Ktetaichinh’s Blog

February 27, 2009

The Conversion process – 02/26/09

Filed under: ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 9:39 pm
Tags:

the Banker

the troubled global economic backdrop, sentiment in Vietnam’s banking sector is sanguine, with good reason. Most local banks reported commendable (if not stellar) profits for 2008, despite various hurdles faced during the year. These hurdles included an erratic interest rate environment – the base rate rising from 8.25% to 14% in the first half of the year, before dropping by about the same amount in the latter half – and the imposition of a cap (in May 2008) by the State Bank of Vietnam on lending interest rates, at 1.5 times the base rate. And with inflation in excess of 20% for much of the year, this meant that interest offered on deposits was negative in real terms during some months.

This, in turn, cut into core margins, but most Vietnamese banks seem to have been quite adept at creating income from other areas of business, such as gold trading, real estate and other non-lending activities. For those banks that were thought to be struggling, a short-term funding window provided by the country’s central bank helped them to weather the storm. The State Bank of Vietnam also reported that the smaller banks which had to raise additional capital to meet a new VND1000bn ($57m) minimum legal capital limit, effective from January, had successfully done so. That limit rises to VND3000bn in 2010.

In recent months, five international banks have gained approval from the State Bank of Vietnam to convert their branch presence into wholly owned, locally incorporated entities. This was prompted by Vietnam’s entry into the World Trade Organization in early 2007, and a pledge made by Hanoi to open up the local banking and financial services sector to greater foreign competition. But it has taken almost two years for this to become a reality as the central bank took its time in issuing the relevant implementation regulations and appraising the first licence applications.

The first to complete the local incorporation process has been HSBC, opening the doors of its new entity on January 1 this year. The other four licence recipients, expected to follow shortly, are: Standard Chartered Bank, ANZ Bank, Shinhan Bank of South Korea and Hong Leong Bank of Malaysia.

Local advantages

The main attraction of incorporating locally is the opportunity to establish a more extensive branch and distribution network, albeit at a conservative incremental pace set by the central bank’s regulators. In the first year, a new bank may have two branches, in addition to a head office, potentially allowing it to be present in three provincial or municipal locations. HSBC Vietnam has opted to make Ho Chi Minh City its base, with a branch in the capital Hanoi, and a new branch to open in the industrial province of Binh Duong, just north of Ho Chi Minh City.

These new foreign-owned entities will be up against a local banking community that has had time to prepare for the debut of these more competitive rivals. A number of local banks have taken major strides to developing more extensive ATM and branch networks, as well as robust internet banking platforms. Furthermore, the state-owned commercial banks – which continue to dominate the banking sector – boast a national network of branches that give them a reach well beyond the major urban centres.

One can envisage a clash between the well-established customer base of the state-owned commercial banks versus the international savvy and marketing expertise of the new foreign-owned banks, with some of the better local private banks seeking out niche opportunities. But having operated branches in Vietnam for a decade or more, the new foreign banks are not new to the market and so will have an advantage. All of this bodes well for customers in Vietnam.

Operational scope

Local incorporation also permits foreign banks greater scope of operations – notably in terms of products and services offered – than is the case as a foreign bank branch. The principal competitive battleground is likely to be consumer banking, where there is seen to be considerable growth potential, given that just one in 10 of Vietnam’s 87 million or so people has a bank account. In many ways, Vietnam remains a cash economy, although this is gradually changing. The use of debit and credit cards is becoming more common, certainly among the more affluent of the 30% of Vietnamese people that reside in urban areas. The new banks are likely to step further outside their traditional comfort zone’ of servicing established corporate clients, to focus greater attention on Vietnamese individuals and smaller local firms.

Despite the relatively small market, the country has about 40 private banks, five large state-owned commercial banks, about 40 foreign bank branches, six joint-venture banks, 12 leasing companies, and innumerable funds of various kinds. And the numbers keep getting bigger. After a long hiatus, the central bank has approved a number of new banks during the past year or so.

The latest is Bao Viet Bank, a subsidiary of the largely state-owned insurance conglomerate, in which HSBC has a 10% strategic stake. HSBC also has a 20% stake in private Techcombank. Little surprise then, that “HSBC strongly believes that Vietnam’s long-term economic potential is considerable,” says Tom Tobin, president and CEO, Vietnam.

One of Vietnam’s leading private banks, Sacombank, also recognises opportunities in neighbouring countries. It recently inaugurated a branch office in the Lao capital of Vientiane, and has received approval from the National Bank of Cambodia to open a branch in Phnom Penh.

This echoes a trend among some Vietnamese companies to establish themselves in Cambodia and Laos, where land and other natural resources are more plentiful. It is unclear yet whether Lao and Cambodian people will be attracted to bank with a Vietnamese entity, but the expatriate Vietnamese communities in these two countries may well be enticed.

Much will depend on the quality of service provided because Cambodia’s banking sector, in particular, has seen a marked improvement in customer service standards since ANZ Royal Bank entered the market a few years ago. A similar trend is likely in Laos, following ANZ’s investment in Vientiane Commercial Bank, which should raise the bar for the local banking industry.

Inward remittances

In Vietnam, another important retail service is that of inward remittances by Vietnamese people residing overseas, estimated at $8bn in 2008. The aggregate size of remittances may contract marginally in 2009 as a consequence of the global downturn. Tellingly, fewer Vietnamese relocated overseas as labourers in 2008 compared with a year earlier, and fewer Vietnamese migrants (in US, France, Australia, Russia and elsewhere) travelled home for the lunar new year festival in January as their budgets were tightened. Nonetheless, inward remittances will remain a healthy source of business for banks in the foreseeable future.

In late December, the state-owned VietinBank enacted a hesitant initial public offering (IPO) by auction. Some 4% of the bank’s shares were sold, mostly to domestic investors, raising VND1100bn. The choice of date for the auction may explain why only three foreign institutional investors participated in the bidding. The bank has still to place 10% of its shares with a foreign strategic investor. The partial divestment of VietinBank is part of the government’s long-drawn-out equitisation’ programme, which has persistently failed to impress. (In late 2007, Vietcombank enacted a similar IPO.) Matters have not been helped by a sombre and illiquid stockmarket; in 2008 the VNI index fell by 66%, making it the worst performing equity market in Asia last year.

Starting to bite

The global economic downturn is starting to bite in Vietnam. Most observers expect the country’s export performance to struggle in 2009 as foreign demand for manufactured items (such as garments and footwear) contracts, and the global price of various commodities (such as seafood, pepper, coffee, oil and coal) declines. Foreign investment inflows will also probably shrivel to a mere shadow of the bumper figures (about $60bn pledged) in 2008. As an export-oriented and investment-driven economy, Vietnam will be adversely affected, of that there is no doubt.

Hence, Hanoi’s policymakers have announced that they will enact an economic and fiscal stimulus package valued at VND100,000bn, equivalent to about 7% of Vietnam’s gross domestic product, or a quarter of its foreign exchange reserves.

Details of the package remain unclear, although most banks are likely to be involved in some of the initiatives proposed. One is to establish a VND30,000bn national credit guarantee scheme for small and medium-sized enterprises seeking bank loans, even though past attempts at such schemes in Vietnam have been disappointing.

More controversially, perhaps, is a proposal by the central bank to subsidise select short-term loans (of eight months or less) to eligible businesses, by up to VND17,000bn, by shaving 4% of the interest rate charged by banks. The mandatory scheme will require banks to offer the loans at the reduced rate of interest, and be reimbursed by the State Bank of Vietnam at a later date.

Advertisements

Asian nations cooperate to defend currencies- 23 February, 2009

Filed under: châu Á,ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 9:37 pm
Tags:

the Banker

A group of 14 Asian nations are to form a $120bn foreign exchange pool that could be used to defend currencies hit by the fallout from global financial crisis. Finance ministers from Japan, China, South Korea and 10 Southeast Asian nations agreed to the fund at a summit in Phuket, Thailand.

The fund is 50% bigger than the one proposed last May, and represents a significant expansion of the current Chiang Mai Initiative, which allows only bilateral currency swaps.

The fund is part of a strategy to shield currencies from the sorts of speculative attack that depleted the reserves of Thailand, South Korea, and Indonesia in the Asian financial crisis a decade ago. Eight out of the 10 most regularly traded Asian currencies (ex-Japan) have fallen against the dollar in the past 12 months: the Korean won has plummeted by 37% and the Indonesian rupiah by 24%.

Affected currencies are at risk of further losses as developed nations cut overseas investment and investors sell down their holdings of emerging markets stock and bond holdings. Ministers at the meeting admitted that capital flows into the region have already decreased due to global de-leveraging, and many are worried that this will significantly undermine growth prospects.

During the Asian financial crisis, Indonesia, Thailand and South Korea were forced to spend most of their currency reserves trying to prop up exchange rates, and then to turn to the IMF for $100bn bailout. As a result, the three governments were forced to cut spending, raise interest rates and sell state-owned companies.

Since then, Japan, China and South Korea together with the Asean economies have amassed more than $3,600bn of foreign-currency reserves, about half of the global total. But many are already dipping into reserves to support their currencies. Malaysia’s gold and foreign-currency reserves fell to $91.3 billion in January from $123.7 billion last August. Indonesia’s reserves have fallen by $10 billion to $50.9 billion between July 2008 and the end of January 2009.

No date has been set for the completion of the new pool, and many fear that ironing out the final details will take some time – it has taken 10 years for the nations in question to reach this point. In the interim, many are expanding or establishing new bilateral currency swap agreements. For example, this month, China and Malaysia agreed on a three-year 80 billion-yuan ($11.7 billion) currency swap and Japan and Indonesia agreed to boost their existing bilateral agreement from $6bn to $12bn.

It is thought that the new currency pool may break the link between borrowings and the conditions built into IMF lending programs, which currently applies to 80% of borrowing under existing bilateral currency swaps. Under the new initiative, more funds may be tapped before the borrower is subject to such measures, the finance ministers said.

Foreign banks to the rescue

Filed under: ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 9:33 pm
Tags:

03 November, 2008

Domestic issues have caused Vietnam’s underdeveloped banking sector to struggle in recent years. Will these difficulties be eased when foreign banks enter the market? Writer Nick Freeman.

Vietnam’s banking community is facing its most challenging year since the Asian financial crisis of the late 1990s. Although relatively immune from the global credit crunch, Vietnamese banks have not been insulated from some home-made macroeconomic difficulties.

Annual inflation in Vietnam has been more than 25% in recent months, and a doubling of the import bill had prompted ­legitimate concern about the country’s balance of payments. These worries peaked at the beginning of summer, and there are now signs that Hanoi’s policymakers are pulling the right monetary and administrative levers necessary to apply the brakes to what was becoming a runaway economy.

The thesis pertaining to Vietnam’s long-term growth potential remains broadly intact. Nonetheless, Vietnam’s hard-earned image as an economically benign, stable and relatively cheap place to do business has taken a few knocks recently.

More importantly, the corporate sector is struggling to adjust to the notion of economic cycles, having become complacent in thinking that a sustained straight-line economic growth trajectory was Vietnam’s birthright. This had led to some ill-advised business ventures.

State-owned enterprises in particular have been aggressively diversifying into all kinds of peripheral businesses – including financial services – well away from their core competencies, funded by ample access to credit. Annual loan growth has been in excess of 40% in recent years. That is now coming back to haunt some of the more zealous lenders as their corporate clients struggle to service loans taken out to finance investment projects that are now looking fragile. The government has, somewhat belatedly, responded by asking state-owned firms to reduce their non-core business interests to 30% or less of total assets.

Non-performing loan levels seem destined to rise in late-2008, necessitating that banks’ provision more this year. But that too is problematic as profits are being squeezed. The maximum interest rate at which loans can be extended is 21%, some 1.5 times the State Bank of Vietnam’s prime rate, currently at 14%. With inflation running well in excess of 20% recently, banks have been offering rates of interest on deposits in the high teens (currently about 18.5%), still below the rate of inflation.

Nonetheless, this leaves little margin for profits after operating costs are deducted. Raising new equity capital is also more difficult as the stock market indices have fallen markedly in 2008, taking most bank shares – both listed and unlisted – down with them. The days of annual rights issues are a fading memory.

Welcome news

Against this rather grim backdrop has come some welcome news, with the State Bank of Vietnam formally issuing three new banking licences to HSBC, Standard Chartered Bank and ANZ. In accordance with Vietnam’s World Trade Organization (WTO) accession commitment to liberalise the financial services sector, the central bank is finally permitting wholly ­foreign-owned banks to incorporate onshore – and effectively compete on a level playing field with their local counterparts – for the first time.

HSBC’s new venture will be headquart­ered in the southern economic hub of Ho Chi Minh City, and ­Standard Chartered Bank’s and ANZ’s will be based in the capital, Hanoi.

Changing times: the issuance of licences for foreign-owned banks such as Standard Chartered (above) signal Vietnam’s willingness to liberalise its banking sector


Significant step

“The issuance of the first two banking licences for wholly foreign-owned banks incorporated in Vietnam is a significant step forward,” says Milton Lawson, the general manager of Freshfields Bruckhaus Deringer in Ho Chi Minh City. “It indicates that ­Vietnam is honouring its WTO accession commitments to liberalise the financial services sector. We expect more foreign banks to follow suit.”

The trigger for this development dates back to a governmental decree, issued in ­February 2006, which referred to a new kind of banking form: a 100% foreign-owned bank, to be established in the form of a limited liability company with a head office in Vietnam and a 99-year maximum lifespan. The decree outlines how this new banking entity should conduct its operations, including a board of directors and a ‘board of controllers’.

Then in April this year, the State Bank of ­Vietnam issued an implementing ‘decision’, updating regulations pertaining to the operations of commercial banks. Both the decree and the decision are pursuant to Vietnam’s somewhat dated commercial banking law of 1997. (A new iteration of this law is likely during the next year or so.)

All three banks given full licences already operate branch offices in both Hanoi and Ho Chi Minh City; two branches to every foreign bank seeming to be the maximum permitted by the State Bank of Vietnam.

All three banks also have strategic equity stakes in a local joint stock bank. ANZ Bank has a 10% stake in Sacombank, HSBC has a 14% stake in Techcombank, and Standard Chartered Bank has a 9% stake in Asia ­Commercial Bank. No divestments are ­anticipated.

Strategic stakes

HSBC also holds a 10% stake in the state-owned insurance behemoth Bao Viet Holdings, and ANZ has a 10% stake in Saigon Securities, a private brokerage firm. Other foreign banks with a strategic stake in a local Vietnamese bank include both OCBC and UOB of Singapore, Deutsche Bank and BNP Paribas.

Under existing laws, these wholly ­foreign-owned banks will, like all locally incorporated banks, have to have a ­minimum capitalisation of VND3000bn ($180m) by 2010. Theoretically at least, the new banks will be able to open as many branches as they wish, although in practice the number will probably be no more than 10. Importantly, each new branch opening requires prior regulatory approval from the State Bank of Vietnam. This is true of all banks, both foreign and locally owned, in Vietnam.

Nonetheless, the new licences are principally seen as a means to substantially extend the holders’ distribution networks in the retail banking sphere. To date, virtually all of the foreign bank branches in Vietnam – each with a capital base of at least $15m – have been located in the hubs of Hanoi and Ho Chi Minh City. But it is likely banks will open branches in the second-tier cities of Can Tho, Danang, Haiphong and possibly some of the more dynamic provinces, such as Dong Nai and Binh Duong.

This will pose a competitive challenge to local banks, which have been able to dominate Vietnam’s hinterland with almost no direct foreign competition. Even so, a sudden and dramatic change in the retail banking market is unlikely.

As Ashok Sud, Standard Chartered Bank’s chief executive for Vietnam, Cambodia and Laos, says: “The local incorporation of some foreign banks will not result in a major structural change in Vietnam’s banking ­sector.

“At present, the combined presence of 34 foreign bank branches represents less than 10% of total banking assets in Vietnam. Even with several local incorporations, I do not think the foreign banking community will represent more than 13% to 14% of total banking assets in a decade’s time. Our prior experience in numerous similar countries tells us this.”

Exciting prospect

Vietnam remains an exciting prospect for retail-oriented banks. Less than 10% of the country’s 87 million people have a bank account so there is ample room for market expansion.

Furthermore, the economy is at that exciting point in its development when an increasing number of urbanites have sufficient disposable income to consume luxury goods, and need the financial products and services to attain them. Car ownership, for example, is rising steeply in Vietnam – as evidenced by increasing road congestion.

With some other south-east Asian ­markets becoming increasingly mature and congested, Vietnam still provides an enticing opportunity to participate in a rapidly growing and youthful banking sector.

Herd instinct warnings as foreign banks rush in 02 January, 2008

Vietnam’s booming economy is proving an irresistible lure for banks despite reform hold=ups and expensive valuations. Karina Robinson reports from Hanoi.

The Vietnamese banking market and economy are so hot that when Charly Madan, country officer for Citi, found out that The Banker was organising a lunch with Vietnamese alumni from the London School of Economics (LSE), he quickly exclaimed, “Tell them we’re recruiting!”

But the six young women at the lunch in London did not bite. At least not that day. All of them are in finance, ranging from local banks to foreign banks and private equity houses. The foreign banks may have a clearer career path and offer higher salaries, but the local operators offer share options – a precious commodity when banks are doubling profits and the stock market is booming – and practical experience over a wider range of businesses.

Foreign banks are restricted in the business they are allowed to do, although this is changing and will be transformed as the country’s World Trade Organization (WTO) obligations for the financial sector kick in.


Queuing suitors

Those share options also look good because – as foreign banks and Vietnamese companies pile into the market, and owning a bank is like owning this season’s fashionable hand bag – local banks command huge premia. There are not many good banks to buy, so the State Bank of Vietnam, the country’s central bank, is deluged with a record 46 applications for new banking licences, according to governor Nguyen Van Giau (see The Banker December 2007 issue).

The domestic entities applying include organisations as diverse as the state-owned Hanoi Brewery Corporation and the province of Binh Duong, which has a population well under one million. Just as peculiar are some of the foreign banks which, according to local professionals, have been looking at buying a bank in Vietnam: Austrian bank Raiffeisen International, Dutch bank ING, UK bank Barclays and Bank of America. None of these has any local expertise or significant regional presence.

Experienced Vietnam hands such as Tony Foster, a Hanoi resident for 13 years and managing partner of the Vietnamese offices of Freshfields Bruckhaus Deringer, the international law firm, is sceptical about all the furore.

“Today there is not enough business. There is no basis for the short term, while when you start talking about the long term [as some banks are doing] it is a cop-out,” he says. “Only 10% of the population have bank accounts – is this going to grow fast enough? There is still a great deal of scepticism about banks in your average Vietnamese.”

What he calls “the herd at work” means that some banks are trading at a very expensive 15 times book value and at price/earnings ratios of 30 times, which are difficult to justify on fundamentals.


Banking resurgence

The banking boom does, however, have some solid bases: gross domestic product (GDP) growth of more than 8% in 2005 and 2006 and forecast at a similar rate for 2007, allied to credit growth of up to three digits a year and record levels of foreign direct investment (FDI) of about $13bn in 2007.

There are concerns about inflation, which has accelerated to an estimated 8.5% in 2007 and a budget deficit estimated at 6.9% of GDP in 2007, albeit falling to 4.4% in 2008, notes Moody’s and other rating agencies.

Ajay Chhibber, the World Bank’s country director, believes that a slowdown in the US and/or global economy would affect Vietnam much less than five years ago due to its diversification both in export markets (US 21%, EU 18%, Association of Southeast Asian Nations 17%, among others) and in products (18% oil, 18% agriculture, 52% manufacturing and 11% services).

“Vietnam is also emerging as an important regional economy in south east Asia and its stable political system, broadly sound macroeconomic policies, entry into the WTO and on-going reforms make it a very desirable trading partner and investment location,” he says.

The government is aware that corruption is an issue that needs to be addressed, as is a slow-moving bureaucracy and a lack of legal certainty. Some 20% to 40% of state investment was lost to corruption or wasted in 2006, notes the Vietnamese government’s Central Institute for Economic Management. Although cases of corruption are given coverage in the local media, prosecutions are few and tend not to capture the higher echelons of administration officials.

Ben Bingham, the International Monetary Fund’s representative in Vietnam, believes the government has not lost its reform momentum and is aware of the need to modernise institutions such as the central bank to deal with challenges including large capital inflows and safeguarding financial sector stability. He notes that rapid credit growth is of concern. Some foreign bankers say that, under international accounting rules, official statistics showing non-performing loans (NPLs) of only 2.1% in the financial system in the year to date would more likely be as high as 25%.

Mr Bingham also points to looming bottlenecks in infrastructure and skilled labour.


Staff shortages

The latter is what makes the LSE graduates at the lunch such a skilled commodity and staff poaching a constant in the banking industry. About 60% of Vietnam’s population of 85 million is under 30 years old but is lacking in the skills needed for the country’s continued economic development, including the development of the financial sector in order for capital to be used more efficiently.

Competition in banking services is limited, but increasing. Although the big four state banks have about 60% of the market, there are 36 private banks, known as joint stock banks. About 20 of these are very small and the central bank has raised the minimum capital requirement in a bid to boost consolidation, but bankers complain it has given them too much time to conform to the new strictures. Additionally, there are 39 foreign banks. Many of them are in Vietnam solely to service companies from their home countries which have invested in the vibrant economy.

But a handful of the foreign banks, including ANZ, HSBC and Standard Chartered, expect to incorporate locally in 2008, which would mean the lifting of restrictions on the number of branches they could open and the ability to gather deposits, as well as being encumbered by fewer restrictions on the types of business they could do.

Foreign banks are, additionally, allowed to bid for strategic stakes of up to 15% in the big state banks as the government sells shares in them. That is what the regulations say, but the reality appears to be that stakes of between 7% and 10% are the maximum the government will allow each foreign investor to buy – the 15% stake rule is, however, being applied to the private banks.

Mr Madan of Citi argues that such a small stake in the state-owned banks means the investment is financial rather than strategic.

Vietcombank, the most international of the big four and the first to be “equitised”, as the government calls it, has seen major delays amid rumours that US investment bank Goldman Sachs, General Electric’s financial services arm and Japanese bank Nomura are baulking at the high price demanded by the government.

Central bank governor Mr Giau told The Banker in November 2007 that he “stood at Vietcombank’s back and tried to push it. But for its benefit we need to let it make its decision. There are no problems there.”

Citi’s main focus is currently corporate and investment banking, including custody services and cash management. Australian bank ANZ, which opened its first branch in Hanoi in 1993, has taken a different route, offering the full range of commercial banking from retail to corporate and taking a 10% stake in Sacombank, a joint stock bank and another 10% stake in its securities arm.

Sacombank says its 11-month gross profits soared 18% from a year ago to VND1350bn ($83.8m) thanks to a rise of 125% in lending.

With such astronomical credit growth in the banks, risk management controls, which are in their infancy in many local financial institutions, say analysts, may need to be tightened. But for Sacombank, the sixth largest lender in the country, the presence of the International Finance Corporation as a shareholder with a 10% stake as well as ANZ’s stake provide management expertise.

Still, ANZ’s general manager for Vietnam, Thuy Dam, is concerned about the banking system as a whole.

“Everyone in Vietnam believes banking is a highly profitable business. In Vietnam, banking gives you the highest return. When the economy is doing that well, banks run their business like a cash flow business – deposits in and then lent out. But they pay little attention to risk,” she says.

“If the economy keeps doing very well the flaws won’t show. But if we have a downturn…” she adds. ANZ expects to have up to 12 branches by the end of 2008, up from its current two, assuming its application to incorporate locally comes through quickly.

That assumption is not a given. Foreign bankers complain privately that Vietnam is delaying its approvals beyond the deadlines set by its WTO commitments.


Other partnerships

Competitor HSBC, which has just over 14.5% of joint stock bank Techcombank’s capital, for which it reportedly paid $71.5m, has asked to increase its stake to 20%. This requires the approval of the prime minister and the State Bank of Vietnam, notes HSBC’s president and CEO for Vietnam, Thomas Tobin. He is unconcerned with the bank’s credit growth.

“The growth in its loan book has been impressive and HSBC has been giving Techcombank advice on how to cope with the risks associated with this growth,” he says. This includes seconding executives to the personal credit risk area and placing a former HSBC executive with the bank for 18 months as a consultant to provide guidance on risk management and corporate governance.

Techcombank, Vietnam’s number three bank by profits of the joint stock banks, is looking to expand its retail banking offering, while continuing its focus on small and medium-sized enterprises (SMEs) and building on its 2006 venture into consumer banking. How this tallies with HSBC’s own consumer banking operations, plus the competition issues this and other overlapping business areas throw up, is not a problem, says Techcombank’s CEO Nguyen Duc Vinh.

But competition in the market has certainly had an effect on banking profits.

“The problem now is the competition. Banks are lowering fees and credit conditions [to gain market share]. For six months now we have seen a reduction in our spread. Our net interest margin was 3.9%: it is now 3.6%,” says Mr Nguyen.

The bank, which is planning an initial public offering (IPO) at the end of 2008, saw loan growth of about 70% in 2007 and is planning to add another 50 branches to its current 120 in 2008.


Consolidation looms

Mergers and acquisitions (M&A) will be a growth area going forward as the central bank further tightens the criteria for minimum banking capital and liberalisation under the WTO regime continues.

“On a five- to seven-year horizon, there will be half the number of banks,” says Standard Chartered’s CEO in Vietnam, Ashok Sud. He believes Vietnam is in “the first five kilometres of a marathon” in terms of the development of its financial sector and that there “could be some accident along the way”, such as a bank failure.

The State Bank of Vietnam is currently drafting or amending four laws to do with the central bank, credit institutions, banking supervision and deposit insurance. The laws will be submitted to the government and then to the National Assembly in 2008-09.

Standard Chartered’s main business is corporate banking but four months ago it launched into consumer banking, along with many of its competitors. It has an 8.5% stake in Asia Commercial Bank, one of the private banks, where it has trained more than 200 staff in areas ranging from consumer banking and risk to human resources. Standard Chartered has also applied to incorporate locally.

M&A – a different take Habubank, one of only two of the joint stock banks founded in 1989 that survived the Asian financial crisis, has a different view of M&A activity.

“Boom time is not the right time to consolidate as there is too much euphoria,” says managing director Bui Thi Mai. She says the perception that banking is easy was prevalent 10 years ago, when every state-owned entity wanted to own a bank, until the crisis hit. She expects a repeat of that experience at some unspecified point in the future.

Deutsche Bank bought a 10% stake in Habubank, 80% of whose profits come from SMEs, in October. The Vietnamese bank is looking to add another 10 branches to its 30 by the end of 2008 to help increase its retail presence and to use the experience of its German shareholder to develop its securities arm, along with credit cards and wealth management.

Habubank also talks about the serious shortage of bankers, a perennial complaint from all the banks. Techcombank’s CEO Mr Nguyen at least has a more positive spin, noting that entrepreneurialism is strong in Vietnam, while the children of Vietnamese émigrés to countries such as the US and Australia are returning home. Still, the LSE graduates at lunch look set to enjoy an enviable status in the job market for quite a few more years

Updates:

Setting the right example 02/01/09- the Banker

Calm amid the storm- the Banker

Hong Kong HSBC 12/2009– the Banker

NGÂN HÀNG TRÁCH NHIỆM HỮU HẠN: CÁI TÊN MỚI TRONG CHUYỂN ĐỘNG CỦA HỆ THỐNG NGÂN HÀNG VIỆT 01/05/2009

Filed under: ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 8:46 pm
Tags:

TS. Phí Trọng Hiển

Trong hai tháng Chín và Mười năm nay, ba ngân hàng 100% vốn nước ngoài đã nhận được giấy phép thành lập và hoạt động tại Việt Nam với cái tên khá mới mẻ: Ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên Standard Chartered Việt Nam, HSBC Việt Nam và ANZ Việt Nam. Cùng với sự ra đời của các ngân hàng 100% vốn nước ngoài này, Việt Nam đã tiến hành “hiện thực hóa” các cam kết WTO trong lĩnh vực ngân hàng và cạnh tranh trong khu vực ngân hàng hứa hẹn sẽ diễn ra mạnh mẽ.

Từ cam kết …

Theo cam kết giữa Việt Nam và các nước thành viên khi gia nhập WTO, các ngân hàng 100% vốn nước ngoài sẽ được phép tiếp cận thị trường với hầu hết các dịch vụ ngân hàng như một ngân hàng trong nước (trừ dịch vụ tư vấn; cung cấp, chuyển thông tin và xử lý dữ liệu thông tin tài chính). Cụ thể, kể từ ngày 01/4/2007, các ngân hàng nước ngoài được phép thiết lập sự hiện diện thương mại của mình tại Việt Nam dưới hình thức ngân hàng 100% vốn nước ongài. Ngân hàng 100% vốn nước ngoài sẽ được hưởng quy chế đối xử không phân biệt (đãi ngộ quốc gia) ngay sau khi Việt Nam gia nhập WTO, ngoại trừ ngân hàng mẹ khi muốn thành lập phải có tổng tài sản trên 10 tỷ USD. Đây được xem là một động thái tích cực và chủ động của Việt Nam trong tiến trình hội nhập kinh tế bởi nếu so với Hiệp định Thương mại Việt – Mỹ, Việt Nam đã gỡ bỏ nhiều hạn chế (như về huy động tiền gửi, điểm đặt máy ATM, phát hành thẻ tín dụng), đặc biệt là việc rút ngắn lộ trình cho phép sự hiện diện ngân hàng 100% vốn nước ngoài tại thị trường nội địa. Ngoài ra, các tổ chức nước ngoài được tham gia góp vốn mua cổ phần tại các ngân hàng thương mại cổ phần trong nước với tổng tỷ lệ cổ phần nắm giữ không quá 30% vốn điều lệ của một ngân hàng.

Đến hiện thực hoá

Sau hơn một năm kể từ ngày được phép thâm nhập vào thị trường Việt Nam, ngày 08/9/2008, Việt Nam đã cấp giấy phép đầu tiên cho Standard Chartered Bank được thành lập ngân hàng 100% vốn nước ngoài tại Việt Nam. Cùng ngày, Ngân hàng Nhà nước cũng đã cấp giấy phép cho HSBC thành lập ngân hàng 100% vốn nước ngoài tại Việt Nam và theo kế hoạch, HSBC sẽ đặt trụ sở chính tại Sài Gòn, là nơi mà ngân hàng này đã mở văn phòng lần đầu tiên vào năm 1870.

Mới đây, Ngân hàng Australia and New Zealand Banking Group Limited (ANZ) vừa chính thức trở thành ngân hàng 100% vốn nước ngoài thứ 3 tại Việt Nam. Ba ngân hàng trên có thời hạn hoạt động là 99 năm và được gọi dưới các tên: Ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên HSBC (Việt Nam); Ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên Standard Chartered (Việt Nam) và Ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên ANZ (Việt Nam). Đây là tên gọi mới cho các ngân hàng con nước ngoài. Các quy định về vốn điều lệ, thời hạn hoạt động đối với các ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên đều đang được áp dụng cho các ngân hàng thương mại trong nước.

Về cơ bản, nội dung hoạt động của các ngân hàng 100% vốn nước ngoài này được đối xử như các ngân hàng nội địa. Cụ thể, HSBC, Standard Chartered Bank và ANZ Bank (Vietnam) được thực hiện các nghiệp vụ như: huy động vốn; hoạt động tín dụng; dịch vụ thanh toán và ngân quỹ; và các hoạt động khác, được quy định cụ thể trong Giấy phép.

Đối với việc cung ứng dịch vụ ngoại hối trên thị trường trong nước, HSBC, Standard Chartered Bank và ANZ Bank (Vietnam) chỉ được thực hiện sau khi được Ngân hàng Nhà nước xác nhận đủ điều kiện, còn đối với việc cung ứng dịch vụ ngoại hối trên thị trường quốc tế thì chỉ được thực hiện sau khi được Ngân hàng Nhà nước xác nhận đăng ký.

Ngoài các hoạt động nêu trên, các ngân hàng trên được thực hiện các nghiệp vụ khác của ngân hàng thương mại, khi có nhu cầu và được Ngân hàng Nhà nước chấp thuận bằng văn bản hoặc khi đã có văn bản quy phạm pháp luật quy định ngân hàng con 100% vốn nước ngoài được phép thực hiện các nghiệp vụ đó.

Trong quá trình hoạt động, HSBC, Standard Chartered Bank và ANZ Bank (Vietnam) phải tuân thủ pháp luật Việt Nam, Luật các Tổ chức tín dụng và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật các Tổ chức tín dụng, các quy định của pháp luật về quản lý ngoại hối, Nghị định số 22/2006/NĐ-CP ngày 28/02/2006 của Chính phủ về tổ chức và hoạt động của chi nhánh ngân hàng nước ngoài, ngân hàng liên doanh, ngân hàng 100% vốn nước ngoài, văn phòng đại diện tổ chức tín dụng nước ngoài tại Việt Nam, các chế độ và quy định do Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam ban hành. Mặt khác, khi chuyển lợi nhuận ra khỏi Việt Nam, các ngân hàng ngoại này phải nộp thuế theo quy định của pháp luật Việt Nam.

Như vậy, việc cấp phép cho các ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên 100% vốn nước ngoài đã góp phần đa dạng loại hình hiện diện thương mại trong lĩnh vực dịch vụ tài chính – ngân hàng tại Việt Nam.

Tăng cường tiếp cận thị trường

Không phải đợi sau khi được chấp thuận thành lập ngân hàng con tại Việt Nam, ngày 28/8/2008, HSBC chính thức công bố trở thành cổ đông nước ngoài đầu tiên gia tăng mức được sở hữu 20% vốn cổ phần tại Techcombank. Standard Chartered Bank cũng nhanh chóng mua 16.204.879 cổ phiếu ACB của cổ đông lớn là Công ty tài chính quốc tế -IFC theo giá thoả thuận (cao gấp 2 lần giá vào cuối phiên giao dịch ngày 21/7/2008) để tăng tỷ lệ nắm giữ của Standard Chartered Bank từ 8,84% lên 15% vốn cổ phần tại ACB. Ngoài ra, trong 10 tháng đầu năm các giao dịch mua cổ phần của MayBank tại Ngân hàng thương mại cổ phần An Bình, Societe Generale S.A của Pháp mua 15% vốn cổ phần tại SeaBank cũng được thực hiện. Ngân hàng thương mại cổ phần Phương Nam cũng đã được Ngân hàng Nhà nước cho phép bán thêm 5% vốn điều lệ cho Tập đoàn ngân hàng UOB của Singapore. OCBC cũng gia tăng tỷ lệ sở hữu cổ phần của mình tại VPBank lên 15%. Eximbank đã chính thức hoàn tất các thủ tục chọn xong một đối tác chiến lược nước ngoài là Sumitomo Mitsui Banking Corporation (SMBC), một trong số ít tập đoàn ngân hàng lớn nhất của Nhật Bản và thế giới.

Không chịu kém các đối thủ trong việc tăng cường thâm nhập thị trường tài chính – ngân hàng tại Việt Nam, Tập đoàn ngân hàng ANZ thực hiện một hướng đầu tư khác bằng việc tiếp tục khẳng định vị trí là một cổ đông lớn của Công ty chứng khoán Sài Gòn (SSI) thông qua việc đăng ký mua tiếp cổ phiếu SSI trong hai tháng 8 và 10/2008.

Bên cạnh đó, cũng trong tháng 8/2008, Comommwealth Bank of Australia đã khai trương chi nhánh tại TP. Hồ Chí Minh, trở thành ngân hàng nước ngoài đầu tiên khai trương hoạt động chi nhánh sau khi các cam kết mở cửa thị trường dịch vụ tài chính của Việt Nam sau khi gia nhập WTO chính thức có hiệu lực.

(Xem bảng 1)

Bảng 1: Tỷ lệ nắm giữ cổ phần ngân hàng thương mại cổ phần nội địa của một số tổ chức nước ngoài

(Tính đến hết tháng 9/2008)

NHTM c phn ni đa T chc nm gi c phn T l nm giữ

ACB Standard Chartered Bank 15

Sacombank Australia and New Zealand Banking Group Ltd. 10

Techcombank Hongkong and Shanghai Banking Corp Ltd. 20

VPBank Oversea Chinese Banking Corp. Ltd. 15

Eximbank Sumitomo Mitsui Banking Corp 10

Habubank Deutsche Bank 10

OCB BNP Parisba 10

Southern Bank United Overseas Bank Limited1 10

SeA Bank 15

AB Bank 15

Ngun: Tng hp ca tác gia

<!–[if !mso]> <! st1\:*{behavior:url(#ieooui) } –>

Nhiều ưu thế để lấn lướt

Tất cả, HSBC, Standard Chartered Bank và ANZ Bank (Vietnam) đều là những ngân hàng đã có chi nhánh tại Việt Nam và hoạt động cung cấp sản phẩm, dịch vụ lâu nay do các chi nhánh này đảm nhiệm. Với việc được phép thành lập và hoạt động ngân hàng con 100% vốn nước ngoài tại Việt Nam, HSBC, Standard Chartered Bank và ANZ Bank (Vietnam) đều bày tỏ ý định sẽ tập trung mạnh vào lĩnh vực bán lẻ. Phân khúc thị trường hai ngân hàng này chú trọng từ người tiêu dùng, cửa hàng nhỏ, các nhà bán lẻ, tiểu thương, đến các doanh nghiệp vừa và nhỏ, tổ chức quốc tế và công ty đa quốc gia. Cụ thể hơn, HSBC (Vietnam) đã xúc tiến trước việc nâng số máy ATM tại Việt Nam lên 100, kết nối với hệ thống ATM Techcombank, hợp tác với Tổng Công ty Bưu chính viễn thông (VNPost) cung cấp dịch vụ qua mạng lưới của VNPost. Standard Chartered Bank (Vietnam) thì đã kịp khai trương dịch vụ ngân hàng trực tuyến mới đây.

Với tiềm lực tài chính hậu thuẫn của ngân hàng mẹ, kinh nghiệm và với lộ trình cam kết sẽ được đối xử gần như các ngân hàng trong nước, các ngân hàng ngoại có rất nhiều ưu thế để lấn lướt các ngân hàng nội. Họ sẽ cạnh tranh “trực diện” bằng việc đi mời chào từng khách hàng nhỏ nhất đến vay và gửi tiền, cung cấp các sản phẩm mà với hệ thống hoạt động khắp thế giới thì đây thực sự là những thách thức không nhỏ đối với ngân hàng trong nước.

Sự thâm nhập thị trường mạnh mẽ thông qua nhiều hình thức (ngân hàng con, chi nhánh, góp vốn mua cổ phần và liên doanh) đi kèm với tác phong hoạt động chuyên nghiệp, quy trình cung cấp sản phẩm, dịch vụ nhanh chóng, thuận tiện và đặc biệt với những thương hiệu tiếng tăm chắc chắn các ngân hàng ngoại sẽ làm xói mòn dần những lợi thế vốn được coi là thế mạnh của các ngân hàng nội địa như am hiểu tâm lý, quan hệ truyền thống. Nhìn nhận nhẹ nhàng hơn, đây được xem là động lực buộc các ngân hàng hoàn hiện, nâng cao tiêu chuẩn của hệ thống ngân hàng trong nước, đem lại lợi ích cho nền kinh tế và người tiêu dùng.

Về thị phần, hệ thống ngân hàng thương mại trong nước hiện đang nắm giữ khoảng gần 90% (cả tiền gửi và cho vay), trong đó các ngân hàng thương mại nhà nước chiếm gần 70%. Các ngân hàng nước ngoài (ngân hàng liên doanh, chi nhánh ngân hàng nước ngoài) chỉ chiếm khoảng gần 10% thị phần. Tuy nhiên, đáng chú ý là tốc độ tăng trưởng tài sản có và dư nợ gần đây của khối ngân hàng ngoại tương ứng khoảng 33% và gần 50% so với cuối năm 2007, trong khi đó mức tăng trung bình toàn hệ thống ngân hàng chỉ khoảng 8% và gần 20%. Đến nay, khối ngân hàng này chỉ chiếm 9,3% tổng dư nợ cho vay (cả VND và USD), nhưng chiếm tới 29,5%/tổng dư nợ cho vay bằng USD của toàn hệ thống.

Tình hình cạnh tranh được dự báo sẽ có thay đổi lớn vào năm 2010 khi các ngân hàng thương mại Việt Nam ngày càng lớn mạnh hơn và các ngân hàng nước ngoài được phép hoạt động ở phạm vi rộng hơn. Cụ thể, cạnh tranh trong lĩnh vực ngân hàng bán buôn sẽ xảy ra giữa các ngân hàng nước ngoài với khu vực ngân hàng thương mại nhà nước và các dịch vụ ngân hàng mới đối với các ngân hàng thương mại cổ phần. Đến năm 2010, hoạt động ngân hàng bán buôn sẽ vẫn là hoạt động quan trọng nhất của các ngân hàng thương mại nhà nước, trong khi hoạt động ngân hàng bán lẻ sẽ trở nên quan trọng hơn đối với các ngân hàng thương mại cổ phần và các ngân hàng nước ngoài.

Việc cung cấp dịch vụ ngân hàng mới (như hợp đồng tương lai, quyền chọn, quản lý tài sản có và hoạt động ngân hàng qua Internet) sẽ là lĩnh vực có mức độ cạnh tranh cao nhất. Một cuộc khảo sát gần đây cho thấy, mức độ cạnh tranh này sẽ càng cao hơn từ “mức cạnh tranh kém hơn” hiện nay lên mức “cạnh tranh mạnh” trong vòng 5 năm tới khi các ngân hàng trong nước cung cấp dịch vụ mới và các ngân hàng nước ngoài được phép mở rộng phạm vi hoạt động. Các ngân hàng, cả ngân hàng trong nước và nước ngoài, sẽ cùng áp dụng mô hình phát triển khá giống nhau, đó là mở rộng hoạt động ngân hàng bán buôn, cạnh tranh quyết liệt trong lĩnh vực bán lẻ và cung cấp dịch vụ mới và coi đó là mặt trận cạnh tranh mạnh mẽ.

Nhưng không dễ áp đảo

Kinh nghiệm từ nhiều quốc gia có nền kinh tế phát triển như Pháp, Anh, Nhật Bản hay đang phát triển như Trung Quốc và Brazil cho thấy các ngân hàng (nhà nước và tư nhân) trong nước, mỗi ngân hàng đều có mạng lưới chi nhánh rộng khắp sẽ tiếp tục chiếm lĩnh thị trường. Tương tự, dù cho thời gian tới các ngân hàng ngoại hiện diện vào thị trường Việt Nam qua nhiều hình thức và có thể có vị trí trong tốp những ngân hàng có quy mô lớn, hàng đầu nhưng cũng khó có thể vượt qua được những ngân hàng nội địa (như Vietcombank hay Agribank…) để dẫn dắt thị trường.

Với vốn điều lệ đạt mức vừa đủ theo quy định của Việt Nam của 2/3 ngân hàng ngoại trên cho thấy, sự khá thận trọng trong thăm dò thị trường của các “ông lớn” đối với một loại hình hiện diện mới. Rõ ràng, các ngân hàng ngoại này cũng thấy được những khó khăn trong việc xây dựng thị phần dưới một hình thức mới, dù rằng đó là hình thức được đối xử bình đẳng với các ngân hàng nội. Điều này càng cho thấy, không phải bất cứ ngân hàng nào cũng có khả năng và mong muốn thành lập ngân hàng con tại một nước để cung cấp, phát triển các dịnh vụ bán lẻ – phần lớn là các ngân hàng có quy mô hoạt động quốc tế.

Khi thâm nhập vào Việt Nam, không dễ gì có thể áp đảo được các đối thủ trong nước bởi các ngân hàng ngoại hiểu rằng, những yêu cầu để tiếp cận dịch vụ của họ có thể là dễ dàng đối với các khách hàng truyền thống của họ (cá nhân và các doanh nghiệp có vốn nước ngoài) nhưng lại trở nên cứng nhắc và khó áp dụng đối với những khách hàng mới (doanh nghiệp và cá nhân Việt Nam). Hơn nữa, với mức thu nhập bình quân đầu người thấp, tỷ lệ phân bố dân cư chưa cân xứng của Việt Nam thì đại đa số khách hàng nội địa vẫn ưa thích lựa chọn những sản phẩm phổ thông hơn là những sản phẩm có chất lượng cao do các ngân hàng ngoại cung cấp. Và một điều quan trọng nữa, các ngân hàng nội địa có thể không đóng vai trò tiên phong trong việc đưa ra những sản phẩm mới, chất lượng cao nhưng họ sẽ thích ứng rất nhanh trong việc hoàn thiện sản phẩm tương ứng cho mình để có thị phần.

Trong khi các ngân hàng con 100% vốn nước ngoài mới được cấp phép hoạt động, các chi nhánh ngân hàng nước ngoài còn bị hạn chế bởi cam kết (được phép nhận tiền gửi VND từ các thể nhân Việt Nam mà ngân hàng không có quan hệ cấp tín dụng theo mức vốn mà ngân hàng mẹ cấp cho chi nhánh theo lộ trình: 800%, 900%, 1000% vốn pháp định được cấp tương ứng vào năm 2008, 2009, 2010 và từ 2011 được đối xử quốc gia đầy đủ) thì trong hai năm qua, các ngân hàng nội địa đã có bứt phá mạnh mẽ trong việc gia tăng tiềm lực tài chính và mở rộng chi nhánh – khiến cho khả năng soán ngôi của khu vực có vốn nước ngoài càng khó có thể đạt được.

Tuy vậy, cần khách quan nhìn nhận, việc gia tăng ảnh hưởng của khu vực có vốn nước ngoài sẽ khiến cho thị phần của các ngân hàng nội địa bị co hẹp và nhiều ngân hàng có quy mô nhỏ gặp nhiều khó khăn và không nghi ngờ nếu một số ngân hàng loại này sẽ bị mua lại hoặc sáp nhập vào các ngân hàng lớn.

Tiếp tục thực hiện – Không có lý do để từ chối

Để xin cấp giấy phép thành lập ngân hàng 100% vốn nước ngoài hoạt động tại Việt Nam, ngoại trừ các điều khoản đã cam kết khi gia nhập WTO (như ngân hàng mẹ muốn thành lập phải có tổng tài sản từ 10 tỷ USD trở lên vào cuối năm trước thời điểm nộp đơn), các ngân hàng nước ngoài phải đáp ứng được một số điều kiện kỹ thuật cần thiết, trong đó điều kiện được chú ý là cơ quan giám sát, thanh tra có thẩm quyền của nước nguyên xứ đã ký cam kết (bản ghi nhớ, thoả thuận, thư trao đổi và các văn bản khác có giá trị tương đương) về hợp tác quản lý, giám sát hoạt động và trao đổi thông tin với Ngân hàng Nhà nước.

Ngoài ba bộ hồ sơ đã được cấp phép hoạt động, hiện có khoảng 30 bộ hồ sơ của ngân hàng nước ngoài, bao gồm mở chi nhánh, thành lập 100% vốn nước ngoài đến từ các quốc gia, vùng lãnh thổ như Mỹ, Hàn Quốc, Đài Loan,… Có ý kiến cho rằng, Ngân hàng Nhà nước có phần trì hoãn và đưa ra một số điều kiện khó khăn cho các nhà đầu tư nước ngoài trong việc tiếp cận lĩnh vực ngân hàng nội địa. Tuy nhiên, về nguyên tắc cam kết WTO – Việt Nam không cấm thành lập ngân hàng đối với nhà đầu tư nước ngoài, nhưng ngoài những điều khoản cam kết thì không chỉ Việt Nam mà hầu hết các quốc gia được quyền và đều áp dụng những rào cản mang tính kỹ thuật, an toàn đối với một lĩnh vực kinh doanh rất nhạy cảm này. Những điều kiện mang tính kỹ thuật của Việt Nam hoàn toàn không trái với các cam kết và phù hợp với mục tiêu sau cùng là ổn định hệ thống và đảm bảo những điều kiện tốt nhất cho người tiêu dùng.

Việc cấp phép hoạt động cho các ngân hàng trách nhiệm hữu hạn một thành viên Việt Nam mới đây cho thấy, Việt Nam tiếp tục thực hiện các cam kết và không có lý do để từ chối việc cấp phép thành lập ngân hàng 100% vốn nước ngoài cho các nhà đầu tư nước ngoài khi đáp ứng đầy đủ các điều kiện và thoả mãn các quy định. Như vậy, cánh cửa vẫn mở cho các ngân hàng nước ngoài đáp ứng đầy đủ các điều kiện và cùng với đó, sẽ đem lại nhiều lợi ích mới cho nền kinh tế và người tiêu dùng trong nước.

Tổ chức và họat động của ngân hàng thương mại

Filed under: ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 7:46 pm
Tags:

Ngân hàng thương mại la loai hình tổ chức tín dụng được thực hiện toàn bộ hoat động NH và các hoat động khac co kiên quan.

Tổ chức tín dụng la loai hình doanh nghiệp được thành lập theo quy định của Luât này và cac quy định khac cua Phap Luật đê kinh doanh tiền tệ, làm dịch vụ NH với nội dung nhận tiền gửi và dung tiền này để cấp tín dụng

Chức năng của NHTM

Trung gian tài chính bao gồm trung gian tín dụng và trung gian thanh toán giữa cac doanh nghiệp

Tạo tiền: sáng tạo ra bút tệ góp phần gia tăng khối tiền tệ cho nền sản xuất

Dịch vụ ngân hang

Phân lọai

Theo hình thức sở hữu: khác biệt về 1 số họat đõng quy định bởi Luật tô chức tín dụng

Nhà Nước: nhà nước đầu tư vốn, thành lập và tổ chức họat động kinh doanh, góp phần thực hiện mục tiêu kinh tế cua nhà nước. Quản tri NHTMNN là Hội đồng quản trị do Thống Đốc Ngân Hàng NN bổ nhiệm, miễn nhiệm sau khi có thỏa thuận với Ban tổ chức cán bộ cua Chính Phủ. Diều hành họat động la Tổng Giám đốc

NHTM Cô Phần: doanh nghiệp nhà nước, tổ chức tín dụng, các tổ chức và cá nhân khác cùng góp vốn theo quy định cua NHNN

NH Liên Doanh: thành lập bằng vốn góp của bên VN và Nước Ngoài trên cơ sở hợp đồng lien doanh. Ngân hang liên doanh la 1 pháp nhân VN, có trụ sở chính tại VN, họat động theo giấy phép thành lập và theo các quy định liên quan đến Pháp Luật

Chi nhánh NN Nước Ngoài: là đơn vị phụ thuộc của NH Nước Ngoài, được NH Nước Ngoài bảo đảm chịu trách nhiệm đối với mọi nghĩa vụ và cam kết của chi nhánh tại VN; có quyền và nghĩa vụ do pháp luật VN quy đinh, họat động theo giấy phép mở chi nhánh và cac quy định liên quan cua Pháp Luật VN

Theo chiến lược kinh doanh

Ngân hang bán buôn: chỉ giao dich và cung ứng dịch vụ cho đối tượng khách hang công ty chứ không giao dịch với khách hang cá nhân. Đa sô cac chi nhánh ngân hang TM Nước ngoài (ABM-AMRO Bank, Deustchs bank, the Chase Manhattan bank)

Ngân hang bán lẻ: giao dich và cung ứng dịch vụ cho đối tượng khách hang cá nhân

NH bán buôn và bán lẻ: giao dich và cung ứng dịch vụ cho đối tượng khách hang công ty lẫn cá nhân (đại đa số NH)

Theo quan hệ tổ chức co thể chia thành NH hội sở, NH chi nhánh (cấp 1 va 2 ) va phòng giao dịch. NH Hội Sở la nơi tập trung quyền lực cao nhất, cung cấp đầy đủ hơn cac dịch vụ NN. NN chi nhánh va phòng giao dịch nhỏ hơn và cung cấp không đầy đủ các loai giao dich ma chỉ tập trung vào cac giao dich cơ bản như huy động vốn, thanh toan va cho vay

Cơ cấu tổ chức

NHTM quốc Doanh: NH Công Thương VN, NN Nông Nghiệp va Phát Triển Nông Thôn , NN Ngoai Thương VN, NH Phát Triển nàh Đồng Bằng Sông Cửu Long thường có tô chức thống nhất từ Hội Sở Trung Ương đến chi nhánh cac tỉnh, thành va quận huyện

NHTM cổ phần: thanh lập duoi hình thức cong ty cổ phần

Hội sở với đầy đủ cac phònh như Phòng Giao Dịch, Tín Dụng, Thanh Toán Quốc tế, Kinh Doanh Ngoại Tệ, phòng Ngân Quỹ, phòng Hành Chính-tổ chức, phòng Quan Hệ Quốc Tế, phòng Công Nghệ Thông Tin

Chi nhánh: chi nhánh câp 1 va 2, ở cac địa phương

Phòng giao dich hoac điểm giao dich trực thuộc chi nhánh, thường o nhũng nơi đông dân cư

Họat động chủ yếu của NHTM: chuơng III cua Luật tổ chức tín dụng

Huy động vốn

Họat động tín dụng

Dịch vụ thanh toán

Hoạt động ngân quỹ

Các hoạt động chức khác: góp vốn, mua cổ phần, than gia thị trường tiền tệ, kinh doanh ngoại hối, kinh doanh vàng, kinh doanh bất động sản, kinh doanh dịch vụ và bảo hiểm, nghiệp vụ ủy thác và đại lý, dịch vụ tư vấn,…

Họat động huy động vốn

Nhận tiền gửi của tổ chức, cá nhân, và các tổ chức tín dụng khác dưới hình thức tiền gửi không kì hạn, tiền gửi có kì hạn, các loại tiền gửi khác

Phát hành chứng chỉ tiền gửi, trái phíêu, các giấy tờ co giá khác để huy động vốn của tổ chức, cá nhân trong nước và ngoài nước

Vay vốn của cac tổ chức tín dụng khác họat động tại VN và của tổ chức tín dụng nước ngoài

Vay vốn ngắn hạn cua NH Nhà Nước

Các hình thức khác theo quy định cua NHNN

Họat động tín dụng: NHTM được cấp tín dụng cho tổ chức, cá nhân dưới hình thức cho vay, chiết khấu thương phiếu và các giấy tờ co giá khác, bảo lãnh, cho thuê tài chính và các hình thức khác theo quy định cua NHNN

Cho vay:

Cho vay ngắn hạn nhằm đáp ứng nhu cầu vốn cho sản xuất, kinh doanh, dịch vụ đờisống

Cho vay trung hạn đề thực hiện các dự án đầu tư phát triển sản xuất, kinh doanh, dịch vụ và đời sống

Bảo lãnh: NHTM đuợc bảo lãnh vay, bảo lãnh thanh toán, bảo lalnh4 thực hiện hợp đồng, bảo lãnh đấu thầu và các hình thức bảo lãnh ngân hang khác bằng uy tín va khả năng tài chính của mình đối vời người nhận bảo lãnh. Mức bảo lãnh đối với 1 khách hang và toổng mức bảo lãnh không được quá tỷ lệ so với vốn tự có của NHTM

Chiết khấu: NHTM đuợc chiết khấu thương phiêu và các giấy tờ có giá ngắn hạn khác đôi với tổ chức, cá nhân và có thể tái chiết khấu các thương phíêu và cac giấy tờ co giá ngắn hạn khác đối với cac tổ chức tín dụng khác

Cho thuê tài chính nhưng phải thành lập công ty cho thuê tài chính riêng. Vịec thành lập, tổ chức và họat động của cộng ty cho thuê tài chính thực hiện theo Nghi định của Chính Phủ vê tổ chức và họat động của công ty cho thuê tài chính

Họat động dịch vụ thanh toán và ngân quỹ: NHTM được mở tài khoản cho khách hang trong và ngoài nước; để thực hiện thanh toán giữa các ngân hang với nhau thong qua NHNN, NHTM phải mở tài khoản tiền gửi tại NHNN nơi NHTM đặt trụ sở chính và duy trì tiền gửi dự trữ bắt buộc theo quy định. Chi nhánh của NHTM được mở tài khoản tiền gửi tại chi nhánh NHNN tỉnh, TP nơi đặt trụ sở của chi nhánh. Họat động dịch vụ thanh toán và ngân quỹ của NHTM bao gồm

Cung cấp các phương tiện thanh toán

Thực hiện dich vụ thanh toán trong nước cho khách hang

Thu hộ và chi hộ

Dịch vụ thanh toán khác theo quy định cúa NHNN

Dich vụ thanh toán quốc tế khi được NHNN cho phép

Dịch vụ thu và phát tiền mặt cho khách hang

Tổ chức hệ thống thanh toan nội bộ và tham gia hệ thống thanh toán liên ngân hang trong nước

Tham gia hệ thống thanh toán quốc tếkhi được NHNN cho phép

Họat động khác

Góp`vốn và mua cổ phần: dung vốn điêu lệ và quỹ dự trữ để góp vốn, mua cổ phần của các doanh nghiệp và cac tổ chức tín dụng khác trong nước theo quy định của pháp luật. góp vốn, mua cổ phần và liên doanh với ngân hang nước ngoài để thành lập Ngân Hàng Liên Doanh

Tham gia thị trường tiền tệ theo quy định cua NHNN thong qua các hình thức mua bán các công cụ của thị truờng tiền tệ

Kinh doanh ngọai hối: trực tiếp kinh doanh hoặc thành lập cộng ty trực thuộc để kinh doanh ngọai hối và vàng trên thị trường trong nước và quốc tế

ủy thác và nhận ủy thác làm đại lý trong các lĩnh vực liên quan đến hoạt động ngân hang, kể cả quản lý tài sản, vốn đầu tư của tổ chức, cá nhân trong và ngoài nườc theo hơp đồng ủy thác, đại lý

Cung ứng dich vụ bảo hiểm, thành lập công ty trực thuộc hoặc liên doanh để kinh doanh bảo hiểm theo quy định Pháp luật

Tư vấn tài chính, tiền tệ cho khách hang dưới hình thức tư vấn trực tiếp hoặc thành lập công ty tư vấn trực thuoộc ngân hang

Bảo quản vật quý giá, giấy tờ có giá trị, cho thuê tủ két, cầm đồ và cac dịch vụ khác có liên quan theo quy định của Pháp luật

Nghiệp vụ NH dựa vào bảng cân đối tài sản. Bảng cân đối tài sản là bảng báo cáo tổng hợp về tình hình tài sản và nguồn vốn của NHTM ở 1 thời điểm nào đó

Nghiệp vụ nội bảng

Tài sản Nợ: tiền gửi NH (tiền gửi thanh toán, tiết kiệm); tiền gửi các tổ chức tín dụng khác, tiền gửi NHNN và Kho bạc NN, vay cac tổ chổ chức tín dụng khác, vay NHNN, vay bằng cách phat hành trái phiếu, kỳ phiếu

Tài sản Có: khoản cho khách hang vay, đầu tư chứng khoán, cho vay các tổ chức tín dụng khác

Nghiệp vụ ngoại bảng: các họat động dịch vụ và bảo lãnh của NH

Nghiệp vụ NH dựa vào đối tượng khách hang

Khách hàng doanh nghiệp: chiếm tỷ trọng nhỏ hơn về mặt số lượng nhưng chiếm tỷ trọng lớn hơn về doanh số giao dịch, tiết kiệm chi phí giao dịch

Tiền gửi thanh toán

Thanh toán không dung tiền mặt giũa các doanh nghiệp

Thanh toán quốc tế

Mua bán ngoại tệ với doanh nghiệp

Cho vay

Bảo lãnh

Môi giới chứng khoán

Tư vấn tài chính

Khách hang cá nhân: chiếm tỷ trọng lớn về số lượng nhưng nhỏ về doanh số giao dịch

Tiền gửi cá nhân, tiết kiệm

Thẻ thanh toán

Thanh toán qua ngân hang

Cho vay tiêu dung, xây dựng, sửa chữa mua bán nhà

Cho vay trả góp

Cho vay kinh tê hộ gia đình

Luật các tổ chức tín dụng

Quy định về vốn:

NN Nông Nghiệp và Phát triển Nông Thôn: 2 200 tỷ đồng

Ngân hang thương mại quốc doanh: 1 100 tỷ

Ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Đô Thị: 70 tỷ ở Hà Nội va TPHCM; 50 tỷ ở các tỉnh khác

Ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Nông Thôn: 5 tỷ

Quy định về dự trữ và bảo đảm an toàn: NHNN quy định tỷ lệ dự trữ bắt buộc đối với từng lại hình tổ chúc tin dụng và từng loại iền gửi với mức độ từ 0 đến 20 % tổng số tìền dư gửi tai mỗi tổ chức tín dụng trong từng thời kì. Nhoài ra, NHTM còn phải lập dự phòng rủi ro trong họat động NH. Khoản dự phòng rủi ro này được hạch toán vào chi phí họat động . để bảo đảm an toàn, NHTM phải duy trì các tỷ lệ an toàn theo quy định

Khả năng chi trả: xác định bằng tỷ lệ giữa tài sản Có có thể thanh toan ngay so với tài sản Nợ tai 1 thời diem nhất định

Tỷ lệ an toàn vốn tối thiểu- xác định bằng tỷ lệ giữa vốn tự có so với tài sản Có, kể cả cam kết ngoại bảng được điều chỉnh theo mức độ rủi ro: <!–[if gte msEquation 12]>Giá trvn t Giá trtài sn Có<![endif]–>

ü Tỷ lệ tối đa của nguồn vốn ngắn hạn được sử dụng để cho vay trung va dài hạn (Tn)

= <!–[if gte msEquation 12]>giá trngun vn ngn hn dùng đcho vay trung và dài hnDư n cho vay trung và dài hn<![endif]–>

Tỷ lệ tối đa dư nợ cho vay so với số dư tiền gửi (Td)= <!–[if gte msEquation 12]>dư n cho vaysô dư tin gi<![endif]–>

Quy định về cho vay

NHTM không được cho vay, chấp nhận bảo lãnh đối với

§ Thành viên Hội Đồng Quản Trị, Ban Kiểm Soát, Tổn Giám Đốc, Phó Tổng Giám Đốc và người thân

§ Người thẩm định xét duyệt cho vay

NHTM không được cấp tín dụng không có bảo đảm, cấp tín dụng với những điều kịen ưu đãi cho

§ Tô chức kiểm toán, kiểm toán viên đang kiểm toán tại ngân hàng, kê toán trưởng và thanh tra viên

§ Cổ đông lớn của ngân hàng

§ Doanh nghiệp có 1 trong những đôi tượng là Thành viên Hội Đồng Quản Trị, Ban Kiểm Soát, Tổn Giám Đốc, Phó Tổng Giám Đốc và bố mẹ vợ chồng con của họ nếu chiếm trên 10% vôn điều lệ của doanh nghiệp đó

Phải tuân thủ theo giới hạn cho vay đối với 1 khách hàng

§ Tổng dư nợ cho vay với khách hang không vuợt quá 15% vốn tự có của NH

§ Trường hợp nhu cầu vôn cúa 1 khách hang vuợt quá 15% vốn tự có của NH hoặc khách hang có nhu cầu huy động vốn từ nhiều nguồn thì NHTM đuợc cho vay hợp vốn theo quy định cua NHNN

Mức bảo lãnh đối vơi 1 khách hang và tổng mức bảo lãnh của NH không đuợc vượt quá tỷ lẹ so với vốn tự có cua NH do thốn đốc NHNN quy định

bảo hiểm- fulbright- 2006

Nghiên cứu Tình huống

Chị Nguyễn Thị Ba, y tá trưởng tại Bệnh viên 175, vừa làm sinh nhật tròn 4 tuổi cho bé Hoa con chị. Nhìn cô con gái xinh xắn dở từng trang truyện tranh, quà tặng sinh nhật của ông bà ngoại, chị Ba thầm nghĩ làm sao có thể chuẩn bị đủ một số tiền cho con mình đi học sau này. Là người lo xa, chị biết rằng vấn đề tài chính gia đình sẽ khó khăn khi 14, 15 năm nữa con chị sẽ bước vào tuổi đi học đại học với những chi phí tốn kém còn chồng mình thì sắp tới tuổi nghỉ hưu. Trong lúc nói chuyện về chi phí giáo dục cho con cái với các đồng nghiệp trong khoa, chị Ba đã được y tá Trần Thu Thảo khuyên là nên mua bảo hiểm nhân thọ. Thảo có em trai là Trần Bình làm nhân viên bán bảo hiểm nhân thọ của Prudential, và đã nghe theo lời em mua một hợp đồng bảo hiểm giáo dục Phú-Thành Tài. Chỉ sau một cú điện thoại của Thảo là Bình đã đi xe máy tới tận khoa để giải thích cặn kẽ cho chị Ba về lợi ích của việc mua bảo hiểm. Để minh họa, Bình đã soạn sẵn cho chị Ba một bản mẫu quyễn lợi của hợp đồng bảo hiểm Phú-Thành Tài trong đó chị Ba là người mua bảo hiểm còn bé Hoa là người được bảo hiểm (xem Phụ lục 1). Với thiết kế của Bình, chị Ba sẽ có đủ khả năng đóng bảo hiểm hàng năm, căn cứ vào mức thu nhập hiện tại của chị. Đến lúc con chị bước vào đại học thì chị sẽ được lĩnh tiền theo mức quyền lợi cam kết cộng với tiền lãi (gọi là bảo tức) tích lũy. Kỳ hạn của hợp đồng bảo hiểm là 20 năm, bắt đầu từ năm bé Hoa được 5 tuổi. Trong vòng 14 năm đầu (từ năm 5 tuổi cho đến năm 18 tuổi), mỗi năm chị Ba phải đóng 6.250.000 đồng, vào thời điểm đầu năm. Nếu tính bình quân, “mỗi ngày chị phải đóng chưa đến 18.000 đồng”, Bình vui vẻ nói. Hơn thế nữa, Bình cho biết thêm: “Cách đóng phí cũng rất linh hoạt. Chị có thể đóng phí năm, phí nửa năm, phí quý hay phí tháng. Đóng phí năm thì sẽ có lợi nhất bởi vì mỗi năm ta chỉ phải nghĩ đến nó có một lần và mức phí như vậy là hợp lý. Đóng phí tháng thì sẽ là 625.000 đồng/tháng. Như thế thì sẽ tốn hơn. Vả lại, tháng nào cũng có thư báo đóng phí, y như hóa đơn điện, nước, điện thoại,… đôi khi làm chúng ta không cảm thấy thoải mái. Nhưng nếu gia đình chưa chuẩn bị kịp thì vẫn có thể tham gia ngay với định kỳ phí nửa năm hay quý rồi đến ngày đáo niên ta chuyển sang định kỳ phí năm cũng không muộn.”

Từ năm 18 tuổi cho đến năm 22 tuổi, bé Hoa sẽ nhận được tiền vào cuối năm. Với mệnh giá 100 triệu đồng của hợp đồng này, mức quyền lợi cam kết chắc chắn là 25 triệu đồng vào năm 18 tuổi, 15 triệu đồng mỗi năm từ năm 19 đến 21 tuổi và 30 triệu đồng vào năm 22 tuổi.1 Ngoài số tiền trả cam kết, hợp đồng có phát sinh lãi hàng tháng tùy thuộc vào kết quả kinh doanh hàng năm của Prudential vì đây là “bảo hiểm có bảo tức”. Cộng thêm số tiền lãi tích lũy, thì số tiền nhận về của hợp đồng còn lớn hơn nhiều. Chỉ vào bản mẫu hợp đồng, Bình tính: “Từ năm cháu bước vào đại học ở tuổi 18 và những năm sau đó, cháu luôn được sự hỗ trợ tài chính của anh/chị. Cụ thể, năm cháu 18 tuổi, số tiền nhận được là 33 triệu đồng, 19 tuổi là 19,8 triệu đồng, 20 tuổi là 19,8 triệu đồng và 21 tuổi là 19,8 triệu đồng. Với những quyền lợi này, cháu Hoa, con chị, sẽ tự tin khi lựa chọn ngôi trường đại học hằng mơ ước và yên tâm học tập trong suốt quãng đời sinh viên của mình. Hơn Hơn thế nữa, cháu còn vững tâm bước vào đời với một công việc phù hợp. Bởi vì với số tiền nhận được ở tuổi 22 (gần 40 triệu đồng), con gái chị sẽ có đủ tiền để mua sắm những vật dụng cần thiết khi bước vào đời và bắt đầu đi làm như máy vi tính, xe máy,…” Kế tiếp, Bình đề cập tới lợi ích bảo hiểm của hợp đồng. Ngay cả trong trường hợp rủi ro xấu nhất xả ra với người mua bảo hiểm, thì số tiền bảo hiểm phải đóng trong tương lai theo như quy định của hợp đồng sẽ được miễn đồng thời một khoản tiền sẽ được chi trả hàng năm để hỗ trợ kinh phí học phổ thông cho người được bảo hiểm cho đến khi được 18 tuổi. Chị Ba nhớ rõ từng lời nói của Bình: “Thưa chị, tham gia bảo hiểm có một điều tế nhị không ai muốn nhắc đến là rủi ro. Không phải chúng ta không muốn thì rủi ro không đến. Giả sử, điều không may xảy ra vào lúc bé 12 tuổi thì “Quyền lợi hỗ trợ kinh phí học phổ thông” sẽ chi trả liền tiếp số tiền 10 triệu đồng/1 năm trong 6 năm. Với quyền lợi này, trẻ bảo đảm được đi học và hoàn tất chương trình phổ thông trung học. Ngoài ra hợp đồng này còn được miễn phí trong tương lai. Quyền lợi cam kết và bảo tức vẫn được chi trả vào những năm cuối của hợp đồng.” Mặc dù đã hỏi đi, hỏi lại nhiều lần và được Bình giải thích rất cặn kẽ, chị Ba vẫn băn khoăn không biết mua bảo hiểm nhân thọ theo hợp đồng này thì có lợi không, cụ thể là so với việc gửi tiền tiết kiệm dài hạn ở ngân hàng thì thế nào. Chắc là mình phải đi hỏi một người hiểu biết về tài chính thôi – chị tự nhủ.

Phụ lục 2: Lãi suất tiết kiệm Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam
Kỳ hạn (tháng)                                Lãi suất tiết kiệm (%/năm)                            Lãi suất chứng chỉ tiền gửi (%/năm)
1                                                                            6,00                                                                   –

2                                                                             6,84                                                                 –

3                                                                                 7,20                                                              –

6                                                                               7,56                                                               8,16

9                                                                                 7,80                                                             –

12                                                                                8,28                                                              8.76

18                                                                              8,34                                                                  –

24                                                                              8,40                                                                  9,12

36                                                                             8,52                                                                  10,80

48                                                                                   8,64                                                             11,40

60                                                                                    8,88                                                              –

Nguồn: Website của Vietcombank; http://www.vietcombank.com.vn/vn/laisuat/; truy cập ngày 6/9/2007.

1 Tổng cộng bằng đúng 100 triệu đồng.

Đầu tư trên thị trường trái phiếu Việt Nam-Fulbright- 09/20/06

Filed under: Uncategorized,đầu tư — ktetaichinh @ 5:08 pm
Tags: , , ,

Nghiên cứu Tình huống

Tháng 9 năm 2006, Tuyết Nghi, chuyên viên Phòng Đầu tư của Công ty Bảo Việt Nhân thọ, thuộc Tập đoàn Bảo Việt, đang tập trung bàn bạc với các đồng nghiệp của mình về khả năng đầu tư vào một số trái phiếu vừa mới phát hành trên thị trường vốn Việt Nam. Mặc dù trong thời gian qua, công ty đã đầu tư vào trái phiếu chính phủ nhưng một số lượng lớn tiền phí bảo hiểm vẫn nằm dưới dạng tiền gửi ngân hàng. Tuy tiền gửi ngân hàng có tính thanh khoản cao nhưng lãi suất lại thấp hơn so với trái phiếu. Trong thời gian gần đây, cùng với trái phiếu chính phủ trung ương, các chính quyền địa phương, ngân hàng thương mại và doanh nghiệp phi tài chính cũng phát hành trái phiếu ra thị trường. Với sự đa dạng ngày càng cao, lãnh đạo công ty cho rằng việc gia tăng tỷ trọng đầu tư vào các loại trái phiếu khác nhau sẽ tăng đáng kể suất sinh lợi trong khi mức độ rủi ro và tính thanh khoản sẽ không bị ảnh hưởng nhiều. Nhóm của Tuyết Nghi có nhiệm vụ phân tích một số trái phiếu vừa được niêm yết tại Trung tâm Giao dịch Chứng khoán TP.HCM và đề xuất phương án đầu tư vào một hay một số các trái phiếu này

Trái phiếu chính phủ
Trái phiếu chính phủ xuất hiện lần đầu tiên trong thập niên 80 dưới dạng công trái nhà nước. Với mức lãi suất thấp (10%/10 năm) và tỷ lệ lạm phát phi mã, hầu hết những người mua công trái là vì mục đích đóng góp vào ngân sách nhà nước chứ không phải đầu tư. Cho đến tháng 7/1994, Nghị định 72, trong đó quy định về việc phát hành các loại trái phiếu, mới được ban hành. Từ con số không trong những năm đầu thập niên 90, hiện nay dự nợ trái phiếu chính phủ đã chiếm 7% GDP. Tuy vậy, tỷ lệ còn rất thấp so với mức 21% ở Trung Quốc, 33% ở Thái Lan và 62% ở Malaysia.1 Trái phiếu chính phủ đang được huy động theo hai phương thức chính là đấu giá qua các trung tâm giao dịch chứng khoán hoặc/và bán lẻ qua hệ thống chi nhánh của Kho bạc Nhà nước ở 64 tỉnh thành. Trong đó, việc đấu giá qua các trung tâm giao dịch chứng khoán ngày càng chiếm vị trí quan trọng hơn. Tổng khối lượng trái phiếu chính phủ đang giao dịch qua các trung tâm chứng khoán đến 08/2006 vào khoảng 48.000 tỷ đồng. Hiện tại, Tuyết Nghi đang quan tâm tới Trái phiếu Chính phủ đợt 07/2006. Trái phiếu do Bộ Tài chính phát hành thông qua Kho bạc Nhà nước Trung ương vào ngày 28 tháng 4 năm 2006. Trái phiếu có mệnh giá 100.000 VNĐ, lãi suất 8,75%, trả cố định cuối kỳ hàng năm vào ngày 28 tháng 04, kỳ hạn 5 năm. Trái phiếu được niêm yết tại Trung tâm giao dịch chứng khoán TP.HCM vào ngày 8/5/2006 với tổng giá trị niêm yết theo mệnh giá là 320 tỷ VNĐ. Kết thúc phiên giao dịch ngày 31/8/2006, giá trái phiếu là 103,100 VNĐ. Trái phiếu đô thị TP.HCM
TP.HCM là địa phương đi đầu trong việc phát hành trái phiếu địa phương. Đầu năm 1994, Ủy ban Nhân dân TP.HCM đề xuất Bộ Tài chính cho phép phát hành trái phiếu đô thị (mang tính thí điểm) để tài trợ cho dự án đường Nguyễn Tất Thành. Tổng vốn đầu tư của dự án là 41,8 tỷ đồng, trong đó 30 tỷ đồng được huy động dưới hình thức trái phiếu đô thị. Trái phiếu có lãi suất 15%/năm, kỳ hạn 3 năm và được bảo đảm bằng ngân sách của thành phố. Vào thời điểm phát hành, trái phiếu được xem là không hấp dẫn do lãi suất tiền gửi ngân hàng lúc đó ở vào mức 21%/năm.2 Mặc dù vậy, lạm phát sau đó đã giảm, kéo lãi suất thị trường giảm xuống theo. Những nhà đầu tư vào trái phiếu (chủ yếu là ngân hàng và một số doanh nghiệp nhà nước) thực ra lại thu được lợi lớn. Dự án đường Nguyễn Tất Thành cũng thành công trong việc thu phí, từ đó đảm bảo hoàn trả lãi và nợ gốc trái phiếu đúng hạn.
Phải gần 10 năm sau, TP.HCM mới tiếp tục phát hành trái phiếu đô thị, sau khi Nghị định về phân cấp quản lý lý một số lĩnh vực cho TP.HCM3 được ban hành vào năm 2001, trong đó cho phép Thành phố được huy động vốn thông qua phát hành trái phiếu. Trong lần gần đây nhất, 245 tỷ trái phiếu đô thị được phát hành thông qua Quỹ

Đầu tư Phát triển Đô thị TP.HCM, một tổ chức tài chính thuộc Ủy ban Nhân dân Thành phố. Trái phiếu có mệnh giá 100.000 VNĐ, kỳ hạn 10 năm và đáo hạn vào 10/8/2016. Lãi suất của trái phiếu là 9,25%/năm; lãi được trả sau, 1 lần trong năm vào 10 tháng 8. Sau ngày phát hành 10/8/2006, trái phiếu được niêm yết trên Trung tâm Giao dịch Chứng khoán TP.HCM với mã số HCMA0506.4 Mặc dù vậy, mức giao dịch của trái phiếu đô thị là hầu như không đáng kể. Cũng tại thời điểm cuối tháng 8/2006, có một số tổ chức tài chính muốn bán trái phiếu này trên thị trường OTC ở mức ngang giá. Trái phiếu chuyển đổi của Ngân hàng Ngoại thƣơng Việt Nam Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) là ngân hàng được quản lý tốt nhất trong số các ngân hàng thương mại quốc doanh. Theo tiêu chuẩn kế toán Việt Nam thì tỷ lệ an toàn vốn của Vietncombank là 7%. Tuy nhiên, theo tiêu chuẩn kế toán quốc tế, thì tỷ lệ này chỉ đạt 4.4%, thấp hơn rất nhiều so với mức an toàn vốn tối thiểu 8% áp dụng cho các ngân hàng thương mại quốc tế. Sau những quảng cáo rầm rộ, ngày 14/12/2005, Vietcombank bắt đầu phát hành trái phiếu tăng vốn cho các nhà đầu tư có tổ chức và các nhà đầu tư cá nhân. Trái phiếu có mệnh giá 100.000 VNĐ, kỳ hạn 7 năm (đáo hạn 26/12/2012), lãi suất 6,0%/năm. Lãi được trả sau, 1 lần trong năm vào ngày 26 tháng 12. Trái phiếu được niêm yết vào ngày 18/7/2006 với tổng giá trị là 1.374,6 nghìn tỷ VNĐ và mã chứng khoán VCB1_105.
Điểm gây sự chú ý của các nhà đầu tư là trái phiếu tăng vốn có kèm theo quyền được mua cổ phiếu phổ thông của Vietcombank theo giá thị trường tại thời điểm cổ phần hóa. Như vậy, những người nắm giữ trái phiếu tại thời điểm cổ phần hóa Vietcombank sẽ được phép tham gia đấu thầu không cạnh tranh. Chỉ ngay trong ngày phát hành, toàn bộ 1.350 tỷ đồng trái phiếu đã được bán hết. Việc đấu thầu trái phiếu được thực hiện theo phương thức đấu thầu lãi suất. Lãi suất dự kiến ban đầu là 8,5%/năm, nhưng lãi suất trúng thầu cuối cùng chỉ là 6%.5 Sau khi phát hành, giá trái phiếu đã tăng mạnh và có lúc giá đã lên đến 1,85 lần so với mệnh giá ở thị trường phi tập trung. Vào cuối phiên giao dịch ngày 31/8/2006, trái phiếu có giá 127.000 VNĐ. Trái phiếu tăng vốn của Ngân hàng Đầu tƣ và Phát triển Việt Nam
Trong số các ngân hàng thương mại quốc doanh, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển (BIDV) có tỷ lệ nợ xấu cao nhất tính theo tiêu chuẩn kế toán Việt Nam (10.5%). Do yếu tố lịch sử, BIDV từng là tổ chức tài trợ chính cho các dự án lớn của nhà nước theo hình thức chỉ định, một nguyên nhân chính dẫn tới chất lượng thấp của danh mục dự nợ vay. Ngày 19/05/2006, qua hệ thống các chi nhánh của mình, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam đã phát hành gần 1.200 tỷ đồng trái phiếu kỳ hạn 10 năm nhằm mục đích tăng vốn cho ngân hàng.
Tương tự như những trái phiếu khác, trái phiếu tăng vốn đợt 1/2006 của BIDV có mệnh giá 100.000 VNĐ, đáo hạn vào ngày 19/5/2016. Vào ngày 19/5/2011, BIDV có quyền (nhưng không có nghĩa vụ) mua lại trái phiếu với mức giá bằng đúng mệnh giá. Lãi suất trái phiếu là 9,8%/năm cho đến ngày 19/05/2011 và trong trường hợp Trái phiếu không được BIDV mua lại vào ngày thực hiện quyền mua lại thì sau đó Trái phiếu sẽ được hưởng lãi suất là 10,325%/năm.
Ngày 13/07/2006, loại trái phiếu này đã chính thức được giao dịch trên thị trường chứng khoán. Giá trái phiếu vào cuối phiên giao dịch ngày 31/8/2006 ở mức 102.000 VNĐ.
Quyết định đầu tƣ
Nhìn lại bốn loại trái phiếu vừa xác định, Tuyết Nghi biết rằng để đưa ra quyết định đầu tư đúng đắn, cô không chỉ phải tính toán lợi suất của các trái phiếu mà còn phải cân nhắc rủi ro của từng loại trái phiếu. Đó là vì, khác với các quỹ đầu tư chứng khoán, hoạt động đầu tư của một công ty bảo hiểm nhân thọ đòi hỏi phải có độ an toàn cao. Đồng thời, kỳ hạn và tính thanh khoản của các khoản đầu tư cũng rất quan trọng. Vì ngân lưu vào (tức là phí bảo hiểm hàng năm) trong hoạt động bảo hiểm nhân thọ có tính dài hạn, các trái phiếu được đầu tư cũng phải có kỳ hạn tương ứng nhưng lại phải đảm bảo có khả năng chuyển thành tiền mặt dễ dàng để đảm bảo khả năng thanh toán cho các trách nhiệm bảo hiểm có thể xảy ra.

1 Theo Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Tá, website của Bộ Tài chính. http://www.mof.gov.vn, 30/08/2006. 2 Ngân hàng Thế giới, “Nghiên cứu so sánh trong khu vực Đông Á về sự phát triển thị trường vốn ở cấp độ địa phương – Nghiên cứu tình huống tại Hàn Quốc, Việt Nam, Philippines và Indonesia”, 11/1999. 3 Nghị Định 93/2001/NĐ-CP ngày 12/12/2001.

4 Ngày niêm yết: 25/08/2006; ngày chính thức giao dịch: 28/08/2006. 5 Thậm chí có nhà đầu tư đặt lệnh với lãi suất bằng không đã làm treo máy do chương trình không lường trước tình huống này. (Vietnam Economy, “34 nhà đầu tư trúng thầu trái phiếu Vietcombank”, 14/12/2005).

The Conversion process

Filed under: ngân hàng,Uncategorized — ktetaichinh @ 4:40 pm
Tags: , ,

The Banker
March 1, 2009

Despite the troubled global economic backdrop, sentiment in Vietnam’s banking sector is sanguine, with good reason. Most local banks reported commendable (if not stellar) profits for 2008, despite various hurdles faced during the year. These hurdles included an erratic interest rate environment – the base rate rising from 8.25% to 14% in the first half of the year, before dropping by about the same amount in the latter half – and the imposition of a cap (in May 2008) by the State Bank of Vietnam on lending interest rates, at 1.5 times the base rate. And with inflation in excess of 20% for much of the year, this meant that interest offered on deposits was negative in real terms during some months.

This, in turn, cut into core margins, but most Vietnamese banks seem to have been quite adept at creating income from other areas of business, such as gold trading, real estate and other non-lending activities. For those banks that were thought to be struggling, a short-term funding window provided by the country’s central bank helped them to weather the storm. The State Bank of Vietnam also reported that the smaller banks which had to raise additional capital to meet a new VND1000bn ($57m) minimum legal capital limit, effective from January, had successfully done so. That limit rises to VND3000bn in 2010.

In recent months, five international banks have gained approval from the State Bank of Vietnam to convert their branch presence into wholly owned, locally incorporated entities. This was prompted by Vietnam’s entry into the World Trade Organization in early 2007, and a pledge made by Hanoi to open up the local banking and financial services sector to greater foreign competition. But it has taken almost two years for this to become a reality as the central bank took its time in issuing the relevant implementation regulations and appraising the first licence applications.

The first to complete the local incorporation process has been HSBC, opening the doors of its new entity on January 1 this year. The other four licence recipients, expected to follow shortly, are: Standard Chartered Bank, ANZ Bank, Shinhan Bank of South Korea and Hong Leong Bank of Malaysia.

Local advantages

The main attraction of incorporating locally is the opportunity to establish a more extensive branch and distribution network, albeit at a conservative incremental pace set by the central bank’s regulators. In the first year, a new bank may have two branches, in addition to a head office, potentially allowing it to be present in three provincial or municipal locations. HSBC Vietnam has opted to make Ho Chi Minh City its base, with a branch in the capital Hanoi, and a new branch to open in the industrial province of Binh Duong, just north of Ho Chi Minh City.

These new foreign-owned entities will be up against a local banking community that has had time to prepare for the debut of these more competitive rivals. A number of local banks have taken major strides to developing more extensive ATM and branch networks, as well as robust internet banking platforms. Furthermore, the state-owned commercial banks – which continue to dominate the banking sector – boast a national network of branches that give them a reach well beyond the major urban centres.

One can envisage a clash between the well-established customer base of the state-owned commercial banks versus the international savvy and marketing expertise of the new foreign-owned banks, with some of the better local private banks seeking out niche opportunities. But having operated branches in Vietnam for a decade or more, the new foreign banks are not new to the market and so will have an advantage. All of this bodes well for customers in Vietnam.

Operational scope

Local incorporation also permits foreign banks greater scope of operations – notably in terms of products and services offered – than is the case as a foreign bank branch. The principal competitive battleground is likely to be consumer banking, where there is seen to be considerable growth potential, given that just one in 10 of Vietnam’s 87 million or so people has a bank account. In many ways, Vietnam remains a cash economy, although this is gradually changing. The use of debit and credit cards is becoming more common, certainly among the more affluent of the 30% of Vietnamese people that reside in urban areas. The new banks are likely to step further outside their traditional comfort zone’ of servicing established corporate clients, to focus greater attention on Vietnamese individuals and smaller local firms.

Despite the relatively small market, the country has about 40 private banks, five large state-owned commercial banks, about 40 foreign bank branches, six joint-venture banks, 12 leasing companies, and innumerable funds of various kinds. And the numbers keep getting bigger. After a long hiatus, the central bank has approved a number of new banks during the past year or so.

The latest is Bao Viet Bank, a subsidiary of the largely state-owned insurance conglomerate, in which HSBC has a 10% strategic stake. HSBC also has a 20% stake in private Techcombank. Little surprise then, that “HSBC strongly believes that Vietnam’s long-term economic potential is considerable,” says Tom Tobin, president and CEO, Vietnam.

One of Vietnam’s leading private banks, Sacombank, also recognises opportunities in neighbouring countries. It recently inaugurated a branch office in the Lao capital of Vientiane, and has received approval from the National Bank of Cambodia to open a branch in Phnom Penh.

This echoes a trend among some Vietnamese companies to establish themselves in Cambodia and Laos, where land and other natural resources are more plentiful. It is unclear yet whether Lao and Cambodian people will be attracted to bank with a Vietnamese entity, but the expatriate Vietnamese communities in these two countries may well be enticed.

Much will depend on the quality of service provided because Cambodia’s banking sector, in particular, has seen a marked improvement in customer service standards since ANZ Royal Bank entered the market a few years ago. A similar trend is likely in Laos, following ANZ’s investment in Vientiane Commercial Bank, which should raise the bar for the local banking industry.

Inward remittances

In Vietnam, another important retail service is that of inward remittances by Vietnamese people residing overseas, estimated at $8bn in 2008. The aggregate size of remittances may contract marginally in 2009 as a consequence of the global downturn. Tellingly, fewer Vietnamese relocated overseas as labourers in 2008 compared with a year earlier, and fewer Vietnamese migrants (in US, France, Australia, Russia and elsewhere) travelled home for the lunar new year festival in January as their budgets were tightened. Nonetheless, inward remittances will remain a healthy source of business for banks in the foreseeable future.

In late December, the state-owned VietinBank enacted a hesitant initial public offering (IPO) by auction. Some 4% of the bank’s shares were sold, mostly to domestic investors, raising VND1100bn. The choice of date for the auction may explain why only three foreign institutional investors participated in the bidding. The bank has still to place 10% of its shares with a foreign strategic investor. The partial divestment of VietinBank is part of the government’s long-drawn-out equitisation’ programme, which has persistently failed to impress. (In late 2007, Vietcombank enacted a similar IPO.) Matters have not been helped by a sombre and illiquid stockmarket; in 2008 the VNI index fell by 66%, making it the worst performing equity market in Asia last year.

Starting to bite

The global economic downturn is starting to bite in Vietnam. Most observers expect the country’s export performance to struggle in 2009 as foreign demand for manufactured items (such as garments and footwear) contracts, and the global price of various commodities (such as seafood, pepper, coffee, oil and coal) declines. Foreign investment inflows will also probably shrivel to a mere shadow of the bumper figures (about $60bn pledged) in 2008. As an export-oriented and investment-driven economy, Vietnam will be adversely affected, of that there is no doubt.

Hence, Hanoi’s policymakers have announced that they will enact an economic and fiscal stimulus package valued at VND100,000bn, equivalent to about 7% of Vietnam’s gross domestic product, or a quarter of its foreign exchange reserves.

Details of the package remain unclear, although most banks are likely to be involved in some of the initiatives proposed. One is to establish a VND30,000bn national credit guarantee scheme for small and medium-sized enterprises seeking bank loans, even though past attempts at such schemes in Vietnam have been disappointing.

More controversially, perhaps, is a proposal by the central bank to subsidise select short-term loans (of eight months or less) to eligible businesses, by up to VND17,000bn, by shaving 4% of the interest rate charged by banks. The mandatory scheme will require banks to offer the loans at the reduced rate of interest, and be reimbursed by the State Bank of Vietnam at a later date.

THỊ TRƯỜNG NHÀ Ở TP.HCM Tháng 1/ 2009 VietRees

Tình hình giao dịch bất động sản căn hộ, nhà phố và đất nền dự án trong tháng 1 – đầu
năm 2009 tiếp tục trầm lắng tuy giá đã giảm nhẹ hơn so với các tháng trước đây, thậm
chí một vài dự án giá đã ngưng giảm.
Giá bất động sản giảm nhẹ trong tháng 1 theo VietRees là do lãi suất ngân hàng đã giảm xuống và giá vật
liệu xây dựng dần ổn định trở lại. Tâm lý thị trường mong đợi lãi suất thấp sẽ kích thích các nhà đầu tư cá
nhân quay trở lại, phần nào tác động đến giá niêm yết trên thị trường.
Tuy nhiên theo phân tích của VietRees, (1) phần đông các nhà đầu tư hiện nay đã mất lòng tin vào tính ổn
định của thị trường, (2) một số dự án căn hộ giá vẫn còn ở mức rất cao và (3) các nhà đầu tư đã có nhiều
kinh nghiệm hơn trong việc đánh giá dự án và phân tích thị trường, (4) thị trường đang có nhiều sự lựa
chọn, (5) cẩn thận hơn trong giao dịch, nên chắc chắn trong ngắn hạn giá sẽ còn tiếp tục giảm với biên
độ thấp.
Thị trường căn hộ
Nguồn cung căn hộ thuộc phân khúc trung bình thấp khá hạn chế, gần như là chưa có sản phẩm mới, nên
thị trường không có chuyển biến gì so với tháng trước. Các giao dịch thành công số ít đa phần là tập trung
vào nhóm khách hàng có nhu cầu thực để ở chứ không phải để đầu tư.
Nguồn: VietRees
Giá căn hộ cao cấp trong tháng 1 chỉ giảm -1%, tuy nhiên vẫn khá ế ẩm, đặc biệt trong dịp Tết Âm Lịch vừa
qua, người dân không mặn mà lắm với việc mua căn hộ cao cấp trong giai đoạn này. Dự báo giá căn hộ
cao cấp có thể tiếp tục giảm nhẹ trong vài tháng tới.
Thị trường đất nền dự án
Dù giá đất nền dự án đã xuống thấp nhưng vẫn còn rất xa với những người có nhu cầu thực sự về nhà ở
nên giao dịch cũng rất thấp. Nếu có nhu cầu về nhà ở thực sự những người này sẽ chọn mua căn hộ hoặc
nhà phố chứ không mua đất nền, do đó giao dịch đất nền vẫn nhỏ giọt và thậm chí đã ngưng hẳn.
Đơn vị kinh doanh tiếp thị bất động sản
Qua khảo sát một số đơn vị kinh doanh tiếp thị môi giới bất động sản trong thời gian qua, VietRees nhận
thấy các đơn vị này đã cắt giảm nhân sự và ngân sách tiếp thị đáng kể do sự trầm lắng của thị trường. Tuy
nhiên hiện nay, theo quan sát mới nhất, một số đơn vị đã thực sự nhận thấy tầm quan trọng của vấn đề
tiếp thị và tính cạnh tranh gay gắt của thị trường nên hiện tại và trong thời gian ngắn sắp tới đang và sẽ tập
trung củng cố và tinh gọn bộ máy và tiếp tục đầu tư cho công tác đào tạo nhân sự, cải tiến dịch vụ khách
hàng, tiếp thị hình ảnh thương hiệu nhưng có trọng tâm, có chiến lược và kế hoạch bài bản hơn so với thời
gian trước đây. Đây là dấu hiệu đáng mừng của thị trường.
Theo VietRees đối với các đơn vị không có nhiều ngân sách tiếp thị, thì nên tập trung khai thác kênh truyền
thông on-line đúng mức để tiết giảm chi phí nhưng vẫn đạt được hiệu quả như mong đợi, chứ tuyệt đối
không nên ngừng hẳn công tác tiếp thị hình ảnh thương hiệu và sản phẩm. Cách thức này hiện đang là
khuynh hướng chung của các ngành trong nền kinh tế hiện nay
download from VietRees, Tháng 2/ 2009

Phát triển vùng Đồng bằng sông Cửu Long thành một cực kinh tế năng động của cả nước

Filed under: kinh tế,Uncategorized — ktetaichinh @ 1:54 am
Tags:

Nguyễn Ngọc Trọng

Viện Địa lý tài nguyên TP. Hồ Chí Minh

nntrong@vast-hcm.ac.vn

Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) gồm 13 tỉnh, thành phố có diện tích đất gần 40.000 km2, dân số trên 17 triệu người; là vùng châu thổ phì nhiêu hàng năm cung cấp trên 50% sản lượng lương thực, thuỷ sản, trái cây cho cả nước. Với một tiềm năng phong phú và đa dạng không những về nông, thủy hải sản mà còn cả về du lịch, cảng biển, kinh tế cửa khẩu rất thuận lợi cho phát triển kinh tế, ĐBSCL có đủ điều trở thành khu vực kinh tế năng động, có sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư. Thế nhưng thực tế nguồn vốn đầu tư nước ngoài (FDI) vào khu vực này còn khá thấp, chưa tương xứng với tiềm năng.

ĐBSCL có tốc độ tăng trưởng khá, liên tục (bình quân trên 9%/năm) nhưng chủ yếu là dựa vào nguồn vốn đầu tư trong nước, nguồn vốn đầu tư nước ngoài chỉ chiếm khoảng 5%. Theo Cục Đầu tư nước ngoài – Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tính đến cuối tháng 7/2008, toàn vùng mới thu hút được 267 dự án đầu tư trực tiếp nước ngoài, với tổng số vốn gần 2,7 tỉ USD. Con số này quả rất bé nhỏ so với 7.736 dự án FDI và tổng số vốn 66,9 tỉ USD của cả nước (chỉ chiếm 3,5% số dự án và 4% số vốn đầu tư của cả nước). Tính riêng 7 tháng đầu năm 2008, số dự án được cấp mới là 34 với tổng vốn đầu tư 809,26 triệu USD (chiếm 4,7% số dự án và 13% số vốn đầu tư được cấp mới của cả nước).

Để khai thác được các thế mạnh, cải thiện điểm yếu nhằm tạo bước đột phá thúc đẩy kinh tế vùng ĐBSCL phát triển nhanh chóng và trở thành một cực phát triển mới của Việt Nam, đòi hỏi một nhu cầu vốn đầu tư là rất lớn. Thực tế cho thấy, nguồn vốn đầu tư ở ĐBSCL các năm vừa qua chủ yếu là nguồn vốn trong nước, trong đó phần lớn nguồn vốn đầu tư là từ trung ương. ĐBSCL muốn bứt phá đi lên thì chỉ dựa vào nguồn vốn ngân sách mà phải nỗ lực mạnh mẽ để tìm những giải pháp thu hút đầu tư và huy động vốn trong dân nhằm thỏa “cơn khát” vốn của vùng.

Một phân tích tiếp theo về những hướng phát triển chính đến năm 2010 và tầm nhìn 2020 của vùng ĐBSCL, sẽ giúp chúng ta hình dung được “cơn khát” vốn đầu tư để làm bật vùng đất chín rồng thành một cực phát triển quan trọng của cả nước và khu vực Đông Nam Á.

Nhắc đến ĐBSCL, trước hết phải nói đến những tiềm năng to lớn của vùng về nông, thủy hải sản. Sự lớn mạnh của ngành nông nghiệp, thủy sản với nguồn cung cấp nguyên liệu dồi dào, có lợi thế so sánh với các nước, nơi đây đủ kiều kiện trở thành trung tâm chế biến thực phẩm lớn nhất nước tham gia trong chuỗi giá trị tòan cầu. Tuy nhiên, sự phát triển của ngành nông nghiệp, thủy sản của vùng thời gian qua còn khá manh mún, chưa có một chiến lược tổng thể để phát triển cho cả vùng, dẫn đến chất lượng hàng hóa kém, không đủ khối lượng lớn đạt chuẩn mặc dù sản lượng trong dân khá lớn. Tuy nông nghiệp hiện chiếm khoảng trên 20% GDP, nhưng phần lớn là dựa vào khai thác tài nguyên. Việc thiếu vắng các doanh nghiệp chế biến đã làm cho giá trị của ngành nông nghiệp đạt thấp. Vì vậy, để phát huy lợi thế so sánh về nông, thủy sản của vùng với các nước khu vực Đông Nam Á, ĐBSCL cần phải xây dựng một chiến lược phát triển tổng thể cho ngành nông nghiệp, thủy sản. Chiến lược này phải hướng tới việc xây dựng một nền sản xuất hàng hóa gắn với công nghiệp chế biến, góp phần quan trọng vào chuỗi giá trị toàn cầu. Để thực hiện chiến lược này, ĐBSCL cần phải gia tăng đầu tư vào công nghệ chế biến, công nghệ sau thu hoạch. Một trong những giải phát tốt nhất cho việc này là ĐBSCL phải gia tăng sức hút nguồn vốn FDI lên gấp nhiều lần vào các lĩnh vực công nghiệp chế biến. Tuy nhiên, để thu hút nguồn vốn FDI cần phải tập trung vào: quy hoạch vùng nguyên liệu đạt chuẩn, đào tạo đội ngũ lao động lành nghề, thay đổi công nghệ và tập quán sản xuất, khắc phục tình trạng sản xuất manh mún, phổ biến chữ “tín” trong quan hệ kinh doanh đến cho người nông dân.

Về lĩnh vực công nghiệp, theo quy hoạch đến năm 2010, khu vực ĐBSCL có 139 khu, cụm công nghiệp tạo động lực cho sự phát triển kinh tế xã hội của cả khu vực. Tuy nhiên, công tác quy hoạch chưa đồng bộ, hạ tầng chưa hoàn chỉnh là những nguyên nhân chính khiến cho tình hình phát triển của KCN khu vực ĐBSCL chưa phát huy hiệu quả thu hút đầu tư. Bên cạnh đó, sự cạnh tranh giữa các địa phương trong thu hút đầu tư vào các KCN bằng việc hạ giá thuê đất đã tạo cơ hội cho những nhà đầu cơ về đất đai, gây ảnh hưởng xấu đến phát triển kinh tế. Việc hình thành KCN tràn lan, nhiều KCN chọn vị trí không thuận lợi như có đường bộ nhưng không có đường thuỷ, không có cảng nước sâu, xa vùng nguyên liệu…Do điều kiện tự nhiên và địa lý của vùng nên nhu cầu vốn đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng KCN rất cao: vốn cho 1 ha cần 2 – 3 tỷ đồng cùng với những ách tắc trong khâu đền bù giải phóng mặt bằng khiến cho nhà đầu tư ngán ngại. Việc quy hoạch đầu tư cơ sở hạ tầng bên ngoài KCN chậm và thiếu, các dự án tái định cư tại các KCN có tiến độ chậm, hoạt động dịch vụ công nghiệp chưa phát triển cũng là nguyên nhân khiến cho một số KCN kém thu hút đầu tư.

Trong định hướng phát triển các KCN giai đoạn 2006 – 2010 với mục tiêu đến năm 2010 tổng diện tích đất cho thuê tại các KCN đồng bằng sông Cửu Long đạt 50% tổng diện tích đất tự nhiên đã quy hoạch, cùng với tiếp tục đẩy mạnh hoàn thiện cơ sở hạ tầng đồng bộ ở trong và ngoài hàng rào KCN, tháo gỡ khó khăn cho các doanh nghiệp đã được cấp giấy phép đầu tư trong KCN… các tỉnh trong khu vực cần phối hợp xây dựng cơ chế liên kết, chính sách chung trong việc kêu gọi, thu hút đầu tư để cùng phát triển, tránh tình trạng cạnh tranh không cần thiết giữa các tỉnh trong vùng. Tập trung đẩy mạnh cải thiện môi trường đầu tư hơn là việc ưu đãi về thuế hay hạ giá thuê đất để thu hút đầu tư vào KCN.

Trong lĩnh vực xây dựng, ĐBSCL đã nhận được sự quan tâm nhiều hơn của Trung ương và các bộ ngành trong việc cải thiện cơ sở hạ tầng, tạo môi trường đầu tư. Hàng loạt các công trình tầm cỡ đã được khởi công bao gồm: xây dựng cảng, cầu, đường, sân bay, nạo vét lòng sông. Tuy nhiên, để thực sự phát triển thành một trung tâm lớn của cả nước và trong khu vực, ĐBSCL cần phải có những đột phá mới trong đầu tư để hình thành các khu đô thị mới với các dịch vụ hiện đại kèm theo, xây dựng trung tâm hội nghị, trung tâm thương mại mang tầm khu vực và quốc tế, nâng cấp, chỉnh trang lại các đô thị. Thực hiện được mục tiêu này, các tỉnh vùng ĐBSCL phải tăng cường phối hợp kêo gọi đầu tư. Bên cạnh các vấn đề về xúc tiến đầu tư, cải thiện môi trường đầu tư, xây dựng cơ sở hạ tầng thì phải có những cách làm mới để thu hút vốn đầu tư. Với tôn chỉ “vốn nằm trong dự án”, nghĩa là với các dự án có tính khả thi thì sẽ thuận lợi hơn trong thu hút được nguồn vốn đầu tư. Do đó, các tỉnh cần phải xây dựng các dự án có tính khả thi để gới thiệu đến các nhà đầu tư hơn là chỉ đưa ra danh mục dự án như hiện nay.

Đối với lĩnh vực dịch vụ, ngành này có một vai trò rất quan trọng đối với tương lai phát triển của vùng ĐBSCL. Nó có ảnh hưởng đến sự phát triển lâu dài, cũng như vị trí của ĐBSCL với cả nước và khu vực Đông Nam Á. Tuy nhiên, chất lượng phát triển dịch vụ ở ĐBSCL còn thấp, các dịch vụ tài chính, du lịch, giáo dục, y tế, khoa học công nghệ,… chưa đáp ứng được nhu cầu phát triển của vùng. Dịch vụ du lịch còn phát triển dưới mức tiềm năng, chưa có các sản phẩm du lịch đặc trưng của vùng, giá trị đóng góp cho nền kinh tế còn thấp. Dịch vụ tài chính, đặc biệt là các dịch vụ tài chính cao cấp còn sơ khai đã gây trở ngại đối với thu hút đầu tư và huy động nguồn vốn trong dân để phát triển. Về giáo dục, ĐBSCL là vùng trũng của cả nước. Do đó, ĐBSCL muốn vươn lên phát triển trở thành một cực kinh tế quan trọng của cả nước và khu vực thì phải có sự phát triển đột phá mang tính chiến lược đối với lĩnh vực dịch vụ, đặc biệt là dịch vụ tài chính cao cấp, giáo dục, đào tạo, du lịch, y tế, khoa học công nghệ, vận tải, xuất nhập khẩu.

Về biên giới bộ, 4 tỉnh ở ĐBSCL tiếp giáp với nước bạn Cam-pu-chia và hệ thống giao thông bộ nối liền các tỉnh Đông Nam Bộ, khu vực kinh tế trọng điểm của cả nước. Đường biên giới bộ tiếp giáp với nước bạn Cam-pu-chia là một hướng nối kết với kinh tế của Cam-pu-chia và Thái Lan… nếu phát triển các cửa khẩu, kèm theo cơ sở hạ tầng đồng bộ sẽ giúp hình thành các khu kinh tế cửa khẩu năng động, giúp hàng hóa nông sản, du lịch của ĐBSCL tiếp cận nhanh, hiệu quả, có sức cạnh tranh hơn.

Vì vậy, để thúc đẩy sự phát triển vùng ĐBSCL trở thành một cực phát triển năng động của cả nước và khu vực thì cần phải có một chiến lược phát triển táo bạo hơn theo hướng “mở”. ĐBSCL có bờ biển dài 750km, rất thuận lợi cho một chiến lược phát triển hướng ra biển Đông. Diện tích biển rộng lớn với nhiều đảo và quần đảo tạo điều kiện phát triển cho nhiều lĩnh vực như: đánh bắt, nuôi trồng thủy hải sản, du lịch, đóng tàu, cảng, vận tải biển,…ĐBSCL có ưu thế về vị trí địa lý, nằm giữa một khu vực kinh tế năng động và phát triển, liền kề với vùng kinh tế trọng điểm phía Nam vùng phát triển năng động nhất Việt Nam bên cạnh các nước Đông Nam á (Thái Lan, Singapore, Malaixia, Philippin, Indonesia…), một khu vực kinh tế năng động và phát triển là những thị trường và đối tác đầu tư quan trọng. Với ưu thế này, ĐBSCL sẽ có một vị trí rất quan trọng trong giao lưu khu vực và quốc tế cả về đường biển lẫn đường hàng không.

Với những phân tích như trên, ĐBSCL sẽ gặp phải “cơn khát” về vốn đầu tư và đội ngũ lao động có trình độ chuyên môn trong khi phát triển thành một cực kinh tế năng động, mang tầm cỡ khu vực và quốc tế. Việc tăng cường thu hút nguồn vốn FDI được xem là một trong những giải pháp hữu hiệu để thỏa cơn khát vốn đầu tư cho vùng ĐBSCL. Bên cạnh đó, một chính sách phù hợp về thu hút nhân tài nên được tính như một giải pháp nhằm khắc phục những hạn chế về nguồn nhân lực. Tuy nhiên, về lâu dài, ĐBSCL cần phải nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo, xem đó như một bước đi tiên phong trong chiến lược phát triển của vùng.

Mặc khác, sự phát triển của ĐBSCL phải được đặt trong mối tương quan về không gian kinh tế của vùng và khu vực, qua đó cần xác định vị trí, vai trò của các cực phát triển và các đầu tàu kinh tế nhằm định hướng cho chiến lược thu hút đầu tư của toàn vùng một cách có hiệu quả.

Xét về không gian phát triển kinh tế bên trong vùng ĐBSCL cho thấy có sự phân chia một cách tương đối thành hai không gian con. Một là các tỉnh nằm ở phía Bắc sông Hậu, chịu ảnh hưởng bởi hiệu ứng vết dầu loan của vùng kinh tế trọng điểm phía nam, có nhiều thuận lợi trong thu hút đầu tư. Hai là đối với các tỉnh thuộc khu vực phía Nam sông Hậu với 4 cực hình thành một tứ giá phát triển (Tp. Long Xuyên (An Giang), Cần Thơ, Cà Mau, Rạch Giá, Phú Quốc (Kiên Giang)), trong đó, Tp. Cần Thơ là một cực phát triển quan trọng, có vai trò như một đầu tàu kinh tế của cả vùng. Nghị quyết 45-NQ/TW của Bộ Chính trị giao nhiệm vụ cho thành phố Cần Thơ đến năm 2020 là: “phấn đấu xây dựng và phát triển thành phố Cần Thơ trở thành thành phố đồng bằng cấp quốc gia văn minh hiện đại, xanh, sạch, đẹp, xứng đáng là thành phố cửa ngõ của cả vùng hạ lưu sông Mêkong; là trung tâm công nghiệp, trung tâm thương mại-dịch vụ du lịch, trung tâm giáo dục đào tạo khoa học – công nghệ, trung tâm y tế và văn hoá, là đầu mối quan trọng về giao thông vận tải nội vùng và liên vận quốc tế; là địa bàn trọng điểm giữ vị trí chiến lược về quốc phòng an ninh của vùng Đồng bằng sông Cửu Long và cả nước”.

Để thực hiện Nghị quyết 45, Thành ủy và UBND thành phố Cần Thơ đã đề ra nhiệm vụ thực hiện 10 chương trình mục tiêu và 4 đề án giai đoạn (2006-2010) và tầm nhìn 2020 về phát triển công nghiệp, thương mại, dịch vụ và du lịch, nông nghiệp công nghệ cao, khoa học công nghệ, cơ sở hạ tầng kỹ thuật, văn hoá, giáo dục đào tạo nguồn nhân lực, thể dục thể thao, y tế, đảm bảo quốc phòng an ninh. Các chương trình này được xem như những cấu thành quan trọng, có tính chất thúc đẩy sự phát triển của toàn bộ hệ thống kinh tế – xã hội. Trong đó, quan trọng nhất là các dịch vụ về tài chính, đặc biệt là dịch vụ tài chính cao cấp, giáo dục đào tạo nguồn nhân lực, khoa học công nghệ. Các dịch vụ này có ảnh hưởng rất lớn đến việc huy động vốn trong dân và thu hút nguồn vốn FDI của toàn vùng. Do đó, Tp. Cần Thơ phải nhanh chóng tập trung đầu tư vào các lĩnh vực có ý nghĩa chiến lược đối với sự phát triển của ĐBSCL trong vài thập kỷ tới.

Tổng vốn đầu tư cho các chương trình trong cả giai đoạn ước tính khoảng 400.000 tỉ đồng không kể các công trình Trung ương đầu tư trên địa bàn, chiếm khoảng 40% GDP của Cần Thơ. Theo kết quả phân tích từ đề án tạo vốn của Sở Tài Chính Cần Thơ cho thấy, với tốc độ huy động vốn như hiện nay, khả năng nguồn vốn sẽ không đáp ứng được cho nhu cầu đầu tư, làm ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển không chỉ đối với Tp. Cần Thơ mà còn cả vùng ĐBSCL. Do đó, để thực hiện thắng lợi Nghị quyết 45, Tp. Cần Thơ cần phải giải quyết bài toán về cơn khát vốn đầu tư. Để thỏa cơn khát vốn đầu tư, Tp. Cần Thơ phải tăng cường hơn nữa về thu hút nguồn vốn FDI.

Thời gian qua, Tp. Cần Thơ đã có nhiều nỗ lực trong thu hút vốn đầu tư như: cải thiện môi trường đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải phóng mặt bằng, tăng cường xúc tiến đầu tư,…Tuy nhiên, tỉ lệ thu hút vốn FDI của Cần Thơ thời gian qua là còn thấp, chưa tương xứng với tiềm năng. Để thu hút vốn đầu tư, đặc biệt là vốn FDI đối với Tp. Cần Thơ, chúng tôi xin nêu một số đề xuất sau:

– Xây dựng vùng trũng thu hút đầu tư:

Trong giai đoạn đầu (2006-2010) vùng trũng thu hút đầu tư là: thị trường bất động sản phong phú đa dạng, quỹ đất “sạch”, chính sách thông thoáng; chuẩn bị sẵn sàng về thông tin và nguồn nhân lực. Trong đó TP Cần thơ có ưu thế đang quản lý quỹ đất công chung quanh 15.000 ha rất tập trung (2 Nông trường Sông Hậu và Cờ Đỏ); do đó cần xây dựng những dự án kêu gọi đầu tư (sản xuất, kinh doanh, dân cư, đô thị…) vào quỹ đất này.

Trong giai đoạn sau năm 2010, vùng trũng thu hút đầu tư có sự tham gia thêm của thị trường chứng khoán và sàn giao dịch các loại (về sản xuất kinh doanh lẫn giao dịch tài chính); do đó, cần chuẩn bị một số điều kiện cơ bản cho quá trình hình thành các định chế tài chính này sau năm 2010.

– Cần sớm nghiên cứu việc hình thành một “Phố tài chính” tại khu vực nội thành. Phố tài chính là nơi quy tụ các hoạt động tài chính chuyên nghiệp, lúc đầu là nơi trú đóng tập trung của các ngân hàng và tổ chức tín dụng, nhằm tạo điều kiện thúc đẩy mạnh mẽ thu hút đầu tư nước ngoài; đồng thời tạo tiền đề làm lành mạnh, minh bạch hoá thị trường tài chính, nhằm luân chuyển các dòng vốn một cách hiệu quả.

– Cần nghiên cứu và chuẩn bị một số dự án lớn có tính khả thi cao để giới thiệu đến các nhà đầu tư. Việc làm này sẽ tăng tính hiệu quả trong thu hút đầu tư, đặc biệt là các nhà đầu tư chuyên nghiệp. Tuy nhiên, chất lượng của công tác lập dự án phải được đảm bảo.

– Cần sớm nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, đặc biệt là các cán bộ ở các lĩnh vực liên quan đến thủ tục về đầu tư, xem đây là khâu có tính đột phá trong cải cách hành chính.

– Chính phủ cần nghiên cứu phân cấp quản lý mạnh hơn cho Tp. Cần Thơ, đặc biệt là về lĩnh vực thu hút đầu tư. Tạo điều kiện để Tp. Cần Thơ phát triển thành một đầu tàu kinh tế có đủ sức lôi kéo sự phát triển của toàn vùng.

Tóm lại: ĐBSCL là một vùng có rất nhiều tiềm năng để phát triển thành một cực kinh tế năng động của cả nước và khu vực. Để khai thác tiềm năng này, ĐBSCL cần phải tập trung khai thác các thế mạnh của vùng theo hướng “mở” như: cảng biển, sân bay, kinh tế cửa khẩu,… phấn đấu trở thành trung tâm giao lưu kinh tế, văn hóa khu vực và quốc tế. Đối với sản xuất nông nghiệp, thủy hải sản, cần tiến hành công tác quy hoạch vùng nguyên liệu, phân công lao động cho toàn vùng, gắn sản xuất với công nghiệp chế biến. Bên cạnh đó, Tp. Cần Thơ phải phát triển như một đầu tàu kinh tế, đảm nhận vai trò thúc đẩy sự phát triển của toàn vùng. Do đó, thành phố cần nhanh chóng phát triển trở thành một trung tâm công nghiệp, thương mại – dịch vụ, khoa học kỹ thuật, giáo dục, y tế của ĐBSCL, đặc biệt là về dịch vụ tài chính, khoa học công nghệ, giáo dục và đào tạo nguồn nhân lực. Với yêu cầu phát triển này, ĐBSCL rất khát vốn đầu tư. Vì vậy, ĐBSCL cần phải tăng cường mạnh mẽ hơn nữa về việc huy động nguồn vốn đầu tư, đặc biệt là vốn FDI. Cần phải nhanh chóng tháo gỡ các rào cản trong thu hút đầu tư, đồng thời phải có chính sách thu hút nhân tài hợp lý để phục vụ cho sự phát triển của vùng đất mang tên chín rồng. Ngoài ra, ĐBSCL cũng cần được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Trung ương về đầu tư hạ tầng và cơ chế chính sách để sớm vươn lên trở thành một khu vực phát triển năng động, mang tầm cỡ khu vực và quốc tế.

Next Page »

Blog at WordPress.com.