vướng GPMB rồi lại chậm tiến độ” – Thủ tướng chỉ đạo.

Muốn chống ùn tắc hiệu quả, TP.HCM cần tiến hành đồng bộ nhiều biện pháp như xây dựng, hoàn thiện các qui định về quản lý đô thị. Việc xây dựng hệ thống giao thông động và tĩnh, bãi đỗ xe ngầm, trung tâm điều hành giao thông hoặc tăng cường xử phạt các trường hợp vi phạm để răn đe… cũng là cần thiết.

“Giao thông tĩnh cũng rất quan trọng, một đô thị lớn như TP.HCM mà chưa có bến đậu xe, bãi đỗ xe ngầm nào đàng hoàng. Chưa kể diện tích cho bãi đậu xe cứ bị hẹp dần, nhường chỗ cho khách sạn, cao ốc thì cần phải tính toán lại”, Bộ Trưởng GTVT Hồ Nghĩa Dũng nhận xét.

Liên quan đến các kiến nghị của TP.HCM, Thủ tướng đồng ý bố trí nguồn vốn ngân sách nhà nước cho một số dự án đầu tư trên địa bàn thành phố như đường cao tốc Bến Lức – Long Thành, dự án xây dựng vành đai 3, xây dựng các tuyến đường trên cao, tuyến đường sắt đô thị số 5, các công trình kiểm soát nước triều dâng,  xây dựng cơ chế kiểm soát nhập cư…

Đây là các dự án, biện pháp mang tính cấp bách, quan trọng cần được tiến hành đồng bộ trong mục tiêu chống ùn tắc ngập úng cho TP.HCM.

Đại học VN lạc hậu do đâu?

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 12:49 am
Tags:

Dù chưa học qua chương trình đại học ở Việt Nam nhưng thông qua những lời “than thở” của bạn bè và đọc báo, tôi cũng có thể thấy những cái khác cơ bản giữa giáo dục đại học trong nước so với đại học ở Úc.

Có lẽ đó cũng là lý do không ít những gia đình chưa giàu có gì vẫn cố gắng chạy vạy thu xếp cho con đi học nước ngoài giống như gia đình tôi. Được học ở Úc, tôi thấy quả thực đáng đồng tiền bát gạo, chỉ cần nhìn vào giáo trình học ở đây và giáo trình học ở Việt Nam đã thấy khác hẳn. Giáo trình ở đây viết bằng tiếng Anh dĩ nhiên khó hiểu hơn tiếng Việt nhiều lắm đối với người Việt, nhưng cách trình bày vô cùng dễ hiểu: các khái niệm bao giò cũng được viết ngoài lề, rồi đưa ra những ví dụ rất thực tế của một công ty, vấn đề đặt ra và cách giải quyết, phần bài tập thì có bài tập lý thuyết nhưng ở dạng thảo luận chứ không phải là chép nguyên văn những gì có sẵn trong sách mà phải tự tìm hiểu thêm, có phần luyện tập riêng, và phần thực hành riêng v.v… rất nhiều bài tập và rất thực tế.

Ý kiến của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail:thaolam@dantri.com.vn

Mỗi trường đều có một trang web trong đó có 1 khu vực gọi là Blackboard (bảng đen), trong đó có các môn mà 1 sinh viên học ví dụ như kỳ này học 4 môn nào thì trên Blackboard sẽ có thông tin của 4 môn đó. Giáo viên chủ nhiệm môn sẽ là người trực tiếp soạn ra bài giảng powerpoint cho mỗi tuần và đưa lên Blackboard của tất cả các sinh viên học môn đó. Học trên giảng đường thì có máy chiếu, giáo viên chỉ viết khi nào cần phân tích vấn đề nào đó thôi, sinh viên trước khi lên giảng đường thì in slices từ Blackboard ra đọc trước rồi mang lên giảng đường, nên chỉ cần ghi chép thêm một chút vào chính các slices là đã có được kiến thức chính và rất tổng hợp của cả chương đó rồi.

Ghi chép ít đồng nghĩa với việc nghe giảng được nhiều nên cũng hiểu nhiều hơn, về nhà đọc thêm những cuốn giáo trình rất hay đó, làm bài tập và lên lớp tutorial (lớp học thường có khoảng 20 sinh viên). Ở lớp học này, sinh viên đã chuẩn bị sẵn bài tập và nếu có điều gì khó hiểu, thắc mắc có thể trao đổi cùng nhau dưới sự hướng dẫn của giáo viên. Ngoài ra còn có lớp PASS là một lớp học phụ, không phải môn nào cũng có lớp PASS, chỉ những môn nào nhiều lý thuyết và khó đậu, lớp PASS giống như một lớp học nhóm thêm ngoài giờ nhưng không có giáo viên mà chỉ có 1 cựu học sinh đã học qua và đạt diểm số cao của môn đó làm người hướng dẫn, chia sẻ phương pháp học, kinh nghiệm làm bài, cấu trúc đề kiểm tra,v.v…các sinh viên đến lớp này cũng có thể tùy ý trao đổi ý kiến về vấn đề nào đó trong bộ môn đó.

Ngoài ra một số giáo viên chủ nhiệm môn còn đưa ra những giải thưởng nhỏ nhằm khuyến khích sinh viên tìm hiểu và vẫn dụng kiến thức ví dụ như môn kinh tế vĩ mô, đề bài là dựa trên những số liệu về lạm phát, thất nghiệp  v.v… hãy dự đoán mức tăng trưởng kinh tế của Úc vào quý II. Em nghĩ rằng đó là một câu hỏi rất thực tế, chỉ cần chờ đến khi các nhà phân tích thông báo đáp án là biết trong 1500 sinh viên ai là người đoạt giải. Tôi không rõ ở các trường đại học Việt Nam có được chọn ngày giờ học không, nhưng ở trường em thì có, chọn ngày chọn giờ để không tốn thời gian đi lại, có thời gian đi làm thêm, chọn được lớp có giáo viên dạy phù hợp với mình và quan trọng là quen thêm rất nhiều bạn mới, mở rộng được các mối quan hệ vì quen được cả những bạn học những ngành khác nữa.

Thêm một điều nữa, học đại học ở Úc chỉ có 3 năm, nhưng tòan bộ chương trình không có một cái gì là không giúp ích cho công việc sau này, có những môn không phải là môn chuyên ngành nhưng học xong mới thấy nó giúp mình hiểu hơn về các tổ chức cơ quan trong thực tế cấu trúc ra sao hoạt động thế nào v.v… Tuyệt nhiên không phải học những môn hoc không thiết thực làm mất đi thời gian vàng ngọc của tuổi trẻ. Trong khi đó học ở đây ngoài 16 đến 20 môn chuyên ngành bọn sinh viên có quyền chọn học thêm 4 đến 8 môn phụ. Thật tuyệt vời bởi mỗi sinh viên thường có chỉ hướng khác nhau, ví dụ như tôi và người bạn đều học chuyên ngành kế toán nhưng tôi còn ấp ủ được làm kinh doanh bởi vậy chọn bộ môn phụ là quản lý kinh doanh vừa và nhỏ, trong bộ môn này gồm 4 môn cơ bản về vấn đề này, còn người bạn lại thích học luật nên đã chọn bộ môn luật để học thêm. Cách chọn môn này cho thấy học đến năm thứ 2, đa số sinh viên đã có những định hướng tương lai của riêng mình rồi, cứ thế mà phấn đấu thôi.

Đó là những cái “được” từ việc du học tại Úc hay một số nước có nền giáo dục tiên tiến. Bây giờ cho phép tôi nêu thêm vài ý kiến. Nếu Việt Nam mình muốn cải cách phương pháp giảng dạy trong đại học nếu cần mua máy móc kỹ thuật như máy chiếu, và đào tạo giáo viên cách sử dụng thì chắc sẽ có người than là “tiền đâu đầu tiên”, tiền mà rót xuống thể nào cũng có tham nhũng, mà cần nhiều tiền lắm vì chưa thấy có nước nào nhỏ như nước ta mà lại nhiều trường đại học cao đẳng đến vậy.

Lại nói về “lãng phí chất xám” và “chảy máu chất xám”. Lãng phí chất xám vì một sinh viên thi được 22-23 điểm đỗ vào một trường đại học cũng tương đối đấy mà sao lại bắt họ học kiểu nhồi nhét đến mức thui chột cả đầu óc đi thế, không lãng phí sao được. Phải thông mình, tiếp thu nhanh nhạy và chăm chỉ lắm mới có thể đỗ đại học với mức điểm như vậy, đến lúc vào học lại biến những người như vậy, thành cỗ máy ghi chép và học thuộc lòng, thật lãng phí quá chừng. Còn chảy máu chất xám thì xin mọi người đừng trách sao lớp trẻ ngày nay đi du học mà không trở về, đất lành chim đậu thôi, thử hỏi nhà nào có chút điều kiện lại không muốn cho con mình đi học nước ngoài và có thể ở lại luôn vừa có điều kiện hành nghề tốt để tiến bộ nhanh vừa được  sống đầy đủ trong môi trường làm việc có nền nếp, có cơ sở hạ tầng tốt. Tất nhiên cha mẹ nào chẳng muốn cho con trở về nước để được gần gũi nhưng không nỡ để con họ phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn phương tiện hành nghề chuyên môn, lại chật vật trong cuộc sống hằng ngày vì đồng lương thấp, không đủ trang trải những nhu cầu tối thiểu.

Tôi thấy rất thông cảm với những bạn sinh viên trong nước, học đại học mà phải dồn sức vào việc ghi chép bài giảng rồi học thuộc lòng thì còn tìm đâu ra sự hứng thú. Phải học qua bốn, năm năm, nhồi nhét vào đầu óc nhiều thứ vô bổ để nhận được tấm bằng, rồi lại phải chạy vạy, đút lót hàng năm trời mới xin được việc làm làng nhàng lương trên dưới 2 triệu đồng chẳng đủ ăn.

Hệ thống giáo dục đại học như vậy sẽ sản sinh ra những cử nhân kiểu “chép, thuộc” không có kiến thức thực tế, không kinh nghiệm làm việc lại cộng thêm với việc lương không đủ cho những chi phí sinh hoạt thường ngày trong khi giá cả ngày một leo thang. Bởi vậy các ông bố bà mẹ dù nghèo dù biết sẽ vất vả cũng cố gắng “đầu tư” cho tương lai con mình chỉ cốt mong cho nó sau này đủ ăn là được.

Thêm một điều nhỏ nữa thôi, bạn bè tôi Tết vừa qua về thăm nhà đứa nào cũng vui, vui chứ vì được thăm gia đình và được hưởng không khí Tết đặc trưng của quê nhà khác xa với không khí Tết ở nơi đất khách quê người.

Nhưng bên cạnh niềm vui cũng có nỗi buồn vì thấy cuộc sông nước mình còn chậm chạp, lãng phí thời gian vào những công việc không đáng có.

Chúng tôi đã quen với cuộc sông bên này thật khẩn trương, hối hả, hầu như mọi người đều thấy quý thời gian. Sáng ra đố tìm được chỗ nào có tới 2 người đứng túm tụm buôn chuyên đấy, họ chỉ mất 30 giây dừng lại chào hỏi rồi lại mải miết đi. Nhưng mà đừng tưởng họ chỉ biết làm mà chẳng biết chơi, lương của họ trừ đi các chi phí sinh hoạt bao giờ cũng dư ra một khoản để ăn chơi đấy, cho nên họ phải chơi chứ, nhưng làm ra làm, chơi ra chơi, vô cùng đúng giwof và vô cùng nghiêm túc.

Cái gì cũng có cái giá của nó, học ở nước ngoài rất khó, một người có ý thức thì sẽ luôn phấn đấu để được điểm cao, mà như thế thì bài vở ngập đầu, 3 năm trời thì lúc nào cũng như là mỗi năm đều thi vào đại học ở Việt Nam 1 lần vậy. Thức khuya dậy sớm, tranh thủ đi làm thêm cực nhọc với đồng lương rẻ mạt,v.v… để đổi lấy cuộc sống ấm no sau này chứ ai lại mong muôn mình tiếp tục vất vả đâu.

Có giải pháp nào không cho những vấn đề nêu trên? Nếu như bài viết này của tôi một ngày nào đó được Diễn đàn Dân trí đưa lên mạng để cho độc giả đọc tham gia ý kiến  thì tôi rất phấn khởi vì việc làm của mình đã không vô ích. Tôi xin bỏ ngỏ phần giải pháp để các độc giả điền thêm vào. Độc giả là dân chúng, có những em học sinh cấp 3 đang đứng trước ngã rẽ cuộc đời không biết nên chọn trường đại học nào, nên đi du học hay không, có những bạn sinh viên đang lo lắng vì sắp tốt nghiệp mà con đường sự nghiệp thì mù mờ quá, còn những sinh viên du học đang băn khoăn có nên về nước để làm việc không và những phụ huynh làm việc quần quật tiết kiệm từng đồng cho con đi du học v.v… Họ đều là “người trong cuộc” nên ít nhiều sẽ có ý kiến, giá như có một tổ chức nào đó đứng ra trưng cầu dân ý, nghe những phương pháp cải cách mà nhân dân mong muốn thì tốt biết bao.

Thai Ha Hoang
hoangthaiha90@gmail.com

LTS Dân trí – Toàn cầu hóa ngày nay đã trở thành một xu thế tất yếu, cho nên giáo dục nói chung, nhất là giáo dục đại học nếu không muốn trở thành lạc lõng và lạc hậu thì không thể “đứng một mình một chợ”.

Bài viết trên đây của một sinh viên đang du học tại Úc cho thấy sự so sánh khá rõ nét giữa đại học VN với ĐH Úc cũng như ĐH các nước tiên tiến nói chung. Họ đào tạo ĐH chỉ có 3 năm, VN dào tạo 4-5 năm, nhưng chất lượng sinh viên tốt nghiệp lại thua xa họ. Nguyên nhân chính là do chương trình học lạc hậu, không đáp ứng đúng nhu cầu thực tế; cách thức đào tạo theo lối “học vẹt” và thiếu những phương tiện dạy và học. Cách đào tạo này dẫn tới tình trạng lãng phí thời gian đào tạo, nhất là lãng phí chất xám ngay trong quá trình ngồi trên ghế nhà trường và khó tìm được việc làm sau khi ra trường.

Những mặt yếu kém đó của nền giáo dục ĐH VN cần được khắc phục kịp thời nếu chúng ta không muốn chậm chân bước lên chuyến tầu siêu tốc đưa lòai người tiến nhanh vào kỷ nguyên văn minh trí tuệ.

//

Next Page »

Create a free website or blog at WordPress.com.