Ktetaichinh’s Blog

December 17, 2009

15 quốc gia nào dự trữ vàng nhiều nhất thế giới?

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 7:55 pm
Tags:

Trong những ngày qua, sự biến động, tăng giá của đồng USD sau những biến chuyển của kinh tế đã có tác động cộng hưởng đến giá vàng. Ngân hàng HSBC đã nâng mức dự báo giá vàng năm nay từ 925 USD lên 990 USD/ounce, và dự báo năm sau giá vàng duy trì ở mức 1.150 USD/ounce. Do chỉ số lạm phát và nhu cầu mua tích trữ của những quỹ đầu cơ, Ngân hàng quốc gia Australia đưa ra dự báo giá vàng vào cuối tháng này sẽ ở mức 1.100 USD/ounce và tăng lên 1.149 USD/ounce vào đầu năm sau.

1. Mỹ

Fort Knox là kho dự trữ vàng lớn nhất nước này và cũng là một địa chỉ nổi tiếng thế giới. Ngoài ra còn 4 nhà kho dự trữ đặt rải rác ở nhiều bang khác, tổng trữ lượng gần 8.947 tấn và tương đương giá trị quy đổi hơn 298 tỷ USD.

2. Đức

Ngân hàng trung ương Deutsche Bundesbank có hơn 3.749 tấn vàng dự trữ, trị giá trên 125 tỷ USD và chiếm tỷ lệ gần 70% dự trữ ngoại tệ của nước này.

3. Quỹ tiền tệ quốc tế IMF

Với sứ mệnh hỗ trợ 185 nền kinh tế của các nước thành viên, chính sách dự trữ vàng của định chế này đã thay đổi cách đây 25 năm nhưng khối lượng cất giữ vẫn ổn định. Tổng số vàng hiện có của IMF là 3.539 tấn, trị giá 118 tỷ USD. Tháng 12/1999, tổ chức này đã mở kho dự trữ và bán đi một phần để hỗ trợ kinh tế phát triển những nước nghèo theo chương trình HIPC.

4. Ý

Thống kê mới nhất cho biết, dự trữ vàng nước này hiện đạt 2.697 tấn, trị giá gần 90 tỷ USD và tương ứng 66,6% tổng số lượng ngoại tệ dự trữ.

5. Pháp

Ngân hàng quốc gia Pháp là cơ quan chính kiểm soát vàng dự trữ của nước này. Số lượng nắm giữ hiện nay tương ứng 70,6% dự trữ ngoại tệ. Toàn bộ có 2.689,6 tấn vàng, trị giá xấp xỉ 89,7 tỷ USD.

6. Trung Quốc

Với lượng dự trữ gần 1.159,5 tấn vàng ròng, trị giá 38,65 tỷ USD, đất nước này có tỷ lệ nắm giữ vàng của mỗi người dân gần 30 USD/người. Số tiền này mới chiếm tỷ lệ dự trữ ngoại tệ 1,9%.

7. Thụy Điển

Là cơ quan chuyên trách về các chính sách tiền tệ quốc gia, Ngân hàng Swiss National Bank đang nắm giữ hơn 1.144 tấn vàng, trị giá hơn 38 tỷ USD và chiếm 29,1% dự trữ ngoại tệ nước này.

8. Nhật Bản

Ngân hàng trung ương Nhật Bản hiện nay quản lý hơn 841 tấn vàng, trị giá trên 28 tỷ USD. Số tiền này chỉ chiếm 2,3%, một tỷ lệ khiêm tốn trên tổng số dự trữ ngoại tệ đất nước hoa anh đào.

9. Hà Lan

Ngân hàng Netherland Bank quản lý toàn bộ tài chính quốc gia, trong đó bao gồm gần 674 tấn vàng, trị giá xấp xỉ 22,5 tỷ USD và chiếm gần 60% lượng dự trữ ngoại tệ nước này.

10. Nga

Ngân hàng trung ương Nga quản lý hơn 625 tấn vàng, trị giá gần 20,9 tỷ USD và chiếm 4,3% dự trữ ngoại tệ của nước này. Các dự án khai thác những mỏ vàng mới được triển khai, chỉ tính riêng 7 tháng đầu năm sản lượng vàng của Nga đã tăng 21%.

11. Ngân hàng trung ương Châu Âu

Thành lập cùng với Liên minh Châu Âu (EU), ngân hàng trung ương Châu Âu (ECB) chuyên trách các chính sách tiền tệ của các quốc gia thành viên. Với 551,5 tấn vàng đang nắm giữ, cơ quan này đã quản lý gần 19% dự trữ ngoại tệ, tương ứng hơn 18 tỷ USD.

12. Đài Loan

Không chỉ nổi tiếng về phát triển công nghiệp, kinh tế tăng trưởng nhanh, hòn đảo này còn lừng danh về dự trữ vàng. Ngân hàng trung ương Trung Quốc quản lý dự trữ ngoại tệ cho Đài Loan, với lượng vàng ròng 466 tấn, trị giá trên 15,5 tỷ USD. Tương ứng gần 4% dự trữ ngoại tệ.

13. Bồ Đào Nha

Ngân hàng Banco de Portugal của đất nước Tây Âu này đang quản lý hơn 420 tấn vàng, trị giá hơn 14 tỷ USD, tương ứng gần 91% dự trữ ngoại tệ mà chính phủ nắm giữ.

14. Ấn Độ

Quốc gia giàu có thứ hai thế giới nắm giữ hơn 393 tấn vàng ròng, do Ngân hàng dự trữ Ấn Độ quản lý. Tương ứng với khoản tiền trên 13 tỷ USD, chiếm 4% lượng dự trữ ngoại tệ của nước này. Tuy nhiên lượng vàng dự trữ này có thể tăng lên nhanh chóng vì chính phủ bắt đầu thực hiện kế hoạch khai thác những mỏ vàng tại các bang trước đây giữ nguyên.

15. Venezuela


Ngân hàng trung ương Banco Central de Venezuela quản lý 392 tấn vàng dự trữ nước này, tương ứng hơn 13 tỷ USD. Số tiền này chiếm 36% dự trữ ngoại tệ của Venezuela. Tháng 6 năm nay, tổng thống Hugo Chavez giới thiệu chính sách hỗ trợ đẩy mạnh khai thác vàng.

Advertisements

Nông dân còn chịu thiệt thòi đến bao giờ? (phần 1)

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 7:45 pm
Tags:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Farmers-in-vietnam-still-lose-out-despite-its-second-largest-rice-exports-in-the-world-part1-12152009162104.html

Vì sao mãi nghèo?

Theo Giáo sư Võ Tòng Xuân, chuyên gia nông nghiệp vùng ĐBSCL từng gắn bó với nông dân và cây lúa, thì người trồng lúa trong nước nghèo triền miên vì sau khi vất vả làm ra hạt lúa, họ không biết bán cho ai và với giá bao nhiêu, khiến sau cùng rồi, “lợi nhuận không vào tay nông dân, mà lớp trung gian và giới đầu cơ… hưởng hết lợi”.

GS Võ Tòng Xuân giải thích: “Cái quan hệ giữa người nông dân với nông dân là nó rời rạc, từ giữa nông dân và nhà doanh nghiệp để mà xuất khẩu thì càng không có nữa, đi qua mấy ông trung gian hết, do đó cái tình trạng mình nếu mà để tiếp tục làm như thế này thì nông dân Việt Nam tiếp tục nghèo.”

Ông Dương Nghĩa Quốc, Phó Giám Đốc Sở NN&PTNT tỉnh Đồng Tháp, cho biết thêm rằng “thực tế không có doanh nghiệp nhà nước nào có đủ năng lực tung người đi mua trực tiếp lúa cho dân. Tất cả đều phải qua hệ thống thương lái nhỏ”.

Như vậy là nông dân vì không có điều kiện đành phải chịu cảnh “tầng nấc trung gian” khi thương lái đi thu mua rồi về bán lại cho các công ty. Giá chênh lệch đó người nông dân không biết, mà họ chỉ biết là sau vụ thu họach vẫn lâm cảnh thiếu trước, hụt sau.

Tình trạng giới trung gian và đầu cơ ép giá lúa tiếp diễn giữa lúc nông dân tiếp tục gặp phải gánh nặng giá cả vật tư nông nghiệp vốn có khuynh hướng leo thang liên tục, như 1 nông dân ở An Giang mô tả: “Phân nó lên theo giá lúa. Lúa nó lên giá phân nó cũng vượt theo nữa. Phân thì nó lên nhiều hơn lúa. Lúa thì nó lên từ từ, còn phân thì nó lên, nó vọt lên một cái một.”

Giá gạo sẽ tăng trong những tháng tới

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 7:40 pm
Tags:
Ron Corben
16/12/2009

Giá gạo dự trù sẽ tăng trong những tháng tới đây, vào lúc nền kinh tế toàn cầu đang cải thiện giúp nâng cao mức cầu, và tình trạng khô hạn làm giảm sản lượng ở các nước như Ấn Độ. Từ Bangkok, thông tín viên VOA Ron Corben gửi về bài tường thuật sau đây.

A Thai man carries rice
Giá gạo trên thị trường toàn cầu có thể một lần nữa lên đến mức kỷ lục trên 1,000 đôla một tấn

Một số nhà kinh tế học cho rằng giá gạo, là thực phẩm chính của phần lớn dân số thế giới, có thể trở lại các mức gây ra những nỗi lo sợ về lạm phát tại nhiều nơi ở châu Á hồi năm ngoái.

Ông Charuk Singhapreecha là phó khoa trưởng khoa kinh tế học thuộc trường đại học Kasetsart của Thái Lan. Ông nói rằng giá cả, nhất là giá gạo Thái Lan, đang được đẩy lên cao hơn bởi các khách hàng mới tham gia thị trường sau cuộc suy thoái kinh tế trong năm ngoái.

Ông Charuk nói: “Người ta trông đợi mức cầu trên thế giới sẽ tăng và chúng ta trông đợi giá gạo sẽ tăng trong năm tới. Có rất nhiều thị trường mới cho gạo Thái Lan và chúng ta vẫn còn những khách hàng cũ như Trung Quốc và một số nước Ả Rập – mức cầu của các nước này sẽ gia tăng.”

Giá gạo trên thị trường toàn cầu có thể một lần nữa lên đến mức kỷ lục trên 1,000 đôla một tấn, là mức vào giữa năm 2008. Trong tháng này, giá gạo xuất khẩu của Đông Nam Á đã tăng vọt từ khoảng trên dưới 550 đôla một tấn lên tới trên 650 đôla.

Ông Vichai Sriprasert, chủ tịch danh dự Hiệp hội Xuất khẩu Gạo của Thái, nói rằng tình trạng đồng đôla yếu hơn và những mối quan ngại về nạn khô hạn ở Ấn Độ làm tăng áp lực đối với giá gạo.

Ông Vichai nói: “Đồng đôla yếu góp phần vào sự kiện này; những tin đồn về tình trạng thời tiết ở Ấn Độ, ở Trung Quốc, Australia và những nơi khác cũng góp phần gây tác động. Đồng đôla sẽ tiếp tục yếu hơn, và điều này trở thành hiện thực thì các mặt hàng khác như gạo, dầu, và vàng đều sẽ tăng giá.”

Các chuyên gia về thị trường nói rằng có phần chắc trong năm tới Ấn Độ sẽ tìm cách nhập 3 triệu tấn gạo, gây ảnh hưởng tới thị trường thế giới lần đầu tiên từ 21 năm nay, do tình trạng khô hạn.

Ông Vichai cũng cảnh báo rằng mức cầu gia tăng về nhiên liệu sinh học làm từ ngũ cốc có thể làm giảm thu hoạch thực phẩm, đẩy giá các loại hạt dùng làm thực phẩm tăng cao hơn.

Ông Vichai nói tiếp: “Sự kiện này rất nghiêm trọng. Đó là lý do vì sao giá gạo sẽ không trở lại mức mà chúng ta thường thấy. Giá sẽ tăng lên mức cao hơn nữa, nhưng tôi không biết sẽ lên đến chừng nào.”

Tuần này, Philippines cho biết sẽ cắt giảm lượng gạo nhập vì giá cao, mặc dù nước này đã bị thất thu hơn 1 triệu tấn mễ cốc vì bão lụt trong năm nay.

Các giới chức của Việt Nam, nước cạnh tranh xuất khẩu với Thái Lan, tiên đoán rằng giá gạo sẽ lên đến mức khoảng 800 đôla một tấn vào giữa năm 2010. Tuần này, cơ quan Lương thực Quốc gia Philippines đã đề nghị mua 600 ngàn tấn gạo Việt Nam với giá gần 665 đôla một tấn.

Các nhà kinh tế học nói rằng gia lương thực cao hơn sẽ chỉ làm gia tăng các vấn đề mà giới nghèo khó trong vùng phải ứng phó. Đây là giới lệ thuộc nhiều vào gạo như một lương thực chính.

Mekong River seen facing heavy aquaculture losses

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 7:34 pm
Tags: , ,

LookAtVietnam – Aquatic products output from the Mekong River will be halved to 200,000 tons a year in the coming time due to the impacts of climate change . . .

Photo: www.enjoytravelvietnam.com

The 4,900-kilometer river flowing through China, Myanmar, Thailand, Laos, Cambodia and Vietnam currently supplies over 400,000 tons of fishery products a year. However, upstream countries are developing 19 dams serving their economic development, said Nguyen Ngoc Anh, head of the Southern Irrigation Planning Institute.

Anh told reporters in an informal meeting last week that in China alone an eight-dam cascade was already underway in the upper reaches of the Mekong. International Rivers, an organization which protects rivers and defends the rights of communities dependent on them, says on its website that two of the eight dams have been completed and three are under construction.

The Mekong Delta will find itself in the dilemma of rising sea levels caused by climate change and depleting fresh water from upstream.

The ecological catastrophe will surely result in the dying out of rare fish like the Irrawaddy dolphin and giant catfish of the Mekong River, thus draining fishery resources of the river by half.

The falling of aquatic resources also rings alarm bells for rice-growing and other agricultural activities, including fish farming, of the whole region, he said.

Anh cited that while one hectare of paddy field needed about 10,000 cubic meters of fresh water, a hectare of shrimp farm needed a ten-fold water supply.

Envisioning the threat, the six countries drinking from the same river, backed by the Asian Development Bank, have kicked off the economic cooperation of the expanded Greater Mekong Sub-region, which also focuses on cooperation in energy and agriculture.

More than 60 million people rely on the Mekong, known as the Lancang in China, and its tributaries for food, water, transport and other aspects of life, according to International Rivers, and “the river supports one of the world’s most diverse fisheries, second only to Brazil’s Amazon River.”

VietNamNet/SGT

Agent Orange Continues to Poison New Generations in Vietnam

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:09 pm
Tags: ,

This lonely section of the abandoned Danang airbase was once crawling with U.S. airmen and machines. It was here where giant orange drums were stored and the herbicides they contained were mixed and loaded onto waiting planes. Whatever sloshed out soaked into the soil and eventually seeped into the water supply. Thirty years later, the rare visitor to the former U.S. airbase is provided with rubber boots and protective clothing. Residue from Agent Orange, which was sprayed to deny enemy troops jungle cover, remains so toxic that this patch of land is considered one of the most contaminated pieces of real estate in the country. A recent study indicates that even three decades after the war ended, the cancer-causing dioxins are at levels 300 to 400 times higher than what is deemed to be safe.

After years of meetings, signings and photo ops, the U.S. held another ceremony in Vietnam on Wednesday to sign yet another memorandum of understanding as part of the continuing effort to manage Agent Orange’s dark legacy. Yet there are grumblings that little — if anything — has actually been done to clean up the most contaminated sites. Congress has allocated a total of $6 million to help address Agent Orange issues in Vietnam since 2007, but not only does the amount not begin to scratch the surface of the problem or get rid of the tons of toxic soil around the nation, there are questions about how the money is being spent. Several parties have noted with growing frustration that what money there is is primarily going to study the issue and hire consultants rather implementing measures to prevent new generations from being exposed. (See the ongoing effects of an industrial disaster in India.)

“There is still risk to people living in those areas,” says Thomas Boivin, president of the Vancouver-based Hatfield Consultants, an environmental firm that has been identifying and measuring Agent Orange contamination in Vietnam since 1994. The good news is that Hatfield’s studies indicate that even though ten percent of southern Vietnam was sprayed with dioxins, only a handful of hotspots — all former U.S. military installations where the herbicide was mixed and stored — pose a danger to humans. The bad news? “If those were in Canada or in the U.S., they would require immediate clean up,” Boivin says.

Responding to complaints that America is dragging its feet, U.S. ambassador to Vietnam Michael Michalak said the $1.7 million most recently allocated to conduct an environmental assessment of the Danang airbase is being done to comply with both U.S. and Vietnamese law, and is a necessary step toward clean up. “We’re investigating many promising techniques,” Michalak said following Wednesday’s signing ceremony in Hanoi. Careful study is required if the job is to be done right, he said. “We know there is dioxin in the soil,” he added. “But what method do we use to remove it? Where do we tell the diggers to dig? It’s just another step on the road.”

But critics believe the U.S. is playing a grim waiting game: Waiting for people to die in order to avoid potentially costly lawsuits. For a country currently engaged in two wars, accepting comprehensive responsibility for wartime damages could set an expensive precedent. “They know what the problem is and where it is,” says Chuck Searcy, country representative of the Vietnam Veterans Memorial Fund. “Why do they now need an environmental impact assessment? They are studying this to death.”

Scientists have been raising the alarm about dioxins since the 1960s. After TCDD, the dioxin in Agent Orange, was found to cause cancer and birth defects, the U.S. Environmental Protection Agency slapped an emergency ban on the herbicide in 1979. Dow and Monsanto, the chemical’s largest manufacturers, eventually shelled out millions in damages to U.S. troops exposed to it while it was being used as a wartime defoliant from 1961 to 1971. The U.S. government still spends billions every year on disability payments to those who served in Vietnam — including their children, many of whom are suffering from dioxin-associated cancers and birth defects. In October, the Department of Veterans Affairs added leukemia, Parkinson’s and a rare heart disease to the list of health problems associated with Agent Orange. Yet U.S. official policy maintains there is no conclusive evidence that the defoliant caused any health problems among the millions of exposed Vietnamese or their children. (See pictures from ninety years of battlefield portraits.)

Meanwhile, private foundations and individuals have taken the lead. Early efforts to identify and measure dioxin levels at Agent Orange hotspots were undertaken by the U.S.-based Ford Foundation in the 1990s. Later, with technical assistance from the U.S. Environmental Protection Agency, Ford ‘capped’ the most contaminated section of what is now the Da Nang International Airport, installing a filtration system to stop dioxins flowing into the city’s water supply and building a wall to keep people from entering the area. At another abandoned U.S. airbase in the Aluoi Valley, a Vietnamese botanist raised $25,000 in donations to plant cactus-like bushes and thorn trees around contaminated areas to prevent villagers from entering to fish there. (Dioxins quickly accumulate in animal fat.) Though these are not long-term solutions, Hatfield found that after the simple barriers went up, dioxin levels in the blood and breast milk of nearby residents dropped dramatically.

Charities in Danang have also voiced concerns about how U.S. money is being spent when it comes to providing care to the disabled in the region. A portion of the $6 million allocated by Congress was awarded to humanitarian groups working with disabled residents around Danang. But it is difficult to find evidence of the money at work. Save the Children was given $400,000 to help people with disabilities find employment. The sole case the organization shared with a reporter was their work finding a job for a college graduate with a hair lip. Another chunk went to equip and refurbish a wing at Binh Dan hospital in Danang, which sits largely empty. Because the American Rehabilitation Center has virtually no medical equipment, it has a difficult time attracting patients. Meanwhile, the U.S. embassy in Hanoi is spending $500,000 for a health and remediation advisor.

Groups caring for children born with horrific deformities from Agent Orange — such as malformed limbs and no eyes — are wondering why they haven’t seen any of that money. Bedridden and unable to feed themselves, many patients need round-the-clock care. As they age, and parents die, who is going to look after them? asks Nguyen Thi Hien, director of the Danang Association of Victims of Agent Orange. She says donations to her group, which cares for 300 children, are down 50% because there is a belief that local charities are flush with cash since the U.S.’s latest allocation. “The one million [being spent by the Americans] is not for care, but mainly for conferences and training,” said Hien. “This money should go to caring for the victims.”

But determining who should benefit is a nightmare. Tests to establish dioxin levels in individuals run as high as $1,000 per person — a pricetag Vietnam says it can’t afford. U.S. negotiators and scientists are frustrated that Vietnam seems to blame all the population’s birth defects on the defoliants. Diplomats broke off talks several years ago complaining that Vietnam was unwilling to use accepted scientific methods because it may not support claims of widespread exposure and health damages. They have also complained that Vietnam itself could certainly do more to help its own. No one is stopping the Vietnamese from erecting fences around contaminated spots, points out one U.S. diplomat, suggesting the Vietnamese are simply milking the issue for more aid and sympathy.

Still, the Vietnamese people (and the government to a much quieter extent) think it’s the U.S. that should be doing more — much more. Some point out that the U.S. spends only a fraction on Agent Orange cleanup compared to the $50 million it spends every year on searching for the remains of American soldiers missing in action. Thao Griffiths, Country Director of the Vietnam Veterans of America, which works on lingering war issues, does not want to compare the budgets of the two efforts. But the legacy of each is equally painful. “The issue of MIAs for Americans holds the same importance that Agent Orange does for the Vietnamese,” she says. And until the issue is resolved the legacy of the war will continue to haunt both sides.

Create a free website or blog at WordPress.com.