Ktetaichinh’s Blog

March 21, 2009

Những chi tiết “chết người” trong giao dịch quốc tế – Kỳ 1: Dùng luật ở phía đối tác nào? 110607

Filed under: chính sách,thông tin — ktetaichinh @ 6:44 pm
Tags: ,

Giáo sư Olivier Goarnisson (GS môn luật thương mại quốc tế khoá học MBA của học viện UBI (Bỉ)) bắt đầu bằng một câu hỏi tưởng chừng là đơn giản nhất: “Một công ty Việt Nam với một công ty Mỹ ký hợp đồng, trong điều khoản hợp đồng, nên ghi là khi phát sinh tranh chấp, thì phải tuân theo phán quyết của toà án ở đâu, theo bộ luật của nước nào?”. Giả định đưa ra là phía Việt Nam có quyền chọn điều khoản này.

Điều đơn giản nhất, mà có lẽ ai cũng nghĩ ra, là nếu mình có quyền lựa chọn, thì cách tốt nhất là chọn toà án Việt Nam, luật lệ Việt Nam. “Đá sân nhà” lúc nào cũng đầy lợi thế cơ mà. Vậy mà, ý kiến của giáo sư Olivier làm mọi người… chưng hửng: “Cách khôn ngoan nhất, là ghi vào hợp đồng điều khoản là phải tuân thủ pháp luật và phán quyết của toà án của quốc gia đối tác đang sinh sống”.

Ông giải thích: “Chúng ta giả định là cuộc làm ăn này phát sinh tranh chấp phải giải quyết tại toà. Nếu là toà án Việt Nam, thì sẽ là một kịch bản diễn tiến như sau: có thể chúng ta sẽ thắng kiện. Và toà phán quyết rằng đối tác phải bồi thường cho chúng ta một khoản tiền nào đó. Rồi sao nữa? Luật sư của bên Mỹ sẽ nói rằng thân chủ của anh ta không có tiền của hay tài sản gì ở Việt Nam cả. Và chúng ta sẽ phải cầm bản án sang Mỹ để yêu cầu đối tác thi hành. Lúc này thì bắt đầu phát sinh chuyện phức tạp.

Đối tác kia hoàn toàn có thể trả lời: “Tôi là công dân Mỹ, chịu quản lý của luật pháp Mỹ, tôi không có nghĩa vụ phải thi hành bản án của Việt Nam trừ khi có chỉ định của toà án Mỹ về chuyện này. Và bạn sẽ bắt đầu một cuộc hành trình mỏi mệt, tốn kém kinh khủng về thời gian, sức lực và tiền bạc để yêu cầu toà án Mỹ công nhận chuyện này, rồi mới bắt đầu thi hành án. Thời gian cho toàn bộ quá trình này chắc phải kéo dài ít nhất vài năm đằng đẵng…”.

Giáo sư Tôn Thất Nguyễn Thiêm đồng ý: “Ông bà ta dạy từ lâu: nắm kẻ có tóc chứ ai đi nắm kẻ trọc đầu. Điều đó cũng có tác dụng ở chiều ngược lại. Giả sử ta chọn toà án phía Mỹ, mà ta bị thua trong cuộc tranh chấp này, thì họ cũng phải làm một lô thủ tục, chờ đợi và chờ đợi để có thể biến một phán quyết của toà án Mỹ có giá trị thi hành tại Việt Nam. Mà khi đó, có khi cái tranh chấp này không còn là chuyện lớn nữa”. Đây thực sự là một thủ thuật dựa vào sự hiểu biết.

T.Nguyên ghi

Làm quen với tập tính “thích kiện” của những đối tác nước ngoài
Ở nhiều quốc gia Âu Mỹ, việc kiện tụng và ra toà rất thường xuyên xảy ra. Điều này khác hẳn với các quốc gia châu Á. Chúng ta bị ảnh hưởng bởi yếu tố pháp trị của nền văn hoá phương Đông, nên thường rất ngại việc ra toà, còn với các đối tác nước ngoài, đó là… “một phần tất yếu của cuộc sống”. Điều cần ghi nhớ, là người chủ doanh nghiệp không cần xuất hiện trong các phiên toà, dù diễn ra ở bất cứ đâu. Đó là công việc của luật sư đại diện, nên không cần lo ngại việc phải tốn thời gian để đi tham dự các phiên toà nước ngoài nếu bất đắc dĩ xảy ra.

Advertisements
TrackBack URI

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: